Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Gia đình tôi đặt một nguyên tắc rằng không một được phép mượn kỳ món đồ nào thuộc tôi.
Nguyên do là cứ người nào từng mượn đồ của tôi đều phải hoàn trả lại gấp đôi.
1.
Năm tôi lên sáu, ông nội rời xa cõi đời.
Tôi khiêng linh cữu của ông, tiễn ông đi trên chặng đường cuối cùng.
quê tôi, phụ nữ chỉ được đưa tang đến cổng làng, không thể đi theo tận nghĩa địa.
Chỉ sau quan tài đã được hạ xuống, đắp đất hoàn chỉnh, phụ nữ mới được phép đến khóc tiễn biệt.
Hôm đó người đông như hội, cũng bận rộn, tôi mặc bộ đồ tang rộng thùng thình nên chẳng chú việc tôi lén đi theo người lớn tới tận nghĩa địa.
quan tài của ông được những sợi dây thừng từ từ thả xuống huyệt, đầu tôi chợt xuất hiện nghĩ muốn đi xuống cùng ông.
Ngay lúc tôi định tiến sát mép huyệt, một giọng nói vang lên gọi tôi lại.
Tôi lần theo âm thanh, bước tới trước một ngôi nhỏ, thấp hơn chiều cao của tôi.
Trên ngôi mọc một cây nhỏ xíu, tôi không biết tên, trên cành có một con rắn nhỏ nhiều màu đang cuộn .
Vì tò mò, tôi ngồi xổm xuống, trẻ con ngây thơ không biết sợ, thậm chí định đưa tay bắt nó chơi.
Ngay tôi vừa chuẩn vươn tay, ông hai đã chạy tới, bế bổng tôi lên rồi liên tục cúi đầu trước ngôi nhỏ, miệng lẩm bẩm:
“Xin tổ tiên tha lỗi, xin tổ tiên tha lỗi, trẻ con không hiểu , đã mạo phạm rồi.”
Tôi tò mò hỏi ông hai: “Ông hai ơi, con rắn đó là tổ tiên hả?”
Tôi ông hai khẽ run, lại cúi người lạy thêm mấy lần rồi bế tôi sang nhà thờ họ, bắt đầu thắp hương.
Tối hôm đó, tôi chuẩn đi ngủ thì rất nhiều người mặc trang phục lạ xuất hiện nhà, đó có ông nội.
Ông vui vẻ mời họ uống trà ăn bánh.
Tôi kể lại những gì cho nội nghe, hoảng hốt, lập tức bảo ba tôi đi gọi ông hai.
Ông hai đến nơi, vẻ mặt nghiêm trọng, nói với nội ba mẹ tôi:
“Hôm nay bé đã bước vào tổ , lại những thứ mà người thường không . Mọi người c/ắt cho tôi một nửa tóc của bé, để tôi xử lý.”
nội lấy kéo, c/ắt một đoạn tóc dài từ bím của tôi rồi đưa cho ông hai.
Ông hai bện đoạn tóc đó hình một con búp bê nhỏ, đặt vào một chiếc hộp, mang theo xẻng cùng ba tôi rời khỏi nhà.
Tôi buồn ngủ quá nên thiếp đi, chỉ nghe loáng thoáng mẹ nội trò .
Đại là ông nội được chôn cất, tôi không nên có mặt đó.
May mắn nhờ tổ tiên phù hộ nên tôi mới bình an, nhưng vì số âm khó tránh, cần dùng tóc của tôi thay thế để “trả lệnh”.
từ đó sau, kỳ hoàn cảnh nào, không được phép mượn đồ của tôi.
2.
Sau đó mọi đều bình yên cho đến tôi lên đại , cũng không gặp lại những “vị khách” lần nào nữa.
Năm ngoái, tôi tốt nghiệp đại . Ngành của tôi là kiểu trường là thất nghiệp ngay, nên để trụ lại phố hạng hai này, tôi tìm được một công việc thu ngân tiệm bánh ngọt.
Mấy bạn cùng phòng đều đã quê, chỉ tôi lại phố.
