Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/BSDqJl1AU

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

7

7.

Ánh nắng gay gắt chiếu vào gian phòng nồng nặc mùi t.h.u.ố.c đắng của Thái viện.

Lão tổng quản chầm chậm mở mắt, hơi thở dồn dập, sắc nhợt nhạt như tờ giấy trâm.

Vừa nhìn thấy Tiêu Cảnh Hành đang ngồi bên long sàng, ông liền run rẩy, cố sức chống tay muốn quỳ lạy.

Tiêu Cảnh Hành giơ tay giữ ông lại, rồi phất tay ra lệnh cho thái cung nữ lui ra ngoài điện.

“Bệ …” Lão tổng quản thều thào, khản đặc, “Đêm hỏa hoạn năm … là có mưu đồ nghịch. Có kẻ muốn cướp mật chỉ của Tiên đế.”

Hắn nín thở, gặng : “Mật chỉ hiện đang đâu?”

Lão tổng quản thở dốc, ánh mắt hiện lên vẻ hoàng: “Năm đó Tiên đế băng hà đột ngột, chỉ có Diệp cô nương biết nơi cất giấu bí mật.”

xong, ông ho khan dữ dội, nhưng tuyệt nhiên không hề kể tiếp đoạn kết cục xảy ra sau đó.

Trong ngự thư phòng, ánh nến lay động soi rõ người đứng quanh bàn long phụng.

Lão tổng quản run rẩy móc từ trong túi áo ra một chìa khóa đồng nhỏ bám đầy rỉ sét, dâng lên bằng hai tay.

Tiêu Cảnh Hành đón lấy chìa khóa, tra vào ổ khóa của gỗ màu đen cất giấu suốt mấy ngày qua.

“Cạch.” Một tiếng động giòn giã vang lên, nắp bật mở.

Bên trong đặt một thánh chỉ bằng lụa vàng đã ngả màu, cùng một tập danh sách chép tay dày đặc.

Hắn cẩn thận mở chỉ ra, đôi mắt lập tức co rút lại dòng chữ ngự b.út của Tiên đế.

Đây là mật chỉ thiết lập vương triều, kèm danh sách toàn bộ thần mưu hại hoàng tộc năm xưa.

Đứng bên cạnh, Diệp Thanh Hoan lặng lẽ nhìn vào lòng gỗ, ngón tay khẽ siết c.h.ặ.t tà áo xanh.

Trong , dường như vẫn thiếu một phong thư quan trọng mà Tiêu Cảnh Hành chưa hề nhận ra.

Khói trầm hương trong thư phòng xoắn, lão tổng quản quỳ dưới sàn đất, tiếp tục kể lại huyết án năm xưa.

“Đêm đó, quân loạn bao vây phóng hỏa Cung, khói lửa ngút trời.”

“Diệp cô nương thông tuệ, nhờ thần yểm trợ nên thực chất đã chạy thoát ra tận tường bao ngoài.”

Hắn nghe đây, quả tim thắt lại, ánh mắt không tự chủ được liền quay sang nhìn Diệp Thanh Hoan.

Lão tổng quản nghẹn ngào tiếp: “Nhưng ngay khi định rời , cô nương phát hiện mật chỉ quan trọng đối với tiền đồ của bệ vẫn kẹt trong mật thất.”

“Nàng không màng hiểm nguy, quyết định một quay ngược trở lại biển lửa…”

Tiêu Cảnh Hành nghe mà lòng đau như cắt, bàn tay nắm c.h.ặ.t lụa mức nổi đầy gân xanh.

Lão tổng quản cúi đầu dập xuống sàn, che giấu việc bản thân đã bất tỉnh ngay sau đó, hoàn toàn không thấy được đoạn diễn biến cuối cùng.

Tiếng trống đại triều vang rền, cung điện nguy nga hôm nay ngập tràn sát khí.

