Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
1.
nói câu này, hắn không nhìn ta.
Ta đang ngồi xổm trên đất sắc thuốc cho hắn, khói than bốc lên cay xè.
Siêu thuốc đó ta sắc suốt ba năm, từ chỗ chẳng phân biệt nổi Đương quy và Hoàng kỳ, cho đến sau này nhắm ngửi ra được lửa to hay nhỏ.
Tay hắn đặt trên gối, các đốt ngón tay hơi siết lại.
Ta gắp thêm một hòn than vào lò, hỏi:
“Từ rồi, có dự định gì không?”
Hắn nói: “ hoàng sẽ chỉ lại.”
“Chỉ cho ai?”
Hắn không trả .
Thực ra không trả .
Ba năm trước, người được chọn Thái tử phi chính là đích nữ Thẩm gia, chỉ là sau khi hắn ngã , Thẩm gia ngay đêm đệ đơn từ .
Nay hắn đứng lên được rồi, bức thư từ kia đương nhiên biến thành giấy lộn.
Ta bấc siêu thuốc từ trên lò xuống, dùng gạc vải lọc lại lần, rót vào bát sứ xanh.
“Thuốc xong rồi.”
Hắn đưa tay ra nhận, ngón tay chạm vào tay ta, hơi run lên, giống như bị bỏng.
Ta buông tay, đứng dậy đi dọn dẹp bã thuốc.
Hắn gọi với theo từ phía sau: “ Đàn.”
Ta dừng .
Hắn hỏi: “Nàng có trách ta không?”
Ta nhìn cây hải đường sân mà năm ngoái hắn sai người mang đến trồng.
Ta nói: “Không trách.”
Đây là thật lòng.
Ba năm trước khi hắn ngã , Thái y nói đời này hắn không đứng lên được nữa.
Bá quan văn võ triều đình tránh như tránh tà, Thẩm gia ngay ngày đưa thư từ vào cung.
Là ta cầu xin thân, để ta được vào cung chăm sóc hắn.
thân hỏi ta: “ suy nghĩ kỹ chưa?”
Ta nói nghĩ kỹ rồi.
thân im lặng lâu, cuối cùng nói:
“Thái tử nếu không đứng lên được, cả cuộc đời này của coi như bỏ đi.”
Ta đáp: “Không ạ.”
Thực ra ta không liệu hắn có đứng lên được hay không.
Ta chỉ muốn ở bên cạnh hắn.
Nếu ngay cả ta không tin hắn có đứng lên, thì có lẽ hắn sẽ thực sự không bao giờ đứng lên được nữa.
Ba năm, hắn cầu nguyện thần linh vô số lần.
Có những tỉnh giấc nửa đêm, chân đau đến mức không ngủ được, hắn nắm chặt tay ta nói:
“ Đàn, nàng có tin trên đời có thần linh không?”
Ta đáp: “Tin.”
Hắn nói:
“Vậy ta cầu xin thần linh việc. Một nguyện chân hồi phục như , nguyện cùng Đàn răng long bạc.”
Những như vậy hắn nói nhiều lần, nhiều đến mức ta chẳng nhớ rõ nữa.
Nhưng thần linh chỉ đáp ứng tâm nguyện thứ nhất của hắn.
Thẩm Nguyệt Như vào cung vào ngày thứ ba sau khi Tiêu Cảnh Hòa có xuống giường đi lại.
Ta đang phơi dược liệu sân, nghe cung nhân thông báo Thẩm tiểu thư đến.
Cô ta mặc một chiếc áo lụa màu vàng nhạt, theo sau là bốn tỳ nữ, tay bưng lớn nhỏ đủ loại hộp quà.
Khi đi ngang qua ta, cô ta liếc nhìn ta một cái, mang theo sự dò xét.
Cô ta vào tẩm của Thái tử, khép lại.
Ta tiếp tục phơi dược liệu của mình.
Khoảng nửa canh giờ sau, mở.
ra, khóe cô ta đỏ hoe, giống như vừa khóc.
Cô ta đi đến trước mặt ta, đột nhiên dừng lại, nói:
“Ba năm nay, đa tạ cô chăm sóc .”
Ta nói: “Không tạ.”
Cô ta mím môi, lại nói: “ bảo, ngài ấy sẽ xử lý ổn thỏa chuyện này.”
Tay ta khựng lại, không để ý đến cô ta.
Cô ta nhếch mép cười khinh khỉnh:
“Đừng ảo tưởng cậy ơn ép uổng, loại người có thân phận như cô tốt nhất nên thân phận.”
Ta không đáp, cô ta không bực mình, quay người rời đi.
Ta bưng thuốc vào tẩm .
Đưa thuốc cho Tiêu Cảnh Hòa, hắn đón lấy uống một ngụm, đột nhiên nói:
“Thuốc này đắng quá.”
