Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ta lạnh lùng cười dài một tiếng, không thèm né tránh.
Chơi với lửa à.
Ta đây chính là thủy tổ của cụ tổ nhà các ngươi đấy nhé.
Một đốm lửa nhỏ xíu từ lòng bàn tay ta bỗng nhiên bùng cháy lên.
Tống Bạch Cảnh ôm đầu một cái, vèo một phát chạy trốn ra xa vạn dặm:
“Ôi mẹ ơi! Sao muội lại có Nam Minh Ly Hỏa vậy hả?”
“Nam Minh Ly Hỏa?”
Nghê Kiêu ngẩn , trong tràn ngập oán hận ngút trời:
“Ngươi là ai? Sao ngươi lại có được lửa của ta?”
ta?
Là Thường Hy sao?
Đây là lửa tự động thức tỉnh sau khi ta quỷ sai địa phủ.
Diêm Vương năm lần bảy lượt nghiêm cấm không cho ta nghịch lửa, không sẽ tăng gấp đôi gấp ba chỉ tiêu tích của ta lên.
Chính vì vậy mà từ trước nay ta chưa bao giờ dám đem ra dùng thử.
Nam Minh Ly Hỏa từ tay ta phân tách ra đốm nhỏ, nhẹ nhàng bay lơ lửng phía con lệ quỷ kia.
Tốc độ nhìn thì có vẻ cùng chậm chạp, nhưng con lệ quỷ kia cứ như thể một lực hình đóng đinh cố định tại chỗ vậy, không tài nào nhúc nhích nổi.
Chỉ trong chớp , cả con biến một đống tro tàn bay tứ tán.
“Tới lượt ngươi rồi đấy!”
Ta hướng phía Nghê Kiêu nở một nụ cười cùng dịu dàng ôn nhu.
“Không! Năm rõ ràng là ngươi phụ ta trước! Giờ đây ta chẳng qua chỉ muốn lấy lại thần cách vốn thuộc thôi, ta có gì sai cơ chứ!”
Hai Nghê Kiêu đỏ ngầu đầy oán hận, trên ngưng tụ thực thể lao v.út phía ta như vũ bão.
12
Ta đang định ra tay phản kích thì bỗng thấy luồng kia đột ngột bẻ lái né tránh ta, lao thẳng phía sau lưng ta mà đ.á.n.h tới.
thượng và Quý phi vừa vặn hớt hải chạy tới nơi liền luồng quấn c.h.ặ.t lấy giam giữ vào trong.
Chơi trò dương đông kích tây với ta à.
“Một là ngươi tự phế bỏ hai tay của ! Hai là ta sẽ ra tay g.i.ế.c c.h.ế.t hai con kiến hôi này ngay lập tức!”
Nghê Kiêu cười khặc khặc đầy đắc ý: “Ngươi chẳng phải là kẻ ghét nhất việc ta ra tay hại c.h.ế.t đám phàm nhân thấp kém này sao? Giờ đây cơ hội giải cứu chúng đang nằm ngay trước ngươi rồi đấy.”
Ta khoanh tay trước n.g.ự.c lạnh lùng cười dài:
“Đầu óc ngươi có vấn đề gì không hả? Tự phế bỏ hai tay, ta phế cách nào? Dùng răng c.ắ.n đứt à? Ngươi mẫu cho ta xem thử cái coi? Mạng sống của hai kẻ này thì có liên quan cái thá gì ta chứ? Tên cẩu đế kia ngỗ ngược luân, dám ra tay hại c.h.ế.t đích tỷ của ta, ta đang đau đầu suy tính xem cách nào tiễn hắn lên đường đây này! phần Quý phi kia… Nhan sắc đúng là xinh đẹp tuyệt trần thật đấy, c.h.ế.t thì có chút tiếc của thật, có điều kiếp sau ta có thể dàn xếp cho nàng ta đầu t.h.a.i một mỹ nhân xinh đẹp hơn gấp bội phần.”
thượng vừa hãi hùng vừa tức giận quát lớn:
“Lục Thanh Thảo! Trẫm đối với ngươi không tệ chút nào! Ban sắc phong hậu cho ngươi! Lại cho phép ngươi sinh hạ t.ử nối dõi tông đường! Vậy mà ngươi dám trương nhìn trẫm c.h.ế.t sao? Mau ch.óng thả hậu ra ngay lập tức! không trẫm sẽ không tha cho cả cái Lục gia nhà ngươi đâu!”