Tiêu Cảnh Hành đứng trên ngọc giai, dõng dạc công bố nội dung mật chỉ danh sách thần toàn thể triều đình.

Văn võ bá quan hoàng quỳ rụp, tiếng kêu khóc, xin tha mạng vang động cả đại điện.

Thừa tướng đứng đầu hàng quan lại, sắc xám ngoét, lập tức bị ngự lâm quân lao vào tước mũ áo, áp giải quỳ xuống.

Toàn bộ phe cánh nghịch ẩn nấp năm qua nhanh ch.óng bị thanh trừng, triệt tận gốc rễ.

Âm mưu trị kéo dài suốt năm rốt cuộc cũng hồi kết thúc.

Thừa tướng bị áp giải , bỗng nhiên quay đầu lại nhìn Hoàng đế, nở nụ cười đầy quỷ dị:

“Bệ … người tưởng đã thắng sao? Người vẫn thiếu một sự thật hoàng nhất đấy.”

Trong nhà giam tối tăm của Cẩm vệ, mùi ẩm mốc m.á.u tanh xộc thẳng vào mũi.

Tiêu Cảnh Hành đứng song sắt, ánh mắt lạnh lùng nhìn Thừa tướng đang bị xích c.h.ặ.t trên tường đá.

Hắn tiến lên một bước, gằn :

! Đêm đó Diệp Thanh Hoan rời khỏi Cung bằng cách nào để sống sót?”

Thừa tướng ngước khuôn đầy vết m.á.u lên, tiếng cười khục khục vang lên trong cổ họng lão:

“Rời khỏi Cung? Ha ha ha!”

Lão trợn mắt nhìn Hoàng đế, điệu đầy vẻ chế giễu:

“Bệ , câu người gặp thần làm gì? Tự người nàng ta ấy.”

Tiêu Cảnh Hành sa sầm , Thừa tướng cố tình che giấu tướng, thủy chung không hé lộ thêm bất kỳ một lời nào.

Hoàng hôn buông xuống Đào Uyển, gió thổi qua làm những cánh hoa đào rơi rụng lả tả như một cơn mưa hồng.

Tiêu Cảnh Hành ôm c.h.ặ.t Diệp Thanh Hoan từ phía sau, vùi đầu vào mái tóc mây thơm ngát của nàng.

Hắn thở phào một tiếng, tràn ngập sự nhẹ nhõm:

“Thanh Hoan, mọi chuyện kết thúc rồi, thần đã bị trừng trị.”

“Từ nay về sau, thiên thái bình, không một ai có thể chia cắt hai chúng ta được nữa.”

Diệp Thanh Hoan để mặc cho hắn ôm, nàng không đáp lời, chỉ nhìn những cánh hoa đào rơi rụng dưới , nở một nụ cười nhạt nhòa.

Trong mắt nàng phảng phất một nỗi buồn khôn tả, tựa như đang ngắm nhìn một cảnh tượng không thuộc về .

Nắng tắt hẳn, tối bao trùm lấy Đào Uyển, không khí bỗng chốc trở nên lạnh lẽo.

Diệp Thanh Hoan khẽ xoay người lại đối diện với hắn, ngón tay chạm nhẹ lên vạt áo long bào, khẽ :

“Bệ , nếu như một ngày nào đó… thiếp vĩnh viễn không hoàng cung nữa, chàng sẽ thế nào?”

Tiêu Cảnh Hành giơ tay ngắt lời nàng, mày nhíu c.h.ặ.t đầy vẻ không vui:

“Đừng bậy, không bao giờ có ngày đó.”

“Trẫm đã bảo vệ được giang sơn, nhất định sẽ bảo vệ được nàng bên .”

Diệp Thanh Hoan nhìn thẳng vào mắt hắn, khẽ mỉm cười dịu dàng, nhưng tuyệt nhiên không thêm lời nào nữa.

Đêm khuya, tẩm điện chìm vào sự tịch mịch, Tiêu Cảnh Hành lại một lần nữa rơi vào một trận ác mộng dữ dội.

