Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

3

“Đa tạ công công.”

Ta cúi đầu cung kính hành lễ rồi lui sang một bên.

Ánh mắt thiếu nữ xung ta đã từ khinh thường biến thành kính sợ cùng kinh hãi.

Ta không bận tâm.

Sau lưng ta, cửa cung chậm rãi khép .

Phát ra tiếng động nặng nề.

Ta chính thức bước chiếc l.ồ.ng son vàng ngọc này.

Ván cờ đã bắt đầu.

04

Y là nơi tăm tối trong hoàng cung.

năm tràn ngập ẩm thấp, nấm mốc cùng bồ kết trộn lẫn.

Mấy chục cung nữ giống những con rối không linh hồn, vùi đầu trong chậu gỗ khổng lồ, vò quần áo vĩnh viễn không hết.

Đôi lớn ngâm sưng phù trắng bệch, có người thậm chí nứt toác, chảy mủ.

Nơi chính là mộ của cung nữ.

Một lão cung nữ tên cô cô dẫn ta .

Bà ta là quản sự Y , gương mặt giống vỏ quýt phơi khô, khắc đầy cay nghiệt cùng chanh chua.

“Người mới? Tên Ôn An?”

Bà ta dùng khóe mắt liếc ta, tràn đầy khinh miệt.

“Vâng.”

Ta thấp giọng đáp.

“Hừ, đã biết chân không sạch , chẳng lẽ trộm đồ của Lý công công nên mới phạt tới ?”

Lời bà ta khiến xung vang một tràng cười nén xuống.

Ta không phản bác.

Ở nơi này, mọi lời biện giải thừa thãi, chỉ khiến mình làm nhục nặng hơn.

“Đã tới thì đừng mong lười biếng.”

chậu bên kia chưa? là nội y chủ t.ử cung thay ra, quý giá , cũng bẩn .”

“Nếu trước khi mặt trời lặn không xong thì hôm nay ngươi khỏi ăn cơm.”

cô cô chỉ đống y chất cao như núi trong góc, giọng âm trầm lạnh lẽo.

Ít việc của ba bốn người.

Rõ ràng bà ta đang muốn ra oai với ta.

Ta gật đầu, im lặng tới trước đống y .

cung nữ xung sang, người đồng tình, kẻ cười trên nỗi đau người khác.

Ta cầm một chiếc yếm.

Là Vân cẩm thượng hạng, thêu đôi uyên ương nghịch tinh xảo.

Ta đưa mũi, khẽ ngửi.

Ngoài hương cơ thể cùng mồ hôi của nữ nhân còn có một tia d.ư.ợ.c vị rất nhạt.

An Thần Hương.

Dùng với liều lượng rất lớn.

Chứng tỏ chủ nhân chiếc yếm này ngủ không yên.

Ta cầm một chiếc khác.

Chất liệu lụa, chạm lạnh mát.

Bên trên dính vài vết đỏ sẫm.

Không phải kinh huyết của nữ nhân, mà là m.á.u.

Ta ngửi.

Trong m.á.u tanh có một quen thuộc.

Đoạn Trường .

Bách Quỷ Lục có ghi, Đoạn Trường không chỉ có kịch độc.

Dùng lượng nhỏ khiến bụng quặn đau, như bệnh cấp tính nhưng không tra ra nguyên nhân.

Mà loại cỏ này vừa hay mọc ở hậu sơn nhà ta.

Ta tách hai món y ra.

Đầu óc nhanh ch.óng xoay chuyển.

Y tuy là nơi thấp kém , nhưng cũng là chỗ hội tụ tin tức.

Mỗi bộ y giấu bí mật của chủ nhân.

Bệnh tật, tư tình, thậm chí âm mưu.

Ta cúi đầu bắt đầu vò .

lạnh châm da thịt, nhưng ta không bận tâm.

Trái tim ta còn lạnh hơn giếng ngày đông gấp trăm ngàn lần.

cô cô vẫn đứng không xa giám sát ta.

Thấy ta không nói một lời, chỉ vùi đầu làm việc, vẻ khinh miệt trong mắt bà ta càng sâu.