Ta nói: “Thuốc đắng dã tật.”
Hắn đặt bát xuống, nhìn ta.
Ánh hắn phức tạp, như đang nhìn một người quen thuộc nhưng lại đỗi xa lạ.
Hắn nói: “ Đàn, xin lỗi nàng.”
Ta nói không .
Hắn dường như không ngờ ta lại trả dứt khoát đến vậy, ngớ người một thoáng, lại nói:
“Ta sẽ xin hoàng cho nàng một mối sự tốt.”
Ta lắc : “Không đâu.”
“ Đàn…”
“Thuốc nguội rồi,” ta nói
“Uống còn nóng đi.”
Ta đỡ lấy cái bát không, quay người đi ra ngoài.
Hắn nói ở phía sau: “ Đàn, nàng không hỏi tại ư?”
Ta đứng bên bậu , quay lưng về phía hắn, đáp:
“Không hỏi.”
Thực ra ta tại .
Đích nữ Thẩm gia là thanh mai trúc mã của hắn, người lớn lên bên nhau.
Ta chỉ là gái của một tiểu quan ngũ phẩm, ba năm trước nhờ “hành động nghĩa hiệp” mới được phá lệ cho phép vào cung.
Hắn đi lại được rồi, có tiếp tục Thái tử của hắn rồi, thứ hắn là sự trợ lực như Thẩm gia, chứ không phải một gánh nặng như ta.
Những đạo lý này ta đều hiểu.
Hiểu và chấp nhận là chuyện khác nhau, nhưng chấp nhận và không hỏi lại là một chuyện khác nữa.
Đêm đó ta thu dọn hành lý.
Đồ đạc của ta không nhiều.
Vài bộ quần áo thay đổi, một cuốn sách y chép dở, một chiếc trâm ngọc hắn tiện tay tặng ta vào dịp sinh thần năm ngoái.
Chất ngọc của chiếc trâm đó không tốt, là do hắn sai Nội vụ phủ tìm đại.
Nhưng đó ta vẫn vui, cài suốt hơn nửa năm.
Ta đặt chiếc trâm lên bàn, nghĩ ngợi một lát, lại cầm lên, cất vào tay nải.
Có ngu mới không lấy.
Cung nhân lén lút bàn tán, đoán xem Thái tử sẽ xử trí ta ra .
Có người nói sẽ một khoản bạc rồi đuổi về quê, có người nói sẽ phong nữ quan giữ lại cung.
Lại có người bảo Thái tử niệm tình cũ, đâu sẽ nạp Trắc phi.
Những bàn tán này lọt vào tai, ta chẳng mảy may bận tâm.
Ngày thứ ba, thánh chỉ của Thái tử xuống.
thưởng trăm lạng vàng, năm mươi tấm lụa, đưa trả về nhà.
Ngày xuất cung, trời lất phất mưa.
Ta che ô đi đến cung, trước có đỗ một cỗ , rèm vén lên, Thẩm Nguyệt Như ngồi bên .
Cô ta nhìn ta, nói: “Ta tiễn cô.”
Ta đáp: “Không .”
Cô ta nói: “Lên đi, ta có chuyện muốn nói với cô.”
Ta lên .
chầm chậm chuyển bánh, cô ta nhìn tay nải của ta, hỏi:
“Cô chỉ mang theo chừng này thôi ?”
Ta đáp: “Đủ rồi.”
Cô ta im lặng một lát, bỗng hỏi:
“Cô có hận ta không?”
Ta nghĩ ngợi, rồi nói: “Không hận.”
Hận một người mệt mỏi lắm.
Ta chăm sóc Thái tử ba năm, mệt rồi, không muốn tốn thêm sức lực để hận thù nữa.
Cô ta nói:
“Ta và quen nhau từ nhỏ, nếu không vì tai nạn đó, chúng ta thành thân từ lâu rồi.”
Ta nói: “Ta .”
Cô ta lại bảo: “ nói, ngài ấy đối với cô chỉ có lòng cảm kích.”
chữ này đổi được trăm lạng vàng, năm mươi tấm lụa.
Kể ra không lỗ.
thân đang đứng đợi trước .
Ông thấy ta xuống từ , đỡ lấy tay nải tay ta, hỏi:
“Về rồi à?”
Ta đáp: “ về rồi.”
Ông nhìn thoáng qua cỗ phía sau ta, lại hỏi:
“Thái tử … nói thế nào?”
Ta đáp: “ trăm lạng vàng, năm mươi tấm lụa.”
Ông im lặng một , rồi nói: “Đủ cho tiêu nửa đời sau rồi.”
Ta theo ông vào nhà.
Mẫu thân đang ngồi lau nước phòng, thấy ta vào, vội vàng lau , cười nói:
“Đói chưa? Mẫu thân bảo nhà bếp đồ ăn cho .”
Ta gật .