Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ban đầu vốn có hai căn phòng, từ lúc con Phượng Hoàng đó đòi đi theo thì Ma đại nhân căn phòng kia biến mất luôn.
Còn lấy lý do mỹ miều là đạo lữ nên chung một nhà.
Nguyệt Phượng bị đẩy qua kho chứa củi.
Chắc chắn Vọng Nguyệt cố ý.
Hắn muốn Nguyệt Phượng khó xử.
Bởi Phượng Hoàng vốn là loài ưa sạch sẽ, chọn dừng chân cây ngô đồng, nhâm nhi chút sương sớm.
chỗ có kho củi bẩn thỉu, không chịu được thì cút.
Vượt ngoài dự đoán của ta, Nguyệt Phượng ấy thế lại chấp nhận.
Tuy rằng hắn nhíu mày mím môi, lòng có lẽ đang cực kì ấm ức.
Mấy nay, Yêu không có yên bình.
Hai vị đại thần đánh nhau khiến đường phố hư hại rất nặng, hiện tại Yêu đang cho đi điều tra.
có tòa nhà được phủ tới tận ba tầng kết mới ngăn được kẻ khác xông .
Kế hoạch lật đổ Yêu vương sắp đến, ta bận bịu tập luyện mỗi , đến cả việc hai họ có cãi nhau cũng không rảnh đi khuyên can.
Cho đến một hôm, Nguyệt Phượng ngồi một bên ta tu luyện:
“Đô Đô, nàng không có ma khí.”
“Thì ?”
“Chuyện nàng bên Ma là giả đúng không?” Giọng hắn có chút kích động.
Ta cười tươi hắn: “ nữa thì tối nay ta sẽ cân nhắc biến giả thành thật luôn.”
Phượng Hoàng nghe vậy thì nín mỏ liền.
Ta tiếp tục công kích hắn: “Đạo , cũng tình huống của ta rồi, ta và Ma phu thê mặn nồng, không có ý định về cung Ngô Đồng đâu. Nếu không chịu được thì cút về sớm đi, mau mau quên ta đi.”
“Ta không đi, cũng sẽ không quên nàng.”
“ phiền bọn ta.”
Nguyệt Phượng đau nhắm mắt lại, vội vàng : “Ta có tiểu thiếp.”
“ gì cơ?” Ta tưởng mình nghe nhầm.
Nguyệt Phượng không chịu nhắc lại nữa.
Mấy lời như vậy, một lần thôi hẳn dùng hết tất cả lòng tự trọng của mình rồi.
Nguyệt Phượng vẫn bướng bỉnh ta, cứ như… chú chim nhỏ vừa kiên cường vừa thuần khiết.
Ta đột nhiên nhớ lại lý do vì lại chọn dây dưa với hắn giấc mơ.
Rõ ràng ta có thẳng thắn đi chủ đề chính, rút ngắn được khối thời gian.
Chính là vì bộ dạng của hắn, quá khiến ta muốn trêu chọc.
Ai không muốn vầng trăng kiêu ngạo rơi khỏi thần đàn chứ?
không rơi xuống, ta còn muốn trói buộc nó.
Nghĩ đến đây, ta cong môi cười.
“Đô Đô, nàng cười gì?”
“Không có gì.”
“Nàng vậy thích ta đi t…” Từ cuối cùng cũng không thốt lên nổi.
Phượng Hoàng thở dài cam chịu, nắm chặt lấy tay ta.
Những vết sẹo tay ta mờ gần hết.
Nguyệt Phượng nhanh chóng vẽ một biểu tượng lòng bàn tay ta.
Ta hỏi hắn: “Đây là gì?”
“Trợ giúp nàng tu luyện.”
Tấm bùa chú một nửa lòng bàn tay ta, một nửa lòng bàn tay hắn.
Nguyệt Phượng vừa vẽ xong, ta liền cảm linh lực cơ thông thoáng gấp trăm lần, kinh mạch bị tắc nghẽn trước đó đều được giải thoát.
“Đây là bùa gì? Tác dụng tốt đấy.”
Nguyệt Phượng không đáp lời.
ta mơ hồ cảm có chuyện gì đó không đúng.
Mắt liếc phù chú tay hắn là màu đen, khác hoàn toàn với tay ta.
16
Vài tiếp theo, tu vi của ta tiến bộ vượt bậc.
Thậm chí đêm xuống cũng không chịu đau nữa.
Lúc trước ta cưỡng ép trêu chọc Nguyệt Phượng, cơ gánh chịu quá nhiều linh lực.
Vì luyện hóa chúng, ta thử không ít phương pháp.
Cuối cùng để lại di chứng, đêm cũng đau đến phát điên.
Ta sợ chuyện sẽ biến thành nhược điểm của bản thân nên không với Vọng Nguyệt.
Mỗi khi màn đêm buông xuống, ta đều chịu đựng đau , diễn kịch trước mặt hắn.
bây giờ lại đột nhiên không còn đau nữa?
Ta cúi đầu lòng bàn tay, phù chú kia đang phát sáng.
lòng đột nhiên nhận ra điều gì đó, ta bất chấp sự ngăn cản của Vọng Nguyệt, chạy đến kho chứa củi.
Bên là tiếng Nguyệt Phượng nhẫn nhịn chịu đau.
Ta đá bay cửa, Nguyệt Phượng đang dựa chồng củi bên cạnh, trán lấm tấm những giọt mồ hôi to bằng hạt đậu.
Tấm phù chú tay hắn tỏa ra một thứ khí đen kì lạ, đem hết mọi đau của ta chuyển qua hắn.
Ta từng nghe các sư huynh qua về thứ .
Bởi vì quá mức âm hiểm nên bị cấm từ lâu.
Nguyệt Phượng là Đạo , hắn có được cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
“Nguyệt Phượng, tỉnh dậy đi.”
Ta để hắn vịn mình, nhất thời có hơi luống cuống.
“Ta không .” Hắn gượng cười, “Nửa năm nay, nàng cũng chịu đựng đau như thế ?”
“Muốn mạnh thì cũng trả giá tương ứng thôi.”
“Bây giờ, nàng có yên tâm đi chuyện mình muốn rồi.”
Ta yên lặng.
Thì ra hắn tất cả.
Hắn tại ta lại lại Yêu .
Cũng phần đoán được tham vọng của ta.
Nguyệt Phượng dùng phương pháp của hắn, giúp ta dọn bớt một chút chướng ngại.
“Có giải phù chú không? Ta không muốn mắc nợ .”
“Không giải được… đây là tử chú.”
Tử chú, đến ch ế t mới thôi.
Lòng ta chùng xuống.
“ vì muốn bù đắp đến vậy ?”
“Không bù đắp.” Nguyệt Phượng nhẹ nhàng , “Ít nhất, không hoàn toàn là bù đắp.”
“Vậy thì là gì?”
Lại một cơn đau khác ập đến.
Đôi mắt thanh mảnh của Nguyệt Phượng khẽ nhắm lại, hắn cau mày hồi lâu.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng lặng im.
Không qua bao lâu, Nguyệt Phượng mới mở miệng:
“Ta là phu quân, cũng là sư phụ của nàng.”
“Đây là chức trách của ta.”