Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
15
từ trước luôn người được làm được.
riêng chuyện ly hôn với tôi — anh chưa từng lời.
Suốt nửa tháng , ngày nào anh cũng đón tôi tan làm. Dù nắng gắt hay mưa lớn, chiếc quen thuộc luôn đợi sẵn bên đường.
Hôm , tôi còn đặc biệt đặt trước một chiếc bánh, định mang cho anh nếm thử.
Nhưng mở cửa bước vào, tôi đã thấy có gì đó ổn.
đeo khẩu trang, sắc mặt tái nhợt hơn bình thường, giữa hàng mày còn lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Tôi lập quay sang nhìn anh.
“ , anh vậy?”
, tôi áp trán anh.
Khoảnh khắc chạm vào, tôi giật mình.
Nóng quá.
Nhiệt độ ấy rõ ràng bình thường.
Sáng lúc rời nhà anh ổn, giờ sốt thành thế này?
Tôi cau mày, đầy lo lắng:
“Anh sốt rồi.”
Anh lắc đầu, nhẹ:
“ .”
xong, anh định khởi động .
Nhưng tôi lập anh .
“ được.”
Tôi nắm chặt cổ anh, vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy.
“Anh bệnh, phải bệnh viện.”
“Với tình trạng này, anh được tự lái .”
xong, tôi vội điện thoại gọi .
Lần đầu tiên tôi hối hận vì mình chưa học bằng lái.
Nếu biết trước sẽ có ngày này, ít nhất tôi đã có thể tự anh .
khẽ tôi.
Ánh mắt anh nhìn tôi dịu lạ.
“Tiểu Tịch.”
“Anh thật sự .”
biết vì lo lắng hay vì giận, tôi bỗng cao :
“ cái gì chứ?”
“Anh sốt mà muốn lái , anh định ngất giữa đường rồi kéo cả theo luôn ?”
Lời ra, chính tôi cũng sững .
im lặng vài giây.
Anh rũ mắt xuống, khóe môi hơi cong thành một nụ cười nhàn nhạt mang theo ý tự giễu.
“Xin lỗi.”
hai chữ ấy thôi.
đặc, dáng vẻ mệt mỏi ấy khiến cơn giận trong tôi lập tan sạch.
Thay vào đó cảm giác xót xa nên lời.
Tôi hạ :
“ …”
“ trách anh.”
“ … lo cho anh thôi.”
Anh nhất quyết chịu bệnh viện.
Cuối cùng, tôi đành gọi anh về nhà.
Về nơi, anh miễn cưỡng ăn vài miếng, uống thuốc rồi giường nghỉ.
Tôi kéo chăn đắp thận cho anh.
định đứng dậy rời thì cổ bỗng bị .
Bàn nóng hổi siết tôi.
, mơ hồ vang :
“Tiểu Tịch…”
“Đừng …”
“Đừng bỏ anh…”
Tôi khựng .
Đây lần đầu tiên tôi nhìn thấy như vậy.
còn người đàn ông điềm tĩnh, mạnh mẽ thường ngày.
Mà giống như một đứa trẻ bất an, chấp người mình sợ mất.
Tôi ngồi xuống bên giường.
Khẽ nắm anh.
Đầu ngón nhẹ nhàng vuốt phẳng hàng mày nhíu chặt.
“Ừm.”
“ .”
“ ở đây với anh.”