Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Tỷ tỷ đúng là hay bụng mình đo lòng .”
“Miên ta trời số , ở có ta cưng chiều, xuất giá rồi lại có cô gia nâng niu.”
“Tỷ tỷ có thời gian rảnh lo ta, bằng nhân lúc tới kinh thành lần mau tìm cho Lăng ca một cô nương rồi đưa về Hàng Châu đi.”
Đại tỷ và nhị tỷ che miệng nhịn .
Ta cũng gượng theo.
May tỷ ta trước giờ vẫn thân thiết.
Ta sợ nhất là cãi nhau.
Thật ra vị biểu ca kia cũng là rất .
Mỗi lần tới ta đều mang rất nhiều bánh trái và đồ chơi nhỏ từ Hàng Châu cho ta.
Ngày đại hôn ta, huynh ấy cũng tới.
Còn lén khóc cơ.
Mẫu thân cũng vì nghĩ tới tình cảm giữa mấy huynh đệ tỷ ta nên mới nhịn di mẫu tới thăm.
Lúc đi sang tiền viện dùng bữa, biểu ca đang đứng chờ ngoài hành lang.
Vừa thấy ta, huynh ấy lập tức đưa hộp gỗ đàn hương tay tới.
“Miên !”
“Biểu ca.”
“Đây là đồ ta mang từ Hàng Châu tới cho , có bánh táo đỏ, bánh đậu xanh với kẹo râu rồng.”
“Đều là những món thích ăn.”
“Đa tạ biểu ca, lần sau không cần mang đâu, phiền lắm.”
Lăng biểu ca cúi .
“Không phiền, thích là được.”
Ta vừa định đưa tay nhận .
Sau lưng bỗng xuất hiện một bàn tay lớn, xách hộp thức ăn đi.
“Sắp dùng bữa rồi, không được ăn vặt.”
Là Tạ Uyên.
Bình thường ở bên ngoài, Tạ Uyên mang dáng vẻ sống chớ lại gần.
Cho nên lúc biểu ca chắp tay chào hỏi hắn.
Tạ Uyên chỉ khẽ gật , sau đó siết c.h.ặ.t t.a.y ta rồi xoay rời đi.
“Tạ Uyên, sao chàng lại…”
“Vừa rồi nàng gọi hắn là ?”
“Biểu ca .”
“Không được, sau chỉ được gọi ta là ca ca.”
“Vì sao? Chàng là phu quân ta !”
Tạ Uyên không nói .
Chỉ đầy ai oán ta.
Ta một miếng bánh táo đỏ hộp thức ăn đưa tới bên miệng hắn.
“Chàng nếm thử đi, ngon lắm đó.”
Hắn quay mặt đi.
“Chua.”
nổi tính trẻ con lên thì đúng là khó dỗ thật.
“Được rồi được rồi, A Uyên ca ca.”
“Đừng giận được không?”
Khóe môi Tạ Uyên không nhịn được cong lên.
“Gọi thêm một tiếng .”
“Đủ rồi! Tạ Uyên, chàng đừng có được voi đòi tiên!”
Tối đến lúc nghỉ ngơi, Tạ Uyên lại muốn quấn ta.
Ta đẩy hắn ra:
“Mau ngủ đi, chàng không buồn ngủ sao?”
Hôm nay ngồi ở phủ ngày, ta mệt c.h.ế.t đi được.
Tạ Uyên c.ắ.n nhẹ ngón tay ta:
“Miên Miên lười biếng rồi.”
“Đêm nay không muốn cưỡi ngựa lớn sao?”
Da ta lập tức tê rần.
“Tạ Uyên, chàng đường đường là Đại tướng quân, hẳn biết cũng nên tiết chế.”
Tạ Uyên bật trầm thấp:
“Phu nhân dạy .”
Miệng thì đáp nhanh lắm.
Nhưng tay lại hề dừng lại.
Đêm thu sương lạnh dày đặc, hơi thở nóng bỏng hắn rơi xuống nơi ẩm nóng.
Ta nhíu c.h.ặ.t mày.
“Thôi thôi thôi, còn không bằng cho ta một nhát cho xong.”
Tạ Uyên ngẩng lên, khóe môi còn vương hơi nước óng ánh.
“Được.”
“Đều nghe theo nàng.”
…
Xong xuôi, ta nằm bò trên n.g.ự.c Tạ Uyên.
Bỗng nhiên nhớ ra tối nay quên t.h.u.ố.c.
“Hỏng rồi!”
“Vừa rồi coi như uổng công hết rồi, quên t.h.u.ố.c mất rồi!”
