Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Thẩm Khiêm mày tối sầm, trong mắt thoáng hiện sát ý.
họ giận dữ mà chẳng làm gì ta, ta khẽ cong môi cười nhạt, tâm tình rất tốt xoay người tiếp tục leo núi.
Ta không để đỡ, tự mình từng bậc tận đỉnh.
Quỳ Phật Tổ, ta khẽ khấn:
“Mong Phật Tổ phù cha mẹ ta an mạnh khỏe cả đời, phù huynh trưởng nơi Giang Nam sớm ngày yên trở về.”
Khấn xong, ta thành tâm dâng một vạn lượng bạc làm hương tiền.
Trụ trì nghe tin ta cúng số bạc lớn như vậy, đích thân sai đệ tử dẫn ta .
Cửa khẽ mở, từ trong ra một nam tử trẻ tuổi, vận trường bào màu huyền, đai ngọc buộc eo, bên hông đeo một khối ngọc bội sáng ngời.
Dung mạo hắn tuấn mỹ tuyệt luân, đôi mắt như ngọc lưu ly ẩn sáng nhạt, quanh thân lại mang khí chất thanh lãnh cao quý.
Tựa như vạn vật không lọt nổi mắt hắn, khiến người khác đứng phải tự thẹn mà cúi đầu.
Hắn nhìn về phía ta, nhẹ nhàng mỉm cười khẽ gật đầu.
Ta hành lễ đáp lại.
hắn ngang qua ta, buông một câu, giọng mà trong trẻo động người:
“Mọi khổ nạn rồi sẽ qua.”
Ta khẽ sững người, quay đầu nhìn theo bóng lưng lãnh đạm rời đi của hắn.
Ta biết hắn là – chính là Cửu hoàng tử đương triều, Phó Lệnh Tiêu.
Trong đám hoàng tử hắn gần như vô danh, chẳng hoàng đế sủng ái.
Ta từng vài lần hắn trong yến tiệc hoàng cung.
đó hắn luôn ngồi một góc lặng lẽ, không chú ý, thế mà hôm nay lại ăn vận chỉnh tề Đại Tướng Quốc Tự, quanh thân khí độ lại hoàn toàn khác xưa.
Quả nhiên, trong hoàng thất không là kẻ đơn giản.
Vị Cửu hoàng tử này là đang ẩn nhẫn chờ thời mà thôi.
Ta của trụ trì, cùng ông đàm đạo rất lâu, trong dần lặng.
ta đi ra khỏi , tựa hồ cảm bản thân thêm thong dong trấn định.
Ta xuống núi theo lối nhỏ ven sườn, cảnh sắc thanh u, gió mát nhẹ lùa qua.
Đang đi thì trên không chợt xuất hiện mấy chục hắc y nhân, chúng lập tức quấn lấy đám vệ của ta.
Trong đó có một tên lao thẳng chỗ ta.
gặp nguy hiểm ta tĩnh, trong đầu lập tức tính toán đường thoát thân.
Thế nhưng ta không biết võ công, không cách nào thoát .
Một bị chúng bắt đi, ta không biết hậu quả sẽ ra sao.
Tên hắc y kia lúc gần.
Đúng lúc ấy, Phó Lệnh Tiêu đột nhiên xuất hiện chắn ta.
Hắn thân pháp nhanh như gió, chiêu chiêu trí mạng, trong chớp mắt đã chém ngã hết đám hắc y.
Máu vương gương tuấn mỹ kia, làm dung nhan hắn thêm chói mắt rợn .
Ta siết chặt tay, đây là lần đầu tiên ta nhiều người chết ngay mắt mình, bụng quặn ghê tởm.
Phó Lệnh Tiêu khẽ nghiêng người đứng che chắn tầm nhìn của ta, giọng trầm ấm mà nhạt:
“Chớ nhìn, bẩn mắt nàng.”
Ta nheo mắt nhìn hắn đầy nghi hoặc:
“Cửu hoàng tử vì sao lại xuất hiện ở đây?”
Sự tình trùng hợp đáng ngờ, khiến ta không khỏi sinh bị.
Phó Lệnh Tiêu nét trầm tĩnh, khí độ nhạt như cũ, cứ như kẻ vừa giết người không chớp mắt ban nãy không phải là hắn.
Hắn nhìn ta, khẽ mỉm cười ôn hoà:
“Vừa rồi ta ở trong rừng bên kia tế lễ mẫu thân, nghe động tĩnh bên này nên chạy .”
Ta sững người:
“Mẫu thân ngài?”
Phó Lệnh Tiêu gật đầu, trong mắt thoáng ý cười nhạt:
“Mẫu thân ta thân phận thấp hèn, không thể nhập hoàng lăng. Ta liền an táng người ở nơi này. Hôm nay là ngày giỗ của người, mỗi năm ta tế bái.”
mắt hắn quá mức trong trẻo, không chút tạp niệm, khiến ta bỗng xấu hổ mà cúi đầu.
“Thật thất lễ. Ta không nên nhắc thương tâm của ngài.”
Hắn cứu mạng ta, thế mà ta lại hồ nghi hắn.
Phó Lệnh Tiêu khẽ lắc đầu:
“Vô phương.”
Ta hít sâu, nghiêm trang cúi mình hành lễ:
“Ân cứu mạng, tiểu nữ nguyện khắc cốt ghi tâm, ngày sau tất báo đáp.”
Phó Lệnh Tiêu giọng điệu nhàn nhạt:
“Ngươi là người đầu tiên nhìn ta với mắt ôn hoà. Ta cứu ngươi là tiện tay mà thôi.”
Ta thoáng nghi hoặc ngẩng đầu:
“Ta nào đã tỏ ý ôn hoà với ngài?”
Hắn tựa hồ nhìn thấu thắc mắc của ta, kiên nhẫn giải thích:
“Mẫu thân ta là cung nữ thấp hèn. Người khác nhìn ta mang mắt ghét bỏ, như thể ta là thứ dơ bẩn.”
“ có vừa rồi, ở ngoài trụ trì, mắt ngươi nhìn ta trong sáng không chút khinh miệt. Ta thật cảm kích.”
Ta ngẩng nhìn thẳng mắt hắn, dường như trong đáy mắt ấy ẩn giấu thương đau sâu kín.
Ta khẽ khàng mở miệng, mượn lại chính câu hắn đã với ta:
“Như lời ngài , mọi khổ nạn rồi sẽ qua.”
Phó Lệnh Tiêu đôi mắt cong , nở nụ cười nhạt:
“Đa tạ lời cát tường.”
Hắn cười thật đẹp, nụ cười thuần tịnh không vương chút bụi trần.
Một kẻ luôn bị người đời khinh miệt mà vẫn giữ nụ cười ấy, dạ hắn rốt cuộc cứng cỏi nhường nào.
Ta vì không dùng mắt xem thường mà hắn đã coi trọng cảm kích thế.
mắt ta dần lại, liếc nhìn đám vệ của mình.
Phải điều tra rõ rốt cuộc là kẻ nào to gan lớn mật, dám phái sát thủ giết ta.
Thủ lĩnh vệ một , cung kính :
“Tiểu thư, hắc y nhân này là tử sĩ, thuộc hạ nhất thời chưa tra ra là người của nhà . Xin tiểu thư thuộc hạ thêm chút thời gian, nhất định sẽ tra rõ để báo thù tiểu thư.”
Ta khẽ gật đầu.