Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

07

Ta hắn quát đến ngẩn .

Nhưng ta không sợ hắn.

Vì nương thân thường nói, Bùi Yến là một kẻ nhát gan miệng cứng lòng mềm.

“Nương thân không tiền.” Ta cố chấp lặp lại.

Ta đặt nửa miếng bánh quế hoa trong tay xuống, từ trong ngực giấy nhàu nhĩ.

“Trước khi , bụng nương thân vẫn luôn chảy . Người khâu cái này vào áo ta.”

Ta nhìn Bùi Yến.

“Nương thân nói, giấy này là thứ bằng của người. Chỉ cần ngươi còn sống, nhất định sẽ nhận .”

Bùi Yến lập tức giật giấy .

Hắn nhìn chằm chằm vào nét chữ trên đó, ánh mắt dao động dữ dội.

bằng của nàng…”

Hắn lẩm bẩm.

Đại phu quỳ trên đất, đột nhiên run giọng bổ sung một câu.

… lúc lão hủ nghiệm vừa rồi còn phát hiện, trong cơ thể vị nương tử này một luồng dư độc cực kỳ bá đạo. Loại độc này… giống hệt loại độc ngài trúng sáu năm trước!”

Câu này sấm sét bổ xuống đỉnh Bùi Yến.

Hắn đột nhiên quay , không dám tin nhìn chằm chằm đại phu.

“Ngươi nói gì? Nói lại lần nữa!”

“Là dư độc của Tuyệt Hồn Tán, !” Đại phu dập thật mạnh. “Độc này không thuốc giải, chỉ cách , dẫn phần lớn độc tố sang người khác, rồi dùng Tuyết Ngọc Thiềm kéo dài tính … Trong cơ thể vị nương tử này tích tụ rất nhiều dư độc, vậy mà nàng gắng gượng chịu đựng suốt sáu năm. Đây quả thực là… kỳ tích!”

Cả người Bùi Yến cứng đờ tại chỗ.

Hắn nhìn thể khô quắt trên giường, rồi lại nhìn giấy trong tay.

Ký ức sáu năm trước điên cuồng tràn vào hắn.

Sáu năm trước, phụ thân hắn chính địch vu oan, hắn truy sát, được Cố cứu.

Hai người lâu ngày sinh tình.

Sau đó, vì báo thù, hắn rời đi, cắn răng nhập vào vị hoàng đế hiện giờ khi còn là Tam hoàng tử, đỡ thay ngài một mũi tên độc, trúng Tuyệt Hồn Tán.

Khi , hắn tưởng mình chẳng còn sống được bao lâu, liều chút hơi tàn cuối cùng đi tìm Cố , muốn gặp nàng lần cuối.

Hắn tưởng mình chắc chắn phải , nhưng ngày hôm sau lại kỳ tích tỉnh lại.

Chỉ là giường không còn bóng dáng Cố , ngọc truyền hắn luôn mang theo cũng biến mất.

Trên bàn chỉ để lại một giấy: Ngọc một trăm lượng, ân đoạn nghĩa tuyệt, ai nấy bình an.

Hắn vẫn luôn rằng, Cố nhân lúc hắn hôn mê trộm ngọc bán tiền rồi bỏ chạy.

Hắn hận nàng sáu năm, thề rằng sau khi tìm được nàng sẽ khiến nàng sống không bằng .

“Người đâu! Gọi doanh đến ta!” Bùi Yến đột nhiên gào lên.

nhanh chóng xuất hiện, quỳ một gối xuống đất.

“Đi tra! Tra hiệu cầm đồ Thông Bảo phố Nam sáu năm trước! Tra xem năm đó rốt cuộc Cố đã cầm thứ gì, thứ gì!”

Bùi Yến giống một con thú thương, đi qua đi lại trong phòng.

Hắn không dám nhìn thể trên giường, cũng không dám nhìn ta.

Hắn chỉ siết chặt giấy , sức mạnh lớn đến mức gần vò nát giấy.

Hồn phách nương thân lặng lẽ đứng trong góc, nhìn Bùi Yến phát cuồng, ánh mắt đầy mỏi mệt và giải thoát.

