Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi và Trương Tĩnh ôm con về lại phòng trọ. Sau một đêm thức trắng, trời cũng sắp sáng.
Bé đã ngủ, hai chúng tôi ngồi lặng thinh trên ghế salon, không ai nói câu nào, cũng chẳng ai buồn ngủ.
“Trương Tĩnh, tôi thu xếp đồ đạc đi, đến thành phố lớn xem sao. Dù gì ở đây điều kiện y tế cũng hạn chế.
đi luôn, chậm trễ nữa thì không còn cơ hội !” Một khi đã nhận làm đỡ cho bé, tôi không thể ngồi yên như thế.
“Không còn tác dụng . Tôi đã đưa con đi hết bệnh viện lớn rồi, kết quả vẫn vậy thôi. Uyên Uyên, cậu không?
Cậu chính là hy vọng cuối của tụi tôi. Bây nghĩ lại… chắc tụi tôi chỉ đang bấu víu vào những điều hoang đường.”
Trương Tĩnh cười khổ, cúi gằm , sắc vô khó coi.
“Hy vọng cuối là tôi? Là sao?” Tôi không hiểu ý của Trương Tĩnh. Tôi phải bác sĩ, càng không chữa bệnh. đặt kỳ vọng tôi là sao chứ?
“Không có gì, chỉ là tin vào lời đồn linh tinh thôi.”
Vừa dứt lời, một hồi gõ cửa dồn dập vang . Trương Tĩnh mở cửa. Chồng – – cha hai bên bước vào.
Vừa vào nhà, đã quát tháo om sòm vào Trương Tĩnh:
“Có phải không làm đúng như tụi tôi dặn? Có phải lại bỏ sót bước nào rồi đúng không?”
“Tôi không có! Tôi làm y như lời mọi người nói rồi! Không tin thì hỏi luôn Chu Uyên đi!” Trương Tĩnh đột nhiên trở rất kích động, gào thét như điên với .
Cả hai bên gia đình cũng nhập cuộc tranh . Cả đám người đứng giữa phòng khách qua lại, toàn nói những chuyện tôi nghe không hiểu gì. Bé con bị tiếng ồn làm thức dậy, chẳng ai quan tâm.
Tôi hoang mang cảnh tượng hỗn loạn , bế bé , hét với cả nhóm người:
“Đủ rồi! Nếu nhau thì ngoài ! người làm con bé thức dậy rồi! Việc quan trọng nhất bây là chữa bệnh, chứ không phải ở đây vã!”
Có lẽ tiếng hét của tôi có tác dụng , cả nhà im bặt, kể cả đứa trẻ cũng không còn khóc nữa.
Trương Tĩnh và nắm tay nhau, quỳ xuống trước tôi, giọng gần như van xin:
“Uyên Uyên, bây chỉ có cậu mới con tôi thôi. Cầu xin cậu, con tôi với.”
5.
Tôi ngồi xuống, lắng nghe Trương Tĩnh kể lại toàn bộ ngọn ngành việc.
“Uyên Uyên, cả nhà tôi có lỗi với cậu, là bọn tôi hết rồi.”
“Con bé mới sinh không lâu thì mắc bệnh nặng. Bọn tôi bế con đi khắp nơi tìm thầy, kết quả nhận đều là con bé sống không quá hai tháng.”
“Sau đó tìm đến thầy âm dương trong làng, chính là ông già râu trắng từng chủ trì lễ nhận đỡ hôm trước.
Ông nói rằng đứa bé trời định mệnh, bát tự thuần dương, khắc hết cả nhà.
do còn nhỏ chưa khắc đến người lớn, lại khắc chính bản thân nó.”
“Ông già đưa cho bọn tôi hai lựa chọn: một là cho đứa bé làm con nuôi người khác; hai là tìm một người thân mang mệnh thuần âm để ‘mượn mệnh’, giúp đứa bé hóa giải tai ương.”
“Bọn tôi không nỡ cho con, trong nhà lại chẳng có ai mang mệnh thuần âm, cho …”
“Cho cậu tìm tôi làm đỡ , mượn mệnh tôi để nối mệnh cho con cậu chứ gì?” Cuối tôi cũng hiểu đuôi việc. Thì tất cả chỉ là một âm mưu. Người bạn thân nhất của tôi mượn mệnh tôi con , cả nhà phối hợp dựng một vở kịch khổ tình.
“Tôi bọn tôi sai, không còn nào khác.”
Trương Tĩnh lại quỳ xuống trước tôi, gục xuống chân tôi, khóc đầm đìa.
Lần này tôi không còn mềm lòng đỡ dậy nữa, mặc cho nước mắt của rơi mu bàn chân tôi.
“Chu Uyên, chuyện này không phải lỗi của Trương Tĩnh, là ý của tôi, là tôi ép cả nhà phải làm như vậy.
Cậu trách thì trách gia đình tôi.” cũng quỳ xuống bên cạnh Trương Tĩnh.
“ người không cần phải cầu xin thế .
Nếu này hiệu quả thì cũng chỉ còn mấy ngày.
Tốt nhất người nghĩ khác đi.” Tôi cười lạnh.
Quả nhiên không phải một nhà chẳng vào cửa.
mượn gì cũng , lại đi mượn mệnh tôi.
“Trương Tĩnh, hồi còn đi học tôi đã nhắc cậu rồi. Cậu gì thì cứ nói thẳng, tôi cho thì tôi sẽ cho, đừng dùng chữ ‘mượn’.
Lần này cậu không nói, lại mượn mệnh tôi.
người cũng đừng cầu xin nữa. Tôi phải về thôi, mau nghĩ con đi.”
Nói xong, tôi quay vào phòng thu dọn đồ đạc. Trong lòng đầy mất mát và thất vọng. Bị chính người bạn thân nhất tính toán – cảm giác khó chịu.
Ngay lúc tôi chuẩn bị cửa, cả nhà họ đã đứng thành vòng vây quanh tôi. Tôi che , thẳng Trương Tĩnh hỏi:
“Thế nào, mượn không thì định dùng sức mạnh à? Định giữ mệnh tôi lại sao?”
Trương Tĩnh rõ ràng bị giọng điệu của tôi dọa sợ, vội vàng giải thích:
“Không phải, không phải . Bọn tôi sẽ không làm chuyện đó. Hôm nay bọn tôi bế con đến đây là để xin lỗi cậu.
Dù gì đứa bé cũng vô tội, nó không gì về những việc chúng tôi đã làm. Mong cậu đừng trách nó.”
Tôi đứa bé trong tay Trương Tĩnh – đôi mắt trong veo, khuôn non nớt, hai tay đưa về phía tôi như tôi bế.
Tim tôi chợt mềm nhũn.
Dù chỉ vài ngày bên nhau, dù chỉ mới làm đỡ mấy hôm, tôi đã coi đứa trẻ như con tôi.
Tôi đón bé từ tay Trương Tĩnh. Bé nằm bò trên vai tôi, liên tục dụi vào cổ tôi, như thể tôi sắp đi, đang tạm biệt tôi vậy.
Lòng tôi quặn thắt. Không phải tôi đi, là con sắp đi rồi đấy, con đi rồi, để lại cho chúng ta chỉ còn đau thương và ký ức.
Bỗng nhiên tôi đưa một quyết định. Tôi không thể cứ thế bỏ đi. Tôi phải đứa trẻ.
Tôi quay lại cả nhà họ, nói:
“Đưa tôi đến gặp ông già râu trắng đó.”