Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Mọi người xung quanh nét mặt nghiêm trang, chỉ riêng chàng vẻ nói, thỉnh thoảng quay sang vẫy tay chào bá tánh hai bên đường.
Mẫu thân vừa khóc đấy, trông chàng thở hắt: “Ta chê! Hoàng đế đúng là hồ đồ, lại phái một kẻ công tử bột đi chinh chiến, sợ đến việc áp tải lương thảo cũng chẳng xong!”
Ta chớp chớp , bặm môi hỏi: “Mẫu thân, công tử bột là gì thế?”
Chát! Mẫu thân thẳng tay đập lên đầu ta: “Bảo ngươi học chữ, ngươi lại suốt ngày theo phụ thân nghịch gỗ!”
Ta ôm đầu nhăn nhó òa khóc, hòa chung với tiếng khóc của đám người đưa tiễn, cũng không đến nỗi lạc lõng.
ấy, ta thành kính quỳ mặt Bồ Tát, đọc vanh vách tên mấy chục người thôn, mong người phù hộ họ sớm ngày qua cơn hoạn nạn.
Sang năm sau, đúng tiết Lập Xuân, đoàn quân trở về.
Ta chạy như điên ra phố đón đại quân khải hoàn.
điều, giấy tiền trắng xóa lại bay lả tả tới đoàn quân, rải xuống như tuyết, tựa như mùa đông chưa dứt.
Vẫn là ấy, nhưng lần này chàng không cưỡi con bạch mã nữa, gương mặt cũng chẳng nở nụ .
Chàng mặc tang phục, ôm hai bài vị, đi đoàn quân.
Người dân hai bên đường nhận ra thân thích mình, xông vào kéo người ấy ra khỏi hàng, cứ thế đám đông nối rồi lại tan, cuối cùng hàng ngũ lộn xộn xiêu vẹo.
Chỉ riêng ấy cúi đầu, chầm chậm tiến lên phía .
Ta bị xô đẩy, ngã sõng soài ngay mặt chàng.
Chàng rốt cuộc dừng bước, đôi trống rỗng khẽ lay động.
Ta đang ôm tay giãy giụa, bỗng một người to béo nhào đến, lôi ta vào lòng.
chợt tối sầm, chỉ nghe giọng ngốc nghếch quen thuộc: “Vãn Vãn, Vãn Vãn, đúng là Vãn Vãn, Vãn Vãn ơi tai ta không nữa, hu hu hu…”
Ta ngẩng đầu, hóa ra Đại Ngưu mất một bên tai.
Ta bặm môi nhưng không nén nổi, bật khóc với hắn.
nọ vẫn vô cảm, tiếp tục rảo bước.
Ta hỏi Đại Ngưu, vì sao tai hắn mất, hắn bảo lúc mũi tên bay tới, ca ca đẩy hắn ra, vậy là hắn đứt tai.
Về sau ta biết “ca ca” lời hắn chính là ấy.
Mẫu thân xưa nay tính toán như thần, nhưng lần này lại lầm.
Vị kia không phải kẻ ăn chơi vô dụng, nhiều năm sau chính chàng cầm quân ngoài biên ải.
đó về sau, chàng không như lúc thời, mỗi lần thắng trận trở về cũng giữ mặt lạnh tanh.
Đại Lương chìm chiến hỏa suốt nhiều năm.
Về sau ta theo phụ thân vào Quân Cơ Doanh chế cung nỏ, tiếp xúc một số triều thần, biết chàng tên Kỷ Hành Giản.
Mãi đến năm ta mười bảy, rốt cục chiến trận yên.
Nhưng lần này chàng không đứng dậy trở về, mà ngồi trên xe lăn.
Ta vẫn lặng lẽ nhìn chàng xa, chàng vẫn giữ gương mặt vô cùng lãnh đạm.
Lúc ấy, ta đang dự tính lôi gã phu mặt dày bám theo ta, đẩy xuống hố phân.
Đúng lúc bắt gặp chàng, ta sững người.
Ánh ta dõi theo chàng năm, chàng không hề hay biết.
Cho tới khi thánh chỉ tứ truyền đến nhà, ta nghĩ hoàng đế không chịu nổi việc ta bị ba lần, ngờ là ban cho ta và chàng.
Ta chưa kịp mừng lâu, mọi người đồn rằng ta không xứng với chàng, sự này chỉ để sỉ nhục chàng.
Ta chẳng vậy chút .
Chàng tựa bụi cỏ dẻo dai, ta như bông hoa dại biết đùa .
Ta và chàng vốn sinh ra để thuộc về nhau.
tiệc cưới, ta chỉ dùng hai mũi tên bắn hoa để chặn miệng kẻ dèm pha, sang sau, đám người bàn tán rằng ta thẳng thắn gan dạ.
Thật ra đâu phải ta không biết sợ, ta sợ bóng tối kia mà.
Sau khi thành thân với Kỷ Hành Giản, chàng luôn tỏ ra lạnh lùng, người lắm lời như ta cũng thành câm nín, không ngờ một ngày kia chàng lại đợi ta.
đó, ta như mở cờ, bèn diễn trò giả vờ hoảng sợ, nhân cơ hội nhào vào lòng chàng.
Rồi chàng bắt đầu ngày ngày đón ta, khiến phủ Tướng quân vốn treo đèn lồng mà vẫn đìu hiu, bỗng sáng hẳn lên.
Nhưng chưa lâu, hoàng đế triệu ta vào cung, cứ lải nhải như mấy mụ già góc phố, hết câu này đến câu khác, câu cũng dính đến Kỷ Hành Giản.
May mà hắn chịu nói, ta biết Kỷ Hành Giản trải qua những gì.
Chiều ấy, tâm trạng nặng trĩu, ta trở về, suốt ba ngày mấy chục bài vị, mừng mừng tủi tủi định báo cho chàng hay.
Không ngờ lại trông dạng chàng chật vật, thoi thóp, tuyệt vọng đến thế.
Ta dốc hết sức đâm sầm vào cửa, xông vào, ngăn chàng tự vẫn.
Ta hiểu tại sao chàng khổ sở, nhưng một người tốt như chàng, sao thể kết thúc bi thảm như vậy.
Ta thể lần này qua lần khác kéo chàng lại, cho đến khi chàng chịu ở lại bên ta.
Như chính chàng năm lần bảy lượt lo đường lui cho ta.
Chàng luôn nghĩ ta sẽ rời xa, nên sớm thu xếp tương lai cho ta, phòng ngày chàng mất đi, ta vẫn thể điều mình yêu thích.
Nhưng chàng – một ngọn cỏ ít nói lại quên rằng, xưa nay chúng ta đều bước chung một lối, vai tựa vai, đỡ nâng lẫn nhau, lìa cách thế được.
Bởi những năm tháng chàng chẳng hay biết, ta và chàng lần xa rồi gặp lại.
-HẾT-
☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn ~ ☕️
Chào mọi người! truyện này được mình phần mềm dịch.
truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu bạn truyện đọc ổn ổn, … thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu bạn vài quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi truyện thôi chứ chưa giàu được truyện đâu huhu 😭
📌 Tài khoản nè (quý hóa lắm luôn!):
NGUYỄN THỊ XUÂN
MBbank 0934349862
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 Bạn 5k – mình hí hí buổi
🔸 20k – mình rưng rưng xúc động, khi 1 truyện
🔸 50k – mình ra truyện nhanh như chó bồ 🐕💨
🔸 Không – cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là ngày đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu – vì đam mê, sống nhờ 😎