Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/112eVCBlqd

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi sực nhớ đến đoạn video chuỗi hạt rơi lả tả đó, chính là được nhìn thấy bản tin thời sự do đài truyền hình địa phương đưa tin, với tiêu đề [Một phụ nữ ở trung tâm thương mại thần trí lơ đễnh lúc tan làm nên bị thang .]
Trong đoạn video xám xịt mờ ảo, nhân viên phục vụ với mái tóc bù xù ngẩn ngơ lên thang , gương mặt đầy vẻ tiếc nuối hối hận, phản xạ đưa tay lên lau giọt nước mắt đang lăn dài.
Khoảnh khắc tiếp , cô ta bị chiếc thang ăn thịt .
tiên là bàn , tiếp đến là cẳng , và cuối cùng là những bậc thang sắc nhọn như răng cưa sắng muốn nuốt chửng toàn bộ cơ cô ta…
Trong lúc giằng co, vòng chuỗi tay nhân viên phục vụ bị kéo đứt, rơi lả tả xuống đất, có hạt kẹt lại trong các khe hở.
Hóa ra cô ta đã c.h.ế.t lâu rồi!
Vậy thứ mà tôi đang đối mặt lúc này, chẳng lẽ là một ma sao?
Tôi sợ đến cực điểm, c.ắ.n răng dậm mạnh một cước dẫm lên tay cô ta, nhân cơ hội thoát ra được liền ba bốn cẳng chạy bạt mạng ra .
Nhân viên phục vụ nhanh hơn tôi, chặn đứng ngay lối cửa ra , tay cầm một đoạn dây dài chừng nửa mét, lạnh lẽo thâm trầm chất vấn tôi:
“Tôi khóc trong nhà vệ sinh, có phải đã làm phiền đến cô không!”
Tôi sợ tái mặt lùi phắt lại phía sau hai .
Quá đỗi quỷ dị, bây giờ tôi bắt buộc phải cúi nhìn cô ta, bởi vì đoạn gối trở xuống của cô ta đã biến rồi.
Hóa ra hễ cứ khóc một lần, cô ta sẽ lùn đi một khúc.
dẫu có đi chăng nữa, tôi cũng chẳng dám chắc bản thân có đẩy cô ta ra để chuồn ra cửa chính hay không.
Nhân viên phục vụ c.h.ặ.t dây trong tay về phía tôi, đôi tròng mắt đỏ ngầu đờ đẫn bất động:
“Quý khách ơi, tiếng khóc của tôi có ảnh hưởng gì đến cô không, tôi xin lỗi cô nhé…”
Tôi cứng đờ lắc : “Không có, cô không hề làm phiền gì tôi . Tôi có rời khỏi nhà vệ sinh được chưa?”
Nhân viên phục vụ cứ tự lẩm bẩm một với vẻ mặt ngơ ngác:
“Chắc chắn là tôi đã làm phiền cô rồi, này phải làm sao đây? Lẽ nào cô sẽ khiếu nại tôi sao?”
Phần đùi trơ trọi dùng để di chuyển lê lết mặt đất phát ra những tiếng ‘lộp cộp’ khô khốc, dây mảnh trong suốt sắp sửa quấn lên tôi.
Tôi dùng hết sức lực chống đỡ lấy dây, lòng bàn tay bị cứa rách rớm m.á.u cũng chẳng dám buông lơi.
Nào ngờ dây mảnh mai bỗng chốc dài ra, nhân viên phục vụ tóm lấy bên kia vòng qua tôi, cảm giác lạnh ngắt và sắc bén của dây thừng áp sát da thịt khiến tôi tê tái.
Lẽ nào tôi sắp c.h.ế.t thật rồi sao?
Cảm giác kéo dữ dội dội thẳng họng truyền đến, không khí dần cạn kiệt, tôi đưa tay nắm c.h.ặ.t lấy dây loạng choạng ngã khuỵu xuống đất, cùng lúc ngã khuỵu đó là b.úp giấu trong túi áo.
Nó văng rớt ngay trước mặt tôi, cơ bị x.é to.ạc làm đôi phần , nửa là gương mặt đau đớn vặn vẹo, nửa dưới là cái bụng tròn vo.
Cảm giác kéo bỗng dưng biến hoàn toàn, tôi rờ tay lên , trống trơn chẳng có gì .
Là b.úp đã c.h.ế.t thay cho tôi sao?
Nhân viên phục vụ hình như tưởng rằng đã thực hiện được mưu đồ, chẳng thèm liếc mắt nhìn tôi lấy một cái.
Cô ta đứng trước gương chỉnh đốn lại dung mạo, vuốt ve mái tóc phẳng phiu bộ quần áo rồi đeo chiếc mặt nạ cười lên thẳng ra .
Tôi nín thở tĩnh tâm, cố gắng thu liễm tối đa cảm giác tồn tại của bản thân, mãi cho đến khi những tiếng lộp cộp khốc liệt xa dần mới dám trút ra một hơi thở phào nhẹ nhõm.
Thật hú vía, nếu lúc nãy không tiện tay mang b.úp , đoán chừng bây giờ tôi đã sớm thành ma rồi ấy chứ!
Tôi bấu víu cánh cửa đứng phắt dậy chuẩn bị chuồn ra , khi nhìn thấy b.úp rơi dưới đất thì lòng bỗng dâng lên niềm trắc ẩn, bèn dùng khăn giấy bọc nó lại rồi tiếp tục nhét ngược trong túi áo.
, dù đi đến đâu cũng phải mang bên , bất kể sống hay c.h.ế.t.
7
Lúc ra thì nhân viên phục vụ không có trong quán, tôi vội vã chạy thục mạng về bàn của .
Mãi đến khi ngồi xuống rồi mới trấn tĩnh lại đôi chút, định bụng nhắc nhở nam sinh ngồi đối diện rằng nhân viên phục vụ đã khóc hai lần rồi.
Ngón tay nhấc lên định giơ số 2, khựng lại mãi chẳng giơ lên nổi.
Bởi vì, nam sinh ngồi đối diện đã biến bao giờ.
Tôi đảo mắt quan sát xung quanh, cặp đôi kia vẫn đó, vị chú trung niên có vẻ ăn rất khỏe ở bàn phía sau vẫn đó, nam sinh ngồi trước mặt tôi, lại biến không dấu tích hệt như dì trẻ tuổi kia vậy.
Lẽ nào cậu ta đã trốn thoát khỏi giới lẩu nửa đêm rồi ư?
Không đúng.
Tôi sực nhớ lại những lời nhân viên phục vụ từng lảm nhảm trong nhà vệ sinh:
“ , tôi đúng là vô tích sự thật đấy, sao lại có chưa thanh toán hóa đơn mà đã chuồn tiêu rồi cơ chứ! , tôi đúng là vô tích sự thật đấy, lỡ có ai dẫm phải quả cà chua dưới đất rồi trượt ngã thì phải làm sao bây giờ?”
Cà chua là ám chỉ dì trẻ tuổi kia, kẻ chưa thanh toán hóa đơn chắc chắn là nam sinh đó rồi!
Cậu ta nóng vội quá mức rồi, sao lại dám gan phạm quy tắc số 10 cơ chứ?
Điều càng khiến tôi kinh hãi hơn nữa chính là tốc độ ra tay g.i.ế.c của nhân viên phục vụ quá nhanh, tôi chẳng qua chỉ đi vệ sinh có một chuyến mà cô ta đã giải quyết gọn gàng một mạng rồi.
rốt cuộc tại sao lúc chạm trán tôi trong nhà vệ sinh, cô ta lại chừa lại cho tôi cơ hội trốn thoát chứ?