Ta nghe xong câu liền biến sắc, lập tức lớn tiếng thúc giục Nghê Kiêu:
“Mau ra tay nhanh lên! Hắn dám mở mồm đòi diệt cả Lục gia nhà ta kìa! Tuyệt đối không thể cho hắn sống sót được!”
Tống Bạch Cảnh rón rén lách qua luồng kia, kéo Quý phi ra ngoài:
“Nàng mò qua đây góp vui cái gì hả?”
Quý phi ngơ ngác sờ sờ vào tay chân :
“Ta không sao à? Ta qua đây tìm Thanh Thảo cùng nhau chạy trốn mà.”
Nàng ta không những không hề hấn gì, thậm chí một sợi tóc cũng không ảnh hưởng.
Luồng kia nhìn thì có vẻ như đang quấn c.h.ặ.t lấy nàng ta, nhưng thực chất một lớp kết giới hình ngăn cách ở bên ngoài.
chính là lớp bình chướng hộ thân do lá Bình Phù ta tặng nàng ta hóa ra.
tên thượng kia ư?
Ta đưa tay lên miệng khẽ thổi nhẹ một hơi vào Nam Minh Ly Hỏa trong lòng bàn tay.
Đốm lửa nhỏ ngón tay cái bỗng nhiên gặp gió liền bùng cháy dữ dội lên cao cả một .
“Thật ngại quá nha, ngươi muốn g.i.ế.c thì cứ việc ra tay , ta đang lo tháng này chỉ tiêu tích chưa đủ đây này. Dù sao tội nghiệt sát sinh cũng là do một ngươi gánh chịu hết, liên quan cái thá gì ta đâu chứ?”
Nghê Kiêu kinh hãi khôn nguôi: “Ngươi không phải là Thường Hy sao? ta vốn là kẻ lương thiện đôn hậu nhất gian mà…”
Ta lắc đầu thở dài: “Chỉ tiếc ta không phải là ta. Nếu ta mà là ta năm , ta đem ngươi băm vằn băm viên tro bụi luôn rồi! Đem phân bón hoa luôn chứ thèm khát gì chừa lại cho ngươi một tia cơ hội chạy trốn này. Nghĩ nghĩ lại thì năm ta đúng là hiền lành thật đấy chứ!”
Tống Bạch Cảnh rùng một cái lạnh toát, thầm dịch chuyển bước chân lùi ra xa một chút.
“Hơn nữa, ta chỉ thích có tiền tiêu thôi, chứ thèm khát gì mấy bông hoa lăng tiêu của ngươi!”
lửa bừng bừng lao v.út lên không trung, chỉ trong chớp thiêu đốt Nghê Kiêu mức gào rú t.h..m thiết khóc lóc om sòm.
Trong tiếng gào rú biến đổi liên tục giữa giọng nữ ch.ói tai của hậu và giọng nam trầm đục của ác quỷ, thân xác của hậu nhanh ch.óng thiêu rụi chỉ lại một bộ xương khô trắng hếu.
Trên bộ xương , hồn phách của Nghê Kiêu và hậu đang chia nhau chiếm giữ hai bên trái phải.
Nghê Kiêu đau đớn không nhịn nổi nữa, không thèm ngó ngàng gì tới hồn phách của hậu đang run rẩy bần bật bên cạnh, há mồm một phát nuốt chửng luôn hồn phách của bà ta vào trong bụng, độc chiếm hoàn toàn bộ xương khô kia.