Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

Ngày hôm , mẫu thân lại gọi ta nhà.

đại ở đó.

Ta không dám lại gần.

dè dặt nhìn mẫu thân một cái.

Hôm nay tâm trạng bà có vẻ rất tốt, còn kéo ta ngồi xuống bên cạnh.

“Xem con sợ kìa.”

“Qua , đại có vài lời muốn con.”

Ta cứ cảm thấy ông ấy sắp nói đó khó nghe.

Nhưng mẫu thân giữ vai ta lại, ta chẳng chạy được.

Quả nhiên.

đại bắt đầu tỉ mỉ phòng the của ta và Tạ Uyên.

May mà còn chừa cho ta chút mặt mũi.

Ông viết câu giấy.

Ta đỏ mặt, từng câu từng câu trả lời.

đại ba câu rồi châm lửa đốt sạch ba tờ giấy kia.

đó lại viết cho ta một đơn t.h.u.ố.c.

Bảo ta bốc t.h.u.ố.c theo đơn, uống liên tục bảy ngày.

Ta liếc nhìn qua đơn t.h.u.ố.c—

Thục địa hoàng, sơn thù du, nhục thung dung, dâm dương hoắc…

mười vị d.ư.ợ.c liệu, chế thành mật hoàn.

“Mẫu thân, Tạ Uyên khỏe mạnh như vậy, thật sự phải uống sao?”

“Phải uống, còn phải uống đều đặn, không được bỏ bữa nào.”

Mẫu thân ta việc luôn dứt khoát.

Hôm đã sai người mang t.h.u.ố.c .

Ta cầm lọ t.h.u.ố.c mà đau đầu.

Tự nhiên vô cớ lại bảo người ta uống t.h.u.ố.c.

Hắn chịu uống lạ.

Thôi vậy, đợi mai hắn rồi tính tiếp.

Ban đêm, ta đang ngủ say thì cảm thấy bên tai ngứa ngứa tê tê.

Còn tưởng có côn trùng bay vào màn.

Ta giơ quơ một cái.

“Chát” một tiếng, bàn rơi đúng mặt Tạ Uyên.

Không nặng không nhẹ, vừa đủ ta tỉnh ngủ.

“Sao giờ này chàng ?”

Đêm tối dày đặc, Tạ Uyên nắm cổ ta, đặt môi hôn nhẹ:

“Đánh thức rồi sao?”

Hắn vừa tắm xong, tóc còn mang theo hơi nước.

Trên người thoang thoảng mùi trầm hương.

Ánh mắt khẽ lay động.

Ta hiểu ý hắn.

Tuy ngượng ngùng, nhưng ta nhớ hắn.

Ta chủ động vòng vai hắn.

Hôn được một nửa, ta chợt nhớ tới lời đại dặn phải uống t.h.u.ố.c trước khi đó.

Ta cuống quýt ngồi bật dậy.

Tạ Uyên không kịp đề phòng nên bị ta đẩy .

Dục niệm mắt vẫn chưa tan.

“Sao vậy?”

Ta không kịp giải thích, vội tìm lọ t.h.u.ố.c rồi đổ hai viên.

Dưới ánh trăng, Tạ Uyên nhìn rõ thứ ta.

Hàng mày nhíu lại.

?”

Ta nhìn trái nhìn phải, chột dạ đáp:

“Thuốc bổ cho chàng đó.”

“Lần này ngoài tuần tra, chàng gầy đi rồi.”

“Ta thương chàng nên cho chàng uống, đừng , uống đi được không?”

Tạ Uyên không nói .

lặng lẽ nhìn ta.

Bị hắn nhìn như vậy, ta càng thấy chột dạ .

“Chàng không phải nghi t.h.u.ố.c độc đấy chứ?”

“Vậy ta uống trước một viên!”

Nói rồi ta nhón một viên bỏ vào miệng.

Ai ngờ Tạ Uyên đột nhiên bóp cằm ta, cúi xuống dùng môi viên t.h.u.ố.c sang miệng hắn.

Rồi tiện thể nuốt luôn mấy viên còn lại bàn .