Giọng Tạ Uyên vẫn còn mang theo chút khàn khàn sau cuộc hoan ái:
“Ta không cần .”
Ta khẽ thở dài, đưa tay sờ mặt hắn:
“Haizz, t.h.u.ố.c ba phần cũng là độc, thật ra ta cũng không muốn chàng .”
“Nhưng đại tỷ và nhị tỷ đều có t.h.a.i rồi, chỉ có ta mãi vẫn chưa có động tĩnh.”
Đôi mắt đen Tạ Uyên chăm chú ta không chớp.
“Miên Miên muốn có con sao?”
Ta hỏi ngược lại:
“ lẽ chàng không muốn?”
Tạ Uyên im lặng một lát rồi nói:
“ con khác nào bước một chân qua Quỷ Môn Quan.”
“Ta không muốn nàng chịu khổ như vậy.”
“Đối với ta, có con hay không cũng không quan trọng.”
“Tạ gia ba đơn truyền, nào cũng ra chiến trường bán mạng cho triều đình.”
“Chiến trường hung hiểm, nếu sau ta có con, ta cũng không muốn nó sống c.h.ế.t nơi sa trường.”
Có lẽ vì đã quá nhiều t.ử.
Cho nên ánh mắt hắn mang theo chút lạnh nhạt với .
Ta không thích dáng vẻ Tạ Uyên.
Con chỉ sống một .
Đáng lẽ sống thật rực rỡ, không để lại tiếc nuối mới đúng.
“Vậy nếu ra là nữ thì sao?”
Tạ Uyên bật :
“Miên Miên muốn có nữ à?”
“Đúng vậy.”
“Phụ thân ta ba tỷ ta, gặp ai cũng khoe mình số .”
“Nếu có nữ , hai ta cùng thương yêu con bé, rất sao?”
Tạ Uyên ngẩng hôn nhẹ lên mặt ta.
“Được.”
“Chỉ cần nàng thích, thế nào cũng được.”
…
Nửa năm sau, đại tỷ và nhị tỷ lần lượt lâm bồn.
Ta đứng tận tiền viện vẫn nghe thấy tiếng khóc đau đớn đến xé lòng.
Dọa ta toát mồ hôi lạnh.
Ngay đứa bé được quấn tã kia ta cũng không dám kỹ.
Tối hôm đó trở về liền phát sốt.
Tạ Uyên thức trắng đêm chăm sóc ta.
Sáng hôm sau tỉnh lại, ta ôm hắn, buồn giọng nói:
“Tạ Uyên, ta không muốn con .”
“Ta sợ đau.”
“Chàng có trách ta không?”
Hắn lau mồ hôi trên trán ta, dịu giọng đáp:
“Đương nhiên là không.”
“Nhưng chàng cứ t.h.u.ố.c mãi như vậy, lỡ hại thân thể thì sao?”
Tạ Uyên thoáng khựng lại:
“Không sao.”
“Thân thể ta , chút t.h.u.ố.c đó không ảnh hưởng lớn.”
Ta vùi mặt vào n.g.ự.c hắn.
“Vất vả cho chàng rồi.”
Thật ra ta đã sớm biết.
Tạ Uyên vẫn lén t.h.u.ố.c tránh thai.
Chỉ là hắn chưa từng nói ra.
Nửa năm sau , Tạ Uyên mang về một đứa bé chưa đầy nửa tuổi.
Nói là nhận nuôi từ một họ hàng xa tộc.
Là một bé gái.
Vừa nàng ra thì mẫu thân nàng đã mất.
Phụ thân nàng lại tái giá, đứa bé bị giao cho lão bộc chăm sóc.
Tạ Uyên thấy đứa nhỏ lanh lợi đáng yêu.
Đôi mắt đen láy kia lại rất giống ta.
Cho nên mới mang về.
Ta từng bế rất nhiều cháu nhỏ.
Lập tức nhận đứa bé ôm vào lòng dỗ dành.
“Đáng yêu quá.”
“Tạ Uyên, ta đặt tên cho con bé đây?”
Tạ Uyên đứng bên cạnh ta :
“Nàng là mẫu thân con bé, nàng quyết định là được.”
“Vậy gọi là Vô Dạng đi.”
“Mong con bé được bình an vô sự, vui vẻ không âu lo.”
Tạ Uyên cụp mắt, ánh dịu dàng:
“Được.”
“Điều Miên Miên mong muốn, cũng chính là điều ta mong muốn.”
Sau cơn mưa trời lại sáng.
Tình ý cũng triền miên kéo dài mãi dứt.
Tạ Uyên, chàng có biết không.
Ta cũng mong chàng bình an vô sự, vui vẻ không âu lo.
Hết.