“Nương thân, hắn đang tìm gì vậy?” Ta nhỏ giọng hỏi.

Nương thân không nói, chỉ yếu ớt cười một cái, chỉ ngoài cửa sổ.

Trời sắp sáng rồi.

08

Chưa đến nửa ngày, đã trở về.

Hắn nâng một chiếc hộp gỗ, quỳ dưới chân Bùi Yến.

, đã tra rõ.”

Bùi Yến ngồi trên ghế thái sư, lưng cứng đờ.

“Nói.”

Giọng hơi run.

“Thuộc hạ đã tra sổ cầm cố của hiệu cầm đồ Thông Bảo năm . Sáu năm trước, Cố nương tử đúng là cầm ngọc của ngài đến hiệu cầm đồ.”

mở chiếc hộp gỗ, trong nằm một miếng ngọc trong suốt long lanh, chỉ là trên đó đầy vết nứt.

“Chưởng quầy hiệu cầm đồ khai rằng, khi Cố nương tử dùng miếng ngọc giá trị liên thành này làm vật thế chấp, Tuyết Ngọc Thiềm mà hiệu cầm đồ cất giữ.”

Bùi Yến đột nhiên đứng bật dậy, bàn trà cạnh va đổ xuống đất.

“Tuyết Ngọc Thiềm…”

Đại sảnh yên tĩnh .

Chỉ tiếng gió tuyết gào thét ngoài.

nuốt nước bọt, tiếp tục nói.

Thân thể Bùi Yến lảo đảo dữ dội.

Hắn ngã ngồi lại xuống ghế thái sư, sắc mặt trắng bệch giấy.

“Nàng chuyển độc trên người ta sang người mình, rồi lại đút Tuyết Ngọc Thiềm ta…”

Hai mắt Bùi Yến trống rỗng, hắn lẩm bẩm.

Chân sáu năm trước giống một con dao sắc bén, từng lớp từng lớp lột bỏ lớp vỏ tự lừa mình dối người của hắn, để lộ phần thịt tàn nhẫn nhất ngoài không khí.

Nàng không phản bội.

Nàng không ôm tiền bỏ chạy.

Nàng kéo thân thể trúng độc nặng, mang trong mình cốt nhục của hắn, ở ngôi miếu hoang hẻo lánh nhất sau núi, nuốt rễ cỏ, chịu đựng suốt sáu năm ròng.

Còn hắn, Bùi quyền cao chức trọng, suốt sáu năm nay trong chỉ nghĩ làm sao tìm được nàng, băm xương nàng thành tro.

“Phụt…”

Bùi Yến đột nhiên phun một ngụm lớn.

đỏ tươi bắn lên ngọc , nhìn mà kinh tâm.

!” Quản kinh hô.

Bùi Yến đẩy bọn họ .

Hắn bò lăn bò càng nhào về phía chiếc giường lớn, nhào đến trước thể khô quắt tỏa mùi lạ của nương thân.

, ta sai rồi…”

Hắn ôm chặt thể, phát tiếng gào tuyệt vọng dã thú.

“Sao nàng không nói ta biết? Vì sao nàng không đến tìm ta? Mười lượng bạc… nàng dùng một ta sống, vậy mà chỉ dám hỏi ta mười lượng bạc tiền quan tài…”

Hắn khóc đến đầy mặt.

Nhưng đã quá muộn.

thể trong lòng hắn không còn chút nhiệt độ nào.

Ta nhìn nương thân trong góc.

Hồn phách nương thân càng lúc càng trong suốt.

Người nhìn Bùi Yến sụp đổ khóc lớn, nhẹ nhàng thở dài một tiếng.

Người đi đến trước mặt ta, làm động tác đẩy cửa.

Ta biết, người sắp đi rồi.

Người muốn ta cầm tiền, rời khỏi nơi này.

Ta đi đến giường, kéo kéo ống tay áo dính của Bùi Yến.

, ngươi đừng khóc nữa. Nương thân nói người phải đi rồi, ngươi thể trả mười lượng bạc đó ta không? Ta còn phải đi mua hộp gỗ.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.