Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Hắn ta cũng đang ở chỗ An Quý phi có chút bất ngờ, ánh mắt đảo qua đảo lại trên người An Quý phi, nàng ta không bị bắt nạt âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Ta khinh…

“Thọ thần của Thái hậu sắp tới rồi, Hoàng hậu lại … chuyện đành phải phiền Quý phi nhọc lòng đứng ra lo liệu vậy.”

6

Chúng ta biết được bộ thật của Thái hậu, An Quý phi lúc có chút hoảng sợ, nuốt một ngụm nước bọt muốn thoái thác, nhưng nhất thời tìm được lý do hợp lý.

Hoàng thượng nhấp một ngụm trà, lại hướng chủ đề sang người ta: 

“Thanh Liên lúc sinh thời thường nhắc tới nàng, bảo tính tình nàng tuy bay nhảy nhưng nàng ấy lại thương nàng nhất. Ta nghĩ sau khi nàng ấy rồi vẫn luôn lo lắng nàng, nên đón nàng cung tiện bề chăm sóc. Chỉ tiếc Thanh Liên vì không sinh được con mà u uất lòng, mức say rượu trượt chân ngã xuống hồ hoa sen.”

Mấy lời nói ra làm ta suýt chút nữa bật cười thành tiếng. 

Phụ mẫu ta còn sống sờ sờ ra , lượt hắn mượn danh nghĩa nạp phi chăm sóc ta chắc?

Đích tỷ bỗng nhiên ở ta hét một tiếng lớn: 

“Ta nhớ ra rồi! Tên khốn từng chung chăn gối với ta bao giờ, lấy đâu ra con mà sinh?”

Ta ngẩn người. 

Bạch Cảnh cũng nghe giọng nói của đích tỷ, chúng ta vô thức đảo mắt xuống hạ bộ của Hoàng thượng. 

Quý phi kỳ quái ta rồi lại Hoàng thượng.

Ngoài cửa, Thuận Ý công công báo, nói Thái hậu đột nhiên ngất xỉu. Sắc Hoàng thượng đại biến, sải bước rời ngay lập tức.

Ta cũng tính chuồn lẹ An Quý phi lí nhí gọi ta lại, đêm nay có thể ngủ nàng ta không?

Đích tỷ hét lớn: “Hứa với nàng ta ! Thanh Thảo, buổi tối nhớ mang ta theo , ta bảo vệ các muội!” 

Bạch Cảnh ai oán liếc An Quý phi một .

Thế nhưng, An Quý phi buổi tối không có ngủ ta. Nàng ta được lật thẻ bài thị tẩm.

Ta đích tỷ không phải Hoàng thượng không dùng được sao? 

Đích tỷ cũng lấy làm lạ: “Có khi hắn chỉ dùng được với mỗi An Quý phi thôi, dù sao cũng là chân ái mà.”

Nếu là chân ái đã không điên cuồng nạp thêm người cung như vậy rồi.

Ngày hôm sau, ta nhận được thánh dụ của Thái hậu triệu kiến. 

cung hơn nửa tháng trời, rốt cuộc bà ta cũng chịu triệu kiến ta. 

Ta cũng đang thèm thuồng oán hồn ở chỗ bà ta lắm rồi, toàn là chỉ tiêu thành tích của ta chứ đâu! 

Chẳng biết có thể đập tan phong ấn trên nhạc cụ kia giải thoát thành tích… à không, oán hồn kia về địa phủ hay không đây.

Thọ An Điện

Thái hậu phục sức uy nghiêm ngồi ở vị trí thượng tọa, gương trát một lớp phấn dày cộm, hằn sâu những nếp nhăn. 

Bà ta già một cách nhanh ch.óng dị thường, trên người tỏa ra mùi hương Phật phảng phất lẫn lộn với một thứ mùi hương ngọt lịm nồng nặc khác.

Ta quy củ hành lễ thỉnh an, mắt bắt đảo quanh tìm kiếm nhạc cụ kia. 

Bà ta khẽ nâng mí mắt ta một , dường như có chút tiếc nuối: 

“Không được xinh đẹp bằng tỷ tỷ của ngươi.”

Ta ngẩn ra. 

Ta và tỷ tỷ là phong cách hoàn toàn khác nhau. Tỷ ấy là vẻ đẹp đoan trang đài các, rực rỡ sáng ngời; còn ta lại mang nét ngang tàng bất kham, có chút trung tính. 

Cơ mà, tiếng đã chê bai dung mạo người khác, xin , như vậy có lịch sự không hả?

Bạch Cảnh ở an ủi ta: “Mụ già không biết thưởng thức, ta thích là được! Người đời toàn chuộng vẻ đẹp rập khuôn, làm sao hiểu được đẹp hoang dại chứ!”

Thái hậu Bạch Cảnh đứng bên cạnh ta, ánh mắt bỗng sáng , liền han tuổi tác và xuất của

Sau khi nghe bảo là một thái giám hàng thật giá thật, vẻ tiếc nuối trên bà ta suýt chút nữa là không giấu nổi. 

Bà ta lại quay sang có đệ đệ gì không.

Bạch Cảnh tỉnh bơ đáp: “Có một người, có điều đã xuất ngoại du học rồi, hiện tại trở về.”

Ta thừa biết đang nói tới Tây Phương Quỷ Vương. 

Tên là một kẻ cuồng sách vở, thích thu thập hồn phách của các văn nhân mặc khách, dưới trướng toàn là một lũ hủ nho mở miệng ra là “chi, hồ, giả, dã”. 

cũng là một vị Quỷ Vương bốn phương hiếm hoi còn sống sót theo lời Bạch Vô Thường.

Thái hậu hứa hẹn sẽ an bài đệ đệ của Bạch Cảnh một chức thống lĩnh thị vệ. 

Bạch Cảnh lúc , ta

“Mụ già có phải muốn trâu già gặm cỏ non không?”

Ta nở nụ cười nửa miệng liếc một . Tính theo tuổi tác của Tây Phương Quỷ Vương e là Thái hậu là ngọn cỏ non ấy chứ.

Thái hậu ta ôn lại kỷ niệm về đích tỷ một hồi, sau lại khuyên ta mau ch.óng mang long t.h.a.i nối dõi tông đường Hoàng thượng. 

Ta một bên gật lia lịa, một bên uống trà ăn bánh, ăn mức căng cả bụng. 

Lúc ra về, ta còn tiện tay cuỗm luôn một đĩa bánh hạnh hoa.

7

Bà ta tâm trí ta chỉ ý đồ ăn thức uống, mắt liền xẹt qua một tia khinh miệt.

Khi chúng ta từ chỗ Thái hậu ra, vặn gặp tiểu thái giám đang dẫn một vị tần phi sắc trắng bệch

Vị tần phi kia ta, ánh mắt liền sáng , vội vàng tiến hành lễ: 

“Là Thanh Phi nương nương phải không? Thiếp là Phùng Tiệp dư, là hảo hữu của đích tỷ người. Thời gian trước thiếp thể có chút không khỏe, người tiến cung nay vẫn có cơ hội qua bái phỏng. Thanh Phi có thể đợi thiếp một lát được không, đợi thiếp từ chỗ Thái hậu ra sẽ người trò chuyện.”

Đích tỷ tiếng: “Ta đâu có quen nàng ta đâu. Chẳng lẽ nàng ta nợ tiền ta trả?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.