Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ông hỏi tôi vài câu, khen ngợi cách tôi xử lý và cho rằng chất lượng dữ liệu rất cao.
Lúc này trận thi kết thúc, dữ liệu Lưu Minh Binh vẫn chưa chạy ra.
Anh ta điên cuồng bấm chuột, thậm chí dừng tiến trình cũng không xong, cùng đành buộc dừng hẳn.
Tôi tốt bụng nhắc: “Cái công cụ này là tôi làm lúc mới công , tiện chia sẻ cho ai cần.
tôi xài thứ tám rồi.”
Mắt Lưu Minh Binh trợn tròn, rõ ràng anh ta không hề biết.
Hà Phi Long chửi thề: “Lưu Minh Binh, cậu đúng là đồ vô dụng!”
Em trai tôi dúi tấm thiếp Tổng đốc Lý tôi.
Tôi vặn tai nó: “Lâm Kiệt, em len lén nói đỡ cho chị ?”
Nó xua : “Không, là Tổng đốc Lý chủ động đưa!
Chị ơi, qua Hằng Vũ làm đi, đừng ở chịu tủi nữa.”
Tôi cất thiếp túi: “Để tính sau.
Ở cũng bốn năm rồi, vẫn có tình cảm mà.”
Sếp gọi tôi qua, khen ngợi tôi làm rạng công , còn nói ppt mấy hôm tôi làm cũng rất tốt.
Ra khỏi văn phòng, Hà Phi Long trỏ mắng: “Lâm Anh, cô dám vượt cấp báo cáo
Rõ ràng đã nói, báo cáo sếp phải để tôi duyệt !”
Tôi bịa luôn: “Trong văn yêu cầu ghi rõ phải gửi thẳng mail cho sếp , anh không tin thì hỏi Lưu Minh Binh đi.”
Lưu Minh Binh nào biết này, vội lái sang chủ đề : “Quả nhiên được sếp coi trọng, giọng điệu cũng hẳn.
Hà quản lý, Lâm Anh chắc sắp thăng tiến rồi đấy?”
7
Trong nhỏ, Lưu Minh Binh tung hai tấm hình mờ mờ.
Một tấm chụp cảnh buổi tối hôm tôi bước chiếc xe sang mà em trai lái.
Một tấm là lúc em trai tôi đưa thiếp, ghé tai nói nhỏ.
Anh ta chẳng nói rõ là ai, cứ mỉa mai bóng gió: “Bảo được Tổng đốc coi trọng, nịnh nọt người bên cạnh ổng , còn sợ gì không kéo được ổng?”
Ngay sau đó, Hà Phi Long cũng tiếng: “Lâm Anh, cô có tác phong không đứng đắn, tôi thay công đuổi việc cô.”
Tôi thấy ngay vấn đề: “Tại không dám đăng ?
Sợ chịu trách nhiệm hả?”
là riêng phòng, có ba tôi.
Lưu Minh Binh nhảy cẫng: “Không phải, tôi sợ ảnh hưởng tiếng cô!”
Hà Phi Long cũng can: “Lâm Anh, ta làm chung bao năm cũng có chút tình nghĩa, hoặc là cô tự viết đơn nghỉ cũng được.”
Tôi liền chuyển thẳng đoạn chat sang mười mấy công , chơi tới luôn: “@PhòngDữLiệu-LưuMinhBinh Anh là paparazzi ?
Suốt ngày không lo làm mà rình chụp lén?”
“Ngồi xe sang thì ? Tôi còn đi tàu điện chục tỷ mỗi ngày nữa kìa!”
“@QuảnLýDữLiệu-HàPhiLong Anh là lãnh đạo phòng, gặp không chịu tìm hiểu đã dọa đuổi, còn đầu óc không?”
hai người đều cuống, Lưu Minh Binh nói: “Lâm Anh, cùng đồng nghiệp với nhau, đừng làm loạn thế.”
Hà Phi Long cũng lập tức gọi điện yêu cầu tôi gỡ bài.
Tôi cười: “ mới sợ ?
Lúc bịa có nghĩ tới hậu quả không?”
“Tôi nói thẳng: nếu không chịu xin tử tế thì có thể ta sẽ gặp nhau trên tòa.”
cùng, Lưu Minh Binh phải quay video xin , đăng tất các để đính chính, bị mọi người mắng tơi bời: “Chưa đủ mất ở tiệc năm hay mà còn giở trò?”
“Ăn nói bịa đặt. May mà nạn nhân thần vững, gặp người yếu chắc trầm cảm luôn rồi.
@PhòngDữLiệu-LâmAnh Hay lắm!”
“@QuảnLýDữLiệu-HàPhiLong Quản lý Hà vu oan cho người , không định xin ?”
Tôi bê đống tin nhắn cho Hà Phi Long xem.
Anh ta trừng tôi mấy cái, miễn cưỡng đăng: “Vì nhất thời nôn nóng, tôi lo ảnh hưởng tiếng công .
Tôi hứa sau này sẽ xác minh rõ khi đưa ra kết luận!”
