Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9V1CcvKR4g

Tẩy da chết mặt cà phê Đắk Lắk Cocoon cho làn da mềm mại & rạng rỡ 150ml
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Đi lẩu nửa đêm.
Trên bàn bỗng xuất một thực đơn quy tắc:
“Chào mừng đến với giới lẩu nửa đêm, xin hãy tuân thủ các quy tắc !”
1
Đúng 12 đêm, tôi đi lẩu.
ngồi xuống tôi quét mã gọi món, khoảnh khắc bấm gửi là trên bàn xuất một tờ thực đơn màu đỏ.
trước là các món của quán lẩu, viết nguệch ngoạc dòng chữ méo mó.
Bên tai vang tiếng “tít” lạnh lùng mang âm điệu phát thanh viên:
“Kính chào quý khách! Chào mừng đến với giới lẩu nửa đêm, xin hãy tuân thủ các quy tắc !”
Không khí quán thì trở nên đè nén.
Quán lẩu đông đúc ban nãy chỉ còn lại rải rác vài bàn khách, trên ai nấy đều sự hoang mang giống hệt tôi.
Tôi vội vàng dò xét dòng chữ trên thực đơn.
[1: quán chỉ có duy nhất một nhân viên phục vụ, hãy tìm sự giúp đỡ cô ta rảnh rỗi.]
[2: Nếu thiếu nước chấm, hãy tìm nhân viên phục vụ để châm đầy!]
[3: Nếu đồ uống đã hết, hãy tìm nhân viên phục vụ để rót đầy!]
[4: Tuyệt đối không tự ý cho chả tôm vào nồi.]
[5: Không được đi vệ sinh nhân viên phục vụ, hoặc không để cô ta phát !]
[6: suốt quá trình, tuyệt đối không để nhân viên phục vụ phát điểm bất thường của bạn.]
[7: nhân viên phục vụ khóc ba lần, hãy phớt lờ mọi quy tắc và trốn khỏi quán lẩu.]
[8. gặp b.úp bê bông, hãy đáp ứng bất kỳ yêu cầu nào của nó.]
[9: Thời gian dùng bữa từ mười hai đêm đến hai sáng, vượt quá thời gian mà chưa rời đi sẽ xem là đã c.h.ế.t.]
[10: Xin hãy thanh toán hóa đơn rồi mới rời đi!]
Dòng cuối viết rằng: [Kính chúc quý khách có một bữa vui vẻ!]
2
này thì còn vui vẻ nỗi nữa chứ?
lẽ đây là hoạt động đặc trưng của quán lẩu ban đêm?
Chắc là có thể không tham gia chứ nhỉ.
Sự nôn nóng khiến tôi phớt lờ tờ thực đơn xuất từ hư không, cả vị khách lẫn nhân viên phục vụ bỗng dưng biến mất, đầu tôi này chỉ chực chờ trốn chạy khỏi cái quán lẩu vô lý này.
Tôi đè c.h.ặ.t chiếc túi bên tay, chuẩn chuồn ngay thì mấy tên con trai ở bàn phía trước đã nhanh chân hơn một , vừa tới cửa đã nhân viên phục vụ chặn lại.
Đó chính là nhân viên phục vụ duy nhất quán ?
Trông cô ta rất bình thường, mặc đồng phục chung của quán lẩu, mái tóc được chải gọn gàng gáy, nở nụ đúng mực trên môi.
“Xin chào, xin hỏi quý khách cần ạ?”
Tên con trai thô lỗ đẩy cô ta , miệng làu bàu:
“Đừng cản tôi, tôi rời đi!”
Vậy mà cô ta không hề đẩy ngã, nhân viên phục vụ đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, nụ vẫn vô lịch sự:
“Xin chào, anh không hài lòng với dịch vụ của tôi ? Anh có thể đưa yêu cầu, tôi sẽ cố gắng đáp ứng ạ!”
này tên con trai mới cảm thấy có đó bất ổn, giọng điệu mềm mỏng đi vài phần:
“Đáp ứng cái được chứ? Vậy bây tôi rời khỏi đây!”
nhưng đáp lại cậu ta chỉ là câu nói lặp lại lần nữa của nhân viên phục vụ:
“Xin chào, anh không hài lòng với dịch vụ của tôi ? Anh có thể đưa yêu cầu, tôi sẽ cố gắng đáp ứng ạ!”
Hệt như một con robot được cài đặt sẵn, ngữ điệu không đổi, không sửa lấy một chữ.
Tên con trai cao lớn vạm vỡ này hoảng loạn thực sự, bất chấp tất cả xông ngoài nhưng nhân viên phục vụ giữ c.h.ặ.t cứng.
Sức lực của cô ta lớn đến đáng sợ, lôi xềnh xệch tên con trai quay lại bàn , gân xanh trên bắp tay nổi cuồn cuộn mà nụ trên vẫn hề thay đổi.
Tên con trai cao thước tám hoàn toàn không tài nào chống cự nổi, cuối tuyệt vọng ấn ngồi xuống ghế.
Nhân viên phục vụ này vẫn đang , cô ta ân cần cúi người xuống:
“Xin chào, quý khách dùng nước mận chua hay nước chanh ạ?”
Tên con trai mím c.h.ặ.t môi không đáp.
Khuôn thanh tú của nhân viên phục vụ bỗng chốc trở nên vặn vẹo, ánh mắt tối sầm lại, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Xin chào, quý khách dùng nước mận chua hay nước chanh ạ?”
Một câu hỏi thăm tưởng chừng như lệ thường, phút này lại nghe khác nào lời giục mạng.
người còn lại đều căng thẳng nhìn chằm chằm sang bên đó, trên trán tên con trai rịn vài giọt mồ hôi lạnh, cuối đành thỏa hiệp:
“Nước mận chua.”
Ngập ngừng một lát rồi bồi thêm: “Cảm ơn!”
Nhân viên phục vụ mỉm rạng rỡ, rót cho cậu ta một cốc nước mận chua đầy ắp, dịu dàng nói:
“Nước lẩu sẽ ngay thôi, xin quý khách vui lòng đợi một chút.”
Cô ta sải chân nhẹ tênh về phía tôi:
“Xin chào, quý khách dùng nước mận chua hay nước chanh ạ?”
Tôi nặng nề đáp: “Nước mận chua, cảm ơn!”
Trông cô ta có vẻ càng vui hơn nữa, khóe mắt đuôi mày đều ánh ý , phơi phới đến trước từng vị khách, và không ngoại lệ đều nhận về một câu trả lời:
“Nước mận chua, cảm ơn!”
Không phải ai thích uống nước mận chua, nhưng dẫu đó là đáp án đã được kiểm chứng là chính xác, ai dám thử nghiệm một câu trả lời mới.
3
gọi đồ uống xong, quán lại chìm vào một khoảng lặng c.h.ế.t ch.óc mới, tôi bực bội ngồi thụp xuống ghế, xui xẻo không biết, đúng ngay hôm nay lại đi lẩu, còn lạc vào giới lẩu nửa đêm làm cơ chứ?
Cô nhân viên phục vụ kia biến mất tăm, sáu vị khách còn lại tôi đưa mắt nhìn nhau, ai dám hành động bừa bãi.
Tôi đảo mắt quan sát vị khách quán, phía trước là một nam sinh, phía là một chú trung niên. Bên trái còn hai bàn, một bàn là một dì trẻ tuổi ngồi một mình, bàn còn lại là một cặp đôi trẻ đang mặc đồ đôi.