Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/BSDqJl1AU

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

“Đợi anh con khỏe lại, ba sẽ đưa hai đứa cùng tìm mẹ về.”

Anh âm thầm hạ quyết tâm.

chân trời góc bể, anh cũng nhất định tìm lại Tô Ly.

Thời gian trôi qua rất nhanh.

Chỉ mấy ngày, tôi quen với nhịp sống nơi này.

Ánh nắng trong veo gần như xoa dịu hết vết thương trong lòng.

Tôi xin việc tại một cửa hàng hoa nhỏ góc phố.

Tiền lương chẳng nhiêu, nhưng tôi rất vui.

Mỗi ngày hoa gương mặt rạng rỡ.

Dần dần, tôi bà chủ tiệm hoa trở thành bạn thân.

lúc rảnh, tôi cùng dạo phố, ăn uống. Tôi thường mang bánh đồ nướng do chính tay mình cho chị ấy.

món Á món Âu, chị ấy đều khen không ngớt.

Chị tôi đầy kinh ngạc:

“Lúc gặp em lần , chị em khác người . Bây giờ em khiến chị nể phục hơn nữa.”

“Chị thật không hiểu, một người xuất sắc như em sao lại việc tiệm hoa nhỏ này?”

Tôi vuốt nhẹ cành hoa mặt, mỉm cười bất lực.

“Bởi vì chị không em.”

Chị không tôi cắm hoa không hợp mắt.

Không tôi không hợp gu cao cửa rộng.

Không món ăn tôi nấu không hợp khẩu vị gia đình.

Mỗi một công sức của tôi, mỗi một cố gắng của tôi, đều nhận lại tôn trọng xứng đáng.

nơi này, tôi dần cảm nhận giá trị của chính mình.

Chị chủ tiếc, khuyên tôi đừng vùi lấp bản thân trong một tiệm hoa nhỏ, khuyến khích tôi xa hơn.

Nhờ chị giúp đỡ, tôi đăng ký học bổ sung, chuẩn bị tiếp tục du học.

Lịch trình kín mít giữa việc học việc khiến tôi chẳng thời gian nghĩ về quá khứ.

Cho khi Hạo Nghiêm bất ngờ xuất hiện mặt tôi, tôi mới ngẩn người trong vài giây.

Tôi xin nghỉ với chị chủ một lát, dẫn Hạo Nghiêm sang quán cà phê bên cạnh.

Anh im lặng rất lâu, sau đó khó tin hỏi:

“Em bỏ vị trí vợ họ Hạo, chạy đây thuê?”

“Em thích hoa sao không sớm? Chỉ cần em một câu, anh có mở cho em mười tiệm hoa.”

Hạo tổng đương nhiên có khả năng đó.

Nhưng tám năm kết hôn, anh chưa từng tặng tôi một bông hoa nào.

Mỗi lần cô gái ôm hoa ngoài phố, tôi đều âm thầm ghen tị.

Tôi từng thử khẽ gợi ý vài lần, nhưng thứ đổi lại chỉ lạnh nhạt mỉa mai của anh.

Trong căn đó, không ai quan tâm suy nghĩ cảm xúc của tôi.

“Nếu anh đây chỉ để lời này, vậy tôi nghĩ ta không cần tiếp tục chuyện nữa.”

Hạo Nghiêm do dự một chút.

Anh nuốt lời trách móc xuống, đổi sang giọng dịu dàng.

“Tô Ly, anh không muốn ly hôn.”

“Viên Viên bệnh suốt, Mãn Mãn cũng khóc đòi em về.”

với em, anh đều . Anh cũng dạy dỗ bọn nhỏ. Anh mong em cho một cơ hội.”

Tôi khẽ cười.

“Vậy anh?”

“Anh có mình sai đâu không?”

Nếu Hạo Nghiêm không hiểu rõ điều đó, anh sẽ không giờ tìm tôi.

6

Nhưng một người như anh, kiêu ngạo trong xương tủy, dù có hiểu tất cả, cũng sẽ không giờ chịu cúi xin lỗi tôi.

Tôi khẽ vuốt thành cốc cà phê mặt, chậm rãi mở miệng:

“Hạo Nghiêm, anh có không yêu tôi, nhưng anh không nên ngang nhiên giẫm nát tấm chân tình của tôi như vậy.”

“Anh không lấy Tịch Nguyệt, đó không lỗi của tôi, mà vì anh quá tham lam.”

Vừa không buông bỏ vinh hoa quyền thế họ Hạo.

Vừa không nỡ bỏ nghiệp mắt.

Anh nghe theo sắp xếp của gia đình, xem mắt.

Trong vô số cô gái môn đăng hộ đối, anh chọn đại một người thay thế.

Tôi , năm qua anh luôn oán trách tôi.

Oán tôi chiếm vị trí vốn nên thuộc về Tịch Nguyệt.

Oán tôi khiến anh mất mặt.

Nhưng anh chưa giờ nghĩ năm tháng đó tôi sống thế nào.

Tôi chịu đựng coi thường của cả họ Hạo.

chịu lời cười ngoài miệng người đời.

Chỉ cần xuất hiện trong một buổi tiệc, người ta liền chỉ thẳng mặt tôi mà :

kìa, đó chính bà Hạo không đủ tư cách bước lên sân khấu.”

“Con cái cũng sinh mà vẫn chẳng giữ nổi trái tim chồng. Nghe trong văn phòng tổng giám đốc Hạo toàn treo ảnh của Tịch Nguyệt đấy.”

Tôi cũng từng cố gắng xoa dịu mối quan hệ giữa hai tôi.

Nhưng thứ đáp lại tôi mãi mãi chỉ lạnh lùng.

Anh có thẳng tay đẩy tôi ra khi tôi mặc nội y ren muốn quyến rũ anh.

Cũng có vứt thẳng hộp cơm tôi chuẩn bị suốt mấy tiếng đồng hồ vào thùng rác.

khinh miệt của Hạo Nghiêm ăn sâu tận xương tủy.

chảy theo m.á.u, truyền sang cả Viên Viên Mãn Mãn.

Ngón tay Hạo Nghiêm vô thức gõ lên mặt bàn.

Anh muốn gì đó, nhưng lại không mở lời thế nào.

Im lặng rất lâu, anh mới cất giọng:

ta có bắt lại .”

Tôi lắc , ra ngoài cửa sổ, nơi tán lá xanh rì đang lay động trong gió.

“Tôi bắt lại .”

“Anh chắc vẫn nhớ nội dung trong tờ giấy hôm đó. Nếu anh vẫn không đồng ý ly hôn, người mất mặt sẽ chỉ anh họ Hạo.”

Hạo Nghiêm không gật , cũng không chối.

Anh chỉ lặng lẽ đứng dậy rời .

khi , anh để lại một chiếc thẻ đen không giới hạn.

Không lâu sau đó, người hai bên bắt dội tin nhắn tới.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.