Trong giấc mơ, ngọn lửa hung hãn đang nuốt chửng toàn bộ các cung điện của Cung.

Hắn nhìn thấy một cô gái mặc váy xanh, lưng gầy gò, kiên quyết quay người chạy ngược vào trong biển lửa ngùn ngụt.

Hắn phía sau điên cuồng chạy theo, gào khóc gọi tên nàng khản cả .

“Thanh Hoan! Quay lại!”

Nhưng bất luận hắn có cố gắng thế nào, bước hắn cũng như bị nghìn cân đè nặng, vĩnh viễn không kịp kéo nàng lại.

Hắn giật tỉnh dậy, hơi thở dồn dập, mồ hôi đầm đìa ướt sũng cả gối long sàng.

Giấc mơ ngày càng trở nên rõ ràng thực, khiến l.ồ.ng n.g.ự.c hắn đau nhói như bị d.a.o đ.â.m.

Sáng hôm sau, Tiêu Cảnh Hành ngồi một bàn sách trong ngự thư phòng vắng lặng.

Hắn cẩn thận lật xem lại mật chỉ của Tiên đế vừa tìm được hôm qua để rà soát.

Đột nhiên, ngón tay hắn khựng lại khi nhìn kỹ mép giấy của thánh chỉ bằng lụa vàng.

Có một góc giấy rất nhỏ phần cuối đã bị ai đó dùng lực xé mất một cách vội vã.

Đó là phần ghi chú quan trọng: Người tự tay giao mật chỉ cho Thái t.ử.

Tiêu Cảnh Hành nhìn chằm chằm vào vết rách, trong lòng dâng lên một nỗi bất an dữ dội.

Phong thư mất tích trong gỗ góc giấy bị xé chứng minh vẫn một bí mật hoàng chưa được phơi bày.

Nửa đêm, đại lao Cẩm vệ canh phòng cẩn mật, ánh đuốc bập bùng hắt những chấn song sắt lạnh lẽo.

Ngay giờ bị giải ra pháp trường xử trảm, Thừa tướng ngửa cổ cười lớn, tiếng cười điên cuồng vang vọng khắp ngục tối.

Lão nhìn thẳng vào mắt Tiêu Cảnh Hành đang đứng trong tối, gằn từng chữ:

“Bệ năm nay… người thật sự chưa từng quay lại Cung sau vụ cháy sao?”

Tiêu Cảnh Hành bỗng chốc sững sờ tại chỗ, đầu óc oanh một tiếng lớn như sấm đ.á.n.h ngang tai.

Trong ký ức của hắn, sau ngày Cung thành tro bụi, hắn đau đớn quá độ nên chưa từng quay lại phế tích đó lần nào.

Nhưng ngay khoảnh khắc , một hình ảnh hoàng đột ngột lóe lên trong đại não hắn.

hắn, mặc phục Thái t.ử, đang quỳ gối giữa đống tro tàn đen ngỏm, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy một thứ gì đó.

Hắn ôm đầu đau đớn, ký ức lại đứt đoạn một cách tàn nhẫn, không cách nào nối liền lại được.

khi bị giải , Thừa tướng ngoái đầu nhìn hắn, cười như phát điên:

“Bệ … Điều đáng sợ nhất… Không phải là người khác lừa người.”

“Mà là… người đã tự lừa dối bản thân suốt năm qua!”

Đúng lúc ấy, biển lửa tiếng khóc xé lòng lại bùng lên trong đầu Tiêu Cảnh Hành, một thân ảnh cháy đen đang nằm trọn trong vòng tay hắn.

Hắn khuỵu gối xuống, ôm đầu rên rỉ vì đau đớn tột cùng.

Phía sau hắn, Diệp Thanh Hoan đứng lặng lẽ trong tối, nhắm mắt lại, ánh mắt đong đầy nỗi xót xa vô hạn.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.