Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Tôi tiếp : “Tất nhiên, tôi nhất định sẽ ‘chăm sóc’ anh Hà thật chu đáo.”

Hà Phi Long ngồi phịch xuống ghế, mặt mày tái mét như đang chờ tôi đưa ra phán quyết tử.

công việc vẫn là công việc, tôi không định lợi cơ hội làm khó anh ta.

Xét theo quy trình và hồ sơ, tôi duyệt phương án do Hà Phi Long đưa .

Anh ta cầm kết quả ngơ ngác: “Vậy… vậy là xong rồi ?”

Tôi hỏi ngược: “Chẳng lẽ anh đợi tôi ‘chơi xấu’, thì công việc có ý nghĩa?”

Hà Phi Long nhét tài vào cặp, cười nịnh: “ có, quản lý Lâm rộng lượng nên làm mấy trò kém văn minh đó.”

Hừm, coi như anh ta còn chút tự hiểu.

Tiếp theo tôi phải đi phỏng vấn trực tiếp, danh sách thì thấy một cái tên quen thuộc.

Tôi làm như vô tình hỏi: “ không thấy Lưu Minh Binh?”

Anh ta đáp bừa: “Sáng cậu ta xin nghỉ, là bị ốm.”

Trùng hợp ghê.

Tôi khẽ mỉm cười: “, nhân tiện, đi tôi có để một ‘món quà lớn’ trên bàn, không biết Minh Binh có chuyển cho anh không?”

“Cũng không phải thứ gì ghê gớm, chỉ là bản gốc dữ trong USB thôi.”

13

Hôm nhiều người đến phỏng vấn ở Hằng Vũ, xếp hàng dài sảnh chờ ra tận .

Khó khăn lắm tôi len đến phòng phỏng vấn, lại bị Lưu Minh Binh chặn lại: “Lâm Anh, cô cũng tới Hằng Vũ phỏng vấn ?”

Anh ta mặc bộ vest, tóc vuốt rất chỉn chu.

Ngó tôi đầu đến chân, anh ta nhăn mặt: “Đi phỏng vấn thì phải ăn mặc nghiêm chỉnh chứ?

Vậy cô còn buộc tóc đuôi ngựa?”

Tôi đang mặc quần tây áo sơ mi voan, phòng ai cũng ăn mặc kiểu này, có gì không trang trọng .

Tôi giải thích: “Hằng Vũ chỉ yêu cầu trang phục gọn gàng, không kiểu tóc quái lạ, không nhuộm màu dị.

cấm buộc đuôi ngựa.”

Lưu Minh Binh cười phá : “Ha ha, Lâm Anh, tuyển còn chưa bắt đầu tưởng mình là dân Hằng Vũ?

soi gương , cô là cái thá gì?”

Tôi cũng bình thản quan sát lại anh ta, trên xuống dưới, trái sang phải, quét hết người.

Nhìn đến mức anh ta không chịu nổi, phải bật ra trước: “Lâm Anh, cô nhìn cái gì đấy?

Con gái nhìn chằm chằm đàn ông thế này, không thấy mất mặt ?”

Tôi phản bác: “Cái quần tây của Hải Lam, áo sơ mi Phú Quý Điểu, tổng cộng bộ chưa đến 200 tệ hả?”

“Người thật sự đỗ chắc đi đặt may âu phục rồi, chứ ai mặc đồ chợ rẻ tiền?”

“Còn vào Hằng Vũ? Mơ đi!”

xong, tôi đẩy đi vào, anh ta định bám theo thì suýt bị kẹp.

“Lâm Anh, tuyển chưa bắt đầu cô tự ý vào trong, cẩn thận không có cơ hội phỏng vấn !”

Lần phỏng vấn này anh ta bị xếp ở cuối, năm tiếng đến lượt, vào trông anh ta lảo đảo như đứng không vững.

Anh ta cúi rạp người, cất giọng thấp: “Kính chào các anh chị phỏng vấn, tôi tên là Lưu Minh Binh…”

Tôi mỉm cười ngắt : “Anh ngẩng đầu trước .”

Anh ta ngước , thấy tôi thì sắc mặt tái hẳn: “Lâm Anh, tại cô… cô lại ngồi vị trí này?”

Hà Phi Long bước tới, thay tôi trả : “Bởi vì cô ấy là người phỏng vấn hôm .

Minh Binh, ra bệnh cậu khỏe nhanh quá, còn đủ sức chạy sang chỗ phỏng vấn.”

Lưu Minh Binh chao đảo, cố gượng cười: “Hà… Hà quản lý, anh lại ở đây?”

“Hừ, cậu quên hôm họp ở Hằng Vũ ?”

Mắt anh ta đảo liên tục, vội nghĩ ra lý do: “Hà quản lý, tôi nghe Lâm Anh qua Hằng Vũ, nghi ngờ cô ta lấy bí mật công ty để làm điều kiện nên tới thăm dò.

gặp buổi tuyển , tôi liền tranh thủ đến đây .”

