Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Chàng khẽ lắc đầu: “Không phải, ta chỉ không ngờ, lại đồ ta đã qua.”

Ta: “…”

“Kiểu cách, cả từng rồi, để ý bát mì .”

Lâu Tuyết Tận: “…”

Chẳng biết chàng nghĩ tới chuyện gì, nụ cười giả dối trên tan đi, im lặng mì.

cơm xong, ta lại đi rửa một phen, cuối cùng nằm .

Trong cơn buồn ngủ mông lung, bên cạnh bỗng lún xuống.

Ta mở mắt, liền nghe thấy Lâu Tuyết Tận hỏi: “Đánh thức à?”

Đầu mũi truyền đến hương thơm thanh nhã, trên chàng vẫn hơi ẩm sau tắm gội.

Ta bất lực.

“Đại ca, chàng không sao đấy chứ? Rửa qua rồi ngủ là được, muộn thế tắm gội xông y phục nữa?”

Lâu Tuyết Tận ngẩn ra, nói: “Hôm nay tới vội vàng, chỉ thu dọn được một ngủ, ta tưởng sẽ ghét mùi trên ta.”

“…”

Bộ đồ khất cái của ta vẫn nằm trên bình phong, tỏa ra mùi thối.

Ta cạn lời: “Ha ha, đá xéo ta đấy à.”

“…”

Trong truyền đến một tiếng cười vui vẻ.

Lâu Tuyết Tận theo bản năng vươn tay ôm ta .

Làm xong động tác , chính chàng thoáng ngẩn ngơ, nhưng lại không buông tay.

Đêm đen tĩnh lặng.

Ta hỏi chàng: “Sau về, chàng vẫn sẽ hạ độc làm ta ngốc chứ?”

Một lúc lâu sau, chàng “ừm” một tiếng.

“…”

Ta vươn tay ôm cổ chàng kéo xuống, hôn môi chàng.

Lâu Tuyết Tận ngẩn ra một thoáng, bắt đầu phản khách làm chủ.

Nụ hôn mãnh liệt triền miên.

Ánh trăng xuyên qua khe cửa sổ chiếu , Lâu Tuyết Tận nhắm mắt, hôn ta, khóe môi ta.

Ta xoay đè chàng dưới thân.

Chàng mở mắt, cười ta, chờ động tác tiếp theo của ta.

Tóc Lâu Tuyết Tận xõa dưới thân, ta ngồi trên eo bụng chàng, vươn tay nắm cổ tay chàng đè đầu.

Trông chàng vô cùng hưng phấn, thậm chí không kịp chờ nâng eo thúc giục.

Ta: “…”

Không được rồi.

Sao Lâu Tuyết Tận lại quyến rũ .

Phải biết rằng trước kia trên chàng cực kỳ khắc chế, lần nào làm bị ép buộc .

Ta khẽ cười với chàng, sau đó tháo dây buộc tóc trên đầu xuống trói cổ tay chàng lại.

Dục sắc trong mắt chàng càng sâu, động tình gọi: “A .”

“Ừm.” Ta không đổi sắc trói chàng khung , thắt một nút chết.

Vạt áo chàng tán loạn, lộ ra một mảng ngực trắng nõn nhỏ.

Phu thê một hồi, trong ta vẫn có một thoáng mềm .

Vốn định kéo vạt áo chàng ngắn, đầu ngón tay chạm da thịt chàng, chàng liền khó nhịn phát ra một tiếng thở dốc.

“Đừng đối với ta hư hỏng .”

“?”

Đuôi mắt Lâu Tuyết Tận đỏ , hốc mắt ẩm ướt, tựa chịu uất ức lớn bằng trời.

Ta sợ đến vội thu tay lại, từ trên chàng xuống.

Chàng nghi hoặc quay đầu ta.

Ba thời khắc con yếu ớt nhất.

Đi ngoài, tắm rửa, và ý loạn tình mê.

Ta đè hai chân chàng lại, một tay bịt chàng, một tay hung hăng chàng mấy đấm bụng.

Trong chàng tràn ra những tiếng rên nghẹn vỡ vụn.

Đáng tiếc trong không có vũ khí sắc bén.

Nếu không ta có thể đâm chàng mấy nhát, khiến chàng không tàn phế thì mất nửa cái mạng.

Đánh chàng một trận xong, ta lại nhét góc chăn chàng.

Lúc mới hài cười nói: “Sau không gặp lại, phu quân.”

Lâu Tuyết Tận nghiêng đầu, đôi mắt đen nhánh ta chằm chằm, theo bản năng muốn cong môi, mới nhớ ra đang bị nhét đồ.

Đành cong cong hai mắt, lộ ra nụ cười giả dối ngoài .

Ta: “…”

Ta thật sự bội phục chàng, đã chật vật thế duy trì phong độ quân tử.

Lâu Tuyết Tận ngoan ngoãn nằm trên , trông đáng thương vô hại.

Ta lại cười với chàng một cái, sau đó bổ gáy chàng từ phía sau.

Cuối cùng chàng không cần tiếp tục giữ thể diện nữa, hạnh phúc ngủ thiếp đi.

Ta móc từ trước ngực ra tờ hưu thư đã chuẩn bị từ lâu, sợ chàng không thể thấy , đặc biệt nhét vạt áo chàng.

6

Lâu Tuyết Tận bị thuộc hạ gọi tỉnh sau nửa canh giờ.

Thuộc hạ cởi trói tay chàng, cúi đầu quỳ một bên.

Sau trưởng thành, Lâu Tuyết Tận rất hiếm chật vật , trong lửa giận ngút trời, cả ý cười thường ngày không duy trì nổi.

Chàng cử động cổ tay sưng đỏ, lạnh giọng nói: “Ra ngoài.”

“Vâng.”

Ánh mắt Lâu Tuyết Tận quét một vòng trong , cuối cùng dừng trên buộc tóc màu xanh trên .

Chàng cầm buộc tóc một lúc.

Trên buộc tóc thêu .

Trong viện của bọn họ trồng đủ loại quý hiếm, Thôi rằng chàng thích loài thanh nhã.

nên khăn tay, túi thơm, buộc tóc tặng chàng đều thêu .

Thật ra không phải.

Lâu Tuyết Tận thích dung thanh lệ, nhiều dáng vẻ.

cả việc trúng Thôi , chỉ vì tên có một chữ “”.

Chàng vuốt ve văn trên buộc tóc, xuất thần.

Thứ hẳn là đồ Thôi định tặng chàng.

Lâu Tuyết Tận dùng buộc tóc buộc lại mái tóc dài, trên bất giác lộ ra nụ cười chân thật cả chính chàng không nhận ra.

Chàng nghĩ, lần sau gặp , chàng nên nói với Thôi .

Lần sau nếu lại tặng đồ chàng, nên thêu dung đó.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.