Hắn bất lực nói:

“Sao ta có thể nghi ngờ được?”

“Đừng nghĩ lung tung.”

ta mềm nhũn.

Hắn thật với ta như vậy, xem này ta phải học cách chăm sóc hắn nhiều được.

Ta lại vội vàng rót cho hắn một chén trà để nhuận cổ.

Một lúc , ta mong chờ nhìn hắn:

“Sao rồi?”

“Có cảm giác không?”

Sắc mặt hắn vẫn như bình thường, thậm chí còn tỉnh táo lúc nãy.

“Không có.”

Ta lặng lẽ thất vọng.

Không ngờ mẫu thân thông minh cả đời, cuối cùng vẫn bị người ta chẩn sai.

Hai vị tỷ tỷ đều đã mang thai.

Ta nghe xong thật vui thay cho họ.

Trước ta chưa từng nghĩ tới sinh con dưỡng cái.

Nhưng ta không muốn Tạ Uyên bị người khác bàn tán.

Biết đâu vấn đề nằm ở ta thì sao.

Nghĩ tới , ta nhẹ nhàng ôm hắn.

“Nếu không có tác dụng thì thôi chúng ta đừng uống .”

Vừa áp sát lại gần, ta đã bị nhiệt độ nóng rực trên người hắn giật mình.

Ta càng hối hận :

“Chàng không sao chứ?”

“Hay chúng ta đi móc t.h.u.ố.c đi—”

Tạ Uyên siết eo ta, đè ta xuống giường.

Thân hình cao lớn phủ xuống theo .

Hơi thở nặng nề, đôi mắt đen đêm dường như phát sáng.

“Miên Miên, biết t.h.u.ố.c đúng không?”

Ta bị dáng vẻ của hắn dọa cho sợ hãi.

Lắp bắp nói:

“Đ… t.h.u.ố.c bổ mà.”

“Vậy có biết thứ ta cần lúc này hạ hỏa, chứ không phải đổ thêm dầu vào lửa không?”

Giọng hắn khàn đặc thô ráp.

Gân xanh nơi thái dương nổi rõ rệt.

“Tạ Uyên…”

Ta kịp gọi tên hắn một tiếng rồi đau đến mức không nói nổi .

Tạ Uyên thở dốc.

Một đỡ ta ngồi vững lại.

“Miên Miên, để ta dạy cưỡi ngựa được không?”

“Không được! Không được!”

Bình thường hắn rất dịu dàng.

Chưa từng ta chịu khổ.

Sao tối nay lại như biến thành người khác vậy chứ?

“Miên Miên ngoan.”

“Để ta dễ chịu một chút…”

Liên tiếp mấy ngày liền.

Ta lười biếng nằm lì trên giường không muốn động đậy.

Cho tới khi Châu nhi tới truyền lời, nói mẫu ở Hàng Châu đã tới phủ.

Mẫu thân bảo ta nhà một chuyến.

Tạ Uyên biết liền muốn đi cùng ta.

ta vẫn còn giận hắn.

Thật sự không hiểu hắn nghĩ .

ta bị hành đến mức cả người ê ẩm.

Chính hắn chẳng ngủ ngon được.

Mặc cho hắn dỗ dành , ta chẳng buồn để ý nhiều.

tới nhà, phụ thân cùng Tạ Uyên uống trà ở tiền viện.

Mẫu thân dẫn bọn ta hậu viện ngắm hoa trò .

Nhắc tới vị biểu ca nhà mẫu, hai mươi bảy tuổi rồi mà vẫn chưa thành thân.

mẫu than ngắn thở dài.

Hai vị tỷ tỷ dịu giọng an ủi.

có mình ta nằm bò lan can, ngẩn người nhìn cá chép hồ.

mẫu bật cười trêu ta:

“Miên Miên giờ khác rồi nha, trèo được cành cao nên chẳng buồn để ý tới bọn ta .”

Ta ngồi thẳng dậy, xấu hổ vô cùng.

mẫu, không phải như vậy đâu…”

Mẫu thân bỗng lạnh giọng:

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.