Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AKZVrYRd2A

GLADE Bộ Máy & Lõi Xịt Thơm Phòng Tự Động Lưu Hương Tự Nhiên Đến 70 ngày 252ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Ngày chúng tôi đăng ký kết hôn, trời mưa rất lớn.

Tôi mặc một chiếc váy đen.

Không trang điểm.

Không cười.

không hỏi anh vì lại muốn cưới tôi.

Nhân viên ở Cục Dân chính chúng tôi rất lâu.

lẽ chưa từng đôi vợ chồng cưới nào lại trông đi dự tang lễ vậy.

lấy giấy chứng nhận, Chung Gia đưa tôi về nhà họ Đường.

Trước xe, anh đưa cho tôi một chiếc ô.

Tôi hỏi:

“Anh không vào ?”

Anh :

“Hôm nay nên ở cùng cha mẹ.”

Tôi siết chặt giấy chứng nhận kết hôn tay.

“Chung Gia .”

“Anh không sợ tôi vẫn không quên được Gia à?”

Anh mưa ngoài cửa kính.

Rất lâu đáp:

“Quên hay không là .”

“Cưới là lựa chọn tôi.”

ấy tôi không hiểu câu .

Tôi cảm người đàn ông quá lạnh nhạt.

Anh giống một người ký hợp đồng.

Còn tôi là đối tượng cần được bảo vệ điều khoản ấy.

tôi biết.

Chung Gia không phải không tình cảm.

Anh giấu quá sâu.

Sâu đến mức nếu tôi không cúi đầu thật kỹ, sẽ bỏ lỡ tất cả những dịu dàng thầm lặng ấy.

Đêm , tôi bưng một ly sữa nóng đến phòng làm việc.

Chung Gia ngẩng đầu.

còn chưa ngủ?”

Tôi đặt ly sữa bàn.

“Anh chưa ngủ.”

Anh xoa nhẹ giữa mày.

“Sắp xong rồi.”

Tôi đứng bên cạnh anh, bản báo cáo trên màn hình.

Chung Gia ảnh hưởng nhiều lắm ?”

Anh dừng tay.

“Không nhiều.”

“Anh dối.”

Tôi vào một phần dữ liệu.

“Chi nhánh bên Âu đã gọi điện về ba lần. Hai dự án bị truyền thông nhắc đến nội bộ nhà họ Chung.”

“Đây không phải không nhiều.”

Chung Gia tôi.

Ánh mắt anh chút bất ngờ.

Tôi cười nhạt.

“Anh quên rồi ?”

qua, không làm Chung phu nhân.”

học được rất nhiều thứ.”

Anh tôi rất lâu.

khẽ cười.

“Ừ.”

học rất tốt.”

Không hiểu vì , một câu ấy lại khiến lòng tôi mềm .

Tôi kéo ghế ngồi cạnh anh.

giúp anh.”

Chung Gia không từ chối.

Đêm ấy, chúng tôi cùng xử lý tài liệu đến gần ba giờ sáng.

tôi mệt đến mức gục trên bàn ngủ quên, mơ mơ màng màng, tôi cảm người bế mình lên.

Hơi thở người ấy rất quen thuộc.

Mùi gỗ đàn hương nhàn nhạt.

Tôi vô thức nắm lấy vạt áo anh.

“Chung Gia …”

“Ừ.”

Giọng anh vang lên bên tai.

Tôi rất nhỏ:

“Đừng bỏ lại.”

Cánh tay ôm tôi bỗng siết chặt.

Rất lâu , tôi nghe anh đáp:

“Không bỏ.”

“Vĩnh viễn không.”

7

trở về Hồng Kông vào cuối tháng.

Hôm trời âm u.

Tôi vừa kết thúc cuộc họp ở công ty thì thư ký người muốn gặp tôi.

Tôi cái tên trên danh thiếp.

.

không gặp.

Cô ta vẫn giống ký ức tôi.

Mềm mại.

Thanh thuần.

Mắt đỏ lên rất dễ khiến người khác thương.

Cô ta ngồi phòng khách, hai tay nắm chặt túi xách.

tôi bước vào, cô ta lập tức đứng dậy.

“Minh .”

Tôi ngồi đối diện cô ta.

“Cô .”

Sắc mặt hơi tái.

lẽ cách xưng hô xa lạ ấy khiến cô ta không quen.

trước, chúng tôi từng là bạn.

Thậm chí một thời gian, tôi thật sự xem cô ta là bạn.

ấy từ Bắc Kinh chuyển đến Hồng Kông học trao đổi.

Cô ta không quen ai.

Chung Gia nhờ tôi chăm sóc cô ta.

Tôi đồng ý.

Tôi đưa cô ta đến tiệc.

Giới thiệu bạn bè cho cô ta.

cô ta bị người khác cười nhạo vì xuất thân bình thường, tôi là người đứng ra che chở.

Tôi từng thật lòng cho rằng cô ta yếu đuối, cô ta đáng thương.

biết.

Người đáng thương nhất là tôi.

cúi đầu.

“Minh , tôi đến để xin lỗi cô.”

Tôi không gì.

Cô ta cắn môi.

là tôi không tốt.”

“Tôi không nên để Gia đi cùng tôi.”

“Nhưng ấy tôi thật sự rất sợ.”

“Tôi một mình đến Bắc Kinh, không quen ai cả.”

“Gia anh ấy đưa tôi đi ổn định một thời gian, sẽ về giải thích với cô.”

“Tôi không biết mọi sẽ thành ra vậy.”

Tôi cô ta.

Đôi mắt cô ta ướt át.

Giọng run rẩy.

Nếu là Đường Minh trước, lẽ tôi sẽ tin.

Tin rằng cô ta là người bị động.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.