Không phải tôi không muốn , mà là người ta để làm việc, tôi chỉ có thể đi làm ruộng.
Thế là ban ngày đi làm, ban đêm ôn thi tiếp tục chuẩn thi cao .
Một ngày nọ, tiệm không có khách, tôi ngẩn người dòng xe tấp nập ngoài phố thì chuông điện thoại reo.
Tôi cầm điện thoại liếc , ban đầu không định bắt máy, nhưng là số của người bạn thân duy nhất thời đại – Trương Tĩnh – nên tôi vội nhấn nút nghe.
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói quen thuộc nhưng có phần mỏi mệt:
“Alo, à, là tôi – Trương Tĩnh đây.”
“Tĩnh Tĩnh hả? không nhà chăm em bé mà sao lại nhớ gọi cho tôi thế?”
Hai tháng trước Tĩnh Tĩnh sinh một bé gái, dù tôi không đến mừng đầy tháng, nhưng cũng gửi một phong bao to làm quà.
“ à… tôi ly hôn rồi. Em bé , tôi một viện, sợ lắm. Nhà mẹ đẻ lẫn nhà chồng đều không giúp gì … có thể đến giúp tôi không?”
Tôi biết giữa Tĩnh Tĩnh chồng – Vương Húc – cũng kha khá.
Hai bên gia đình vốn không chấp nhận, cưới mà chẳng có lễ cưới.
Giờ thì đột ngột ly hôn, tôi cũng chẳng rõ lý do, nhưng với tư cách là người bạn thân nhất của , tôi không thể làm ngơ.
Thế là tôi đồng : “Ngày mai tôi sẽ đến tìm .”
Tôi xin nghỉ một tuần với ông chủ, ông ta liền thanh toán tiền lương rồi bảo tôi khỏi cần xin nghỉ, cũng không cần quay lại nữa.
lòng tôi đang rối bời vì của Trương Tĩnh, nên cũng lười không buồn tính toán gì thêm.
Sáng hôm sau, tôi đến phố nơi Trương Tĩnh đang sống. Đứa bé đã xuất viện, đang cùng một căn phòng trọ đơn sơ.
“Có gì vậy?” Đợi Trương Tĩnh dỗ con ngủ xong, tôi nắm tay hỏi nhỏ.
“Con bé , tôi đã đưa đi đủ các viện lớn nhỏ, tốn không ít tiền, mà vẫn không tìm nguyên nhân.
Mọi người, kể chồng tôi, đều khuyên nên bỏ cuộc, nhưng tôi không nỡ. Thế là tôi ly hôn rồi dọn ngoài sống với con.”
Trương Tĩnh vừa nói vừa gục đầu lên đùi tôi, khóc nức nở.
Tôi cảm nhận được đang cố gắng kìm nén không bật khóc tiếng.
“Không sao đâu, không sao đâu, chúng ta cùng nhau tìm cách chữa cho bé nhé.”
Tôi cố gắng an ủi , nhưng thật lòng thì cũng cảm hoang mang, bởi tôi cũng không biết phải làm sao.
Muốn giúp tiền thì tôi cũng chỉ có vài triệu lẻ, mà nhà tôi chỉ làm nông thôi.
“Chu , một tôi sắp không chịu nổi nữa rồi.
… có thể làm mẹ đỡ đầu cho con tôi được không? Chúng ta cùng chăm sóc bé, được chứ?”
Trương Tĩnh ngẩng gương mặt đẫm nước mắt, ánh mắt đầy cầu khẩn an.
“Được chứ, được chứ. Tôi đồng . Con của cũng là con của tôi.
bảo là người bạn thân duy nhất của tôi chứ.”
Tôi không suy nghĩ nhiều mà lập tức gật đầu đồng .
Trương Tĩnh đột nhiên nhảy cẫng lên, vui sướng hét to không ngừng, hoàn toàn không để đến việc bé con đã khóc ré lên.
Tôi bế bé lên, nhẹ nhàng dỗ dành: “Ngoan nào bảo bối, từ giờ mẹ đỡ đầu sẽ luôn bên con.
Mẹ đỡ đầu cũng yêu con như mẹ ruột vậy.”