Lời xin chả mấy thật lòng nhưng vì chức vụ anh ta ở đó nên vẫn có nhiều người nịnh bợ.
Tôi cầm thêm mấy bức ảnh chụp từ camera sát trong , cười lạnh.
8
Dạo này báo cáo dữ liệu sai liên tục, phòng doanh than phiền hết lần này đến lần .
Hà Phi Long bảo tôi được khen nên sinh kiêu, năng lực yếu kém, muốn đuổi việc tôi.
Tôi quát thẳng: “Việc gấp bây là xử lý đống số liệu doanh cho xong.
Chứ đừng đứng đó lắm mồm, phiền chết đi được!”
Tôi tỉ mỉ rà soát, bận đến mức chẳng kịp uống nước.
Lưu Minh Binh còn tới quấy rối, không ngừng bắt , thậm chí lục đồ tôi.
Tôi dứt khoát đóng sầm ngăn kéo, suýt kẹp trúng anh ta: “Lưu Minh Binh, miệng hôi thì ngậm đi, không khí văn phòng giảm chất lượng đấy!”
cùng tôi cũng được yên.
Mãi đến đêm, tôi vẫn không tìm thấy .
Dữ liệu không nói dối nhưng con người thì chưa chắc.
Tôi lục lịch sử chỉnh sửa trong cơ sở dữ liệu, rồi qua phòng sát trích xuất thời gian tương ứng, thấy lòng lạnh toát.
đêm không về, cũng kịp làm xong mấy báo cáo quan trọng để gửi phòng doanh.
Trời dần sáng, tôi mơ hồ không biết nên làm gì tiếp theo.
Lúc đầu, tôi với Hà Phi Long quan hệ khá tốt.
Khi Thanh Hoa vừa thành lập, phòng Dữ liệu có hai người là tôi với anh ta, phải đồng tâm hiệp lực mới gánh nổi công việc.
Vậy mâu thuẫn nảy sinh từ lúc nào?
Có lẽ từ khi công đặt mục tiêu “ưu tiên hiệu quả”, yêu cầu ai cũng phải có thành tích.
Mọi người trêu tôi sắp thăng chức, anh ta sợ tôi tranh vị trí nên bèn dùng đủ chiêu để áp chế, bắt tôi làm đủ thứ vô lý, hễ không được thì đè ép.
Còn Lưu Minh Binh là con dao anh ta cầm.
Thấy đâm chưa trúng đích, anh ta mới bí quá hóa liều, thậm chí dám chỉnh sửa dữ liệu gốc.
Bộ phận doanh dựa số liệu này để làm marketing, chẳng gì chơi với lửa.
Làm cùng loại người như thế, sau này khó mà lường được gì.
Hà Phi Long nghêu ngao hát đi : “Lâm Anh, tới sớm thế, muốn dọn đồ ?”
Tôi day day thái dương, quyết định lật bài ngửa: “Hà Phi Long, tôi sẵn sàng đi, nhưng phải bồi thường cho thỏa đáng.
Đuổi việc vô cớ thì phải đền tiền hợp đồng, tổng cộng là 9 tháng lương.”
Sắc anh ta thay đổi: “Không đời nào.
Gần cô phạm nhiều sai sót thế, không bắt cô đền là may rồi, còn đòi gì bồi thường?”
Tôi bật : “Mấy vấn đề này từ mà ra, anh là người rõ nhất!”
Anh ta lắp bắp: “Rõ cái gì? Không phải vì cô kém ?”
Tôi đưa chứng cứ: “Anh xem xong rồi hãy nói.”
9
Tôi mấy bảng nguồn đã bị chỉnh, liệt kê chỗ bị sửa, thời gian sửa và người thao tác: “Chẳng lẽ anh quên tôi có thể tra ra thay đổi tất mọi người ?”
Cơ sở dữ liệu do hai tôi xây dựng, về sau đều do tôi bảo trì, quyền hạn rất .
“Tôi cũng trích xuất đoạn sát lúc đó.
Nếu anh muốn kiện thì tôi theo tới cùng.”
Hà Phi Long tái nhợt.
Thời gian làm việc sắp đến, đồng nghiệp lục đục có đông đủ.
cùng anh ta cắn răng: “Được, tiền cho cô.
Nhưng những tài liệu này phải đưa cho tôi hết, không được giữ nào.”
Tôi gật đầu, rút USB ném qua.
Dù tôi không đào hố thì chính những việc anh ta làm cũng đủ hại anh ta rồi.
“Còn công việc hiện , anh định để cho Lưu Minh Binh?”
Vừa lúc ấy, Lưu Minh Binh cầm ly cà phê đến, nghe thấy thế thì tươi tỉnh hẳn: “Có nhiệm vụ gì cho tôi ?
Được tăng lương hả?”
Hà Phi Long ném cho anh ta ánh nhìn đầy bực bội: “Lâm Anh sắp đi, cô ấy sẽ bàn giao cho cậu.”
cùng vẫn là thân ở !