Bà ta tưởng ta chỉ là một nha đầu nông thôn đã dọa vỡ mật.

trưa, mọi người ăn cơm.

Y rộng lớn chỉ còn một mình ta.

Ta không dừng .

Ta lấy nửa chiếc bánh khô cứng trong n.g.ự.c, nuốt cùng lạnh.

Sau nơi cô cô thường phơi y của mình.

Một chiếc áo bông mặc sát người của bà ta đang treo ở .

Ta từ trong áo b.úng ra một nhúm bột đen mịn.

không phải kịch độc của Đoạn Hồn Tán, mà là một loại bột gây ngứa ta tìm được trong phế tích thôn.

Không màu không , dính da ngứa dữ dội, càng gãi càng ngứa, cho khi da thịt rách nát.

Cơn ngứa này thấm sâu xương, t.h.u.ố.c thang thông thường không chữa được.

Cách giải duy là ngâm trong của một loại d.ư.ợ.c đặc biệt.

Mà loại d.ư.ợ.c ấy, ngoài ta ra, trong hoàng cung e rằng không ai nhận ra.

Làm xong, ta trở về chậu gỗ của mình, tiếp tục vò .

Như thể chưa từng có gì xảy ra.

Khi mặt trời sắp lặn, ta cuối cùng cũng xong đống y chất cao như núi.

Hai đã mất cảm giác, cánh đau nhức không nhấc nổi.

cô cô tới, tùy tiện kiểm tra.

Bà ta vốn muốn tìm lỗi, phát hiện từng món được sạch , thậm chí còn tốt hơn những lão cung nữ.

Bà ta hừ lạnh, không nói gì rồi quay người rời .

Ngay khi bà ta xoay người, ta thấy bà ta vô thức gãi cổ.

Ta cúi đầu, khóe môi cong thành nụ cười lạnh.

cô cô.

chỉ là bắt đầu.

Ta khiến bà biết có những người bà không thể trêu chọc.

Tối , ta nằm trên chiếc giường dài lạnh buốt.

cung nữ bên cạnh lớn đã ngủ.

Ta hoàn toàn không buồn ngủ.

Nhắm mắt, trong đầu ta hiện những tin tức trên số y kia.

Người dùng An Thần Hương là Lệ tần.

Nghe nói nàng thường gặp mộng dữ, đêm không yên giấc.

Chiếc yếm dính m.á.u có Đoạn Trường thuộc về một vị Vân Đáp ứng.

Nàng vừa mới “đột t.ử vì đau bụng cấp” mấy hôm trước.

Thái y không tra ra nguyên nhân t.ử vong.

Bây giờ nghĩ , mọi chuyện đã có đáp án.

Lệ tần… Vân Đáp ứng…

Trong thâm cung quả nhiên đâu đâu cũng là sát cơ.

Bỗng nhiên, ngọn đèn đồng trong n.g.ự.c truyền tới chút hơi ấm yếu ớt.

Lòng ta khẽ động.

Ta lập tức ngồi dậy, cảnh giác .

Hơi ấm này cộng hưởng với hồn hỏa trong người ta.

từ Hoàng trưởng t.ử.

Là cụ tổ của ta.

Ngài đang ở .

Ta siết c.h.ặ.t n.g.ự.c, cố đè trái tim như muốn nhảy ra ngoài.

Diêu Thư Ý.

Nàng ta ôm cụ tổ của ta tới Y .

Nửa đêm tới nơi như thế này, nàng ta muốn làm gì?

Ta lặng lẽ đứng dậy, giống một con mèo men theo chân tường, lẻn ra khỏi phòng.

Đêm tối như mực.

Ta lần theo cảm ứng yếu ớt, về phía chiếc giếng bỏ hoang sau Y .

Nơi ấy thấp thoáng truyền tới tiếng khóc của hài nhi.

Cùng giọng thì thầm của nữ nhân.

“Khóc, chỉ biết khóc! Đúng là đồ vô dụng!”

Là giọng Diêu Thư Ý.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.