Hà Phi Long tóm ngay hồ sơ bàn ném cho anh ta: “Thăm dò tình hình phải điền số doanh thu chính xác đến hai chữ dấu thập phân?

Còn kênh lợi nhuận chi tiết thế này?”

“Mớ này cậu lén trích cơ sở dữ chứ gì?”

“Để lớn biết được, cậu tôi còn có ‘bảo vệ’ cậu nữa không?!”

14

Bị kích động, Lưu Minh Binh quay sang quát: “Rõ ràng là anh sửa dữ lại bắt tôi gánh tội, còn dám giả đò ‘bảo vệ’?”

“Anh biết không, hơn nửa tháng công ty nhìn tôi thế nào?

lớn họp hành cũng chẳng bao giờ cho tôi dự.”

“Tôi không vội tìm đường lui, lẽ nào đợi chết chung anh?”

Thấy anh ta trừng mắt hung dữ, Hà Phi Long hoảng, không dám thêm.

Lưu Minh Binh chuyển mục tiêu sang tôi: “Còn cô! Hằng Vũ mỗi năm chỉ tuyển hai đợt xuân và thu.

Cô không đi , có thể vào đây trong thời gian ngắn vậy?”

“Hằng Vũ ngoài hai đợt tuyển lớn thì vẫn còn kênh tuyển đặc biệt.

Chỉ có các công ty săn đầu người cao cấp nắm rõ vì số lượng tuyển rất ít.”

Tôi tình cờ thấy trong điện thoại của ông , biết được thông tin đó.

Yêu cầu tuyển đặc biệt rất cao, tôi cũng không chắc mình qua nổi vẫn .

Năm xưa tốt nghiệp tôi ngã ở Hằng Vũ, cũng phải gỡ gạc chút danh dự.

Vì thế tôi không cầm danh thiếp của Lý tổng đi .

“Hừ, nhảm! Cô chắc có thủ đoạn dơ bẩn chui được vào!”

Anh ta giơ tay đánh, càng càng lại gần.

Tôi lạnh lùng nhấc cái ghế, nện thẳng vào ống chân.

Anh ta đau quá ngã sóng soài, ôm chân gào: “Á… Lâm Anh, tôi sẽ kiện cô cố ý gây thương tích!”

phòng bật mở, em trai tôi lao vào tung cước: “Kiện đi!

Tôi sẽ xóa hết camera bây giờ, ai tin anh?”

Phía là Lý tổng và ông của tôi.

Hà Phi Long vội vàng chạy lại chào, bị ông xua tay cản.

Bảo vệ lập tức ập vào khống chế Lưu Minh Binh.

Thấy Lý tổng, anh ta cuống quýt: “Lý tổng, tôi là Lưu Minh Binh của Thanh Hoa, ông còn nhớ tôi chứ?”

“Tôi mạnh hơn cái cô Lâm Anh này nhiều.

Đuổi cô ta đi, nhận tôi vào Hằng Vũ đi!”

Lý tổng điềm nhiên: “Có nhớ chứ, chính là cậu từng thua Tiểu Anh.

Xin lỗi, Hằng Vũ không tuyển người có dấu hiệu bạo lực.”

“Tôi không phục!”

Anh ta chỉ vào tôi và em trai: “Còn cô ta thì , cô ta vừa đánh tôi, thằng kia cũng đá tôi!”

“Dựa vào cái gì chúng nó bình an vô sự?”

Lý tổng chuẩn bị giải thích, ông bước ra: “Chỉ dựa vào việc cô ấy là con gái tôi, còn thằng kia là thằng nhóc nhà tôi.”

Hà Phi Long sững sờ la lớn: “Cái gì, Lâm Anh là thiên kim của tập đoàn Hằng Vũ?”

Lưu Minh Binh cũng đứng trơ ra quên giãy giụa.

Ông xấn tới đạp anh ta một cái: “Mày chính là tên MC lần trước phải không?

Tiểu Anh nhà tao hiếm khi mang ít hàng Tết về, mày cũng chiếm ?

Đáng ghét!”

15

Lưu Minh Binh gây rối bị cảnh sát dẫn đi.

Một nhóm công an cũng tới bắt Hà Phi Long tội danh phá hoại an toàn dữ công ty.

Thì ra, trước phỏng vấn, Lưu Minh Binh gửi “món quà lớn” tôi để lại cho lớn.

lớn biết chuyện, gọi điện xin lỗi: “Lâm Anh, tôi không ngờ Hà Phi Long lại thế, trước đây thật sự làm khó cho cô rồi…”

Tôi khẽ ngắt : “ , nếu tôi không phải tiểu thư nhà Hằng Vũ, anh có gọi để xin lỗi?”

Anh ta lặng thinh.

Tôi tự hiểu.

Ppt Hà Phi Long nộp bản tôi làm chỉ tên tác giả, không thể không nhận ra.

Chuyện tôi lấy tiền bồi thường rời đi cũng phải qua phê duyệt.

Còn mấy đồn bịa đặt, bôi nhọ tôi, có thể anh ta không hay cũng chẳng để tâm.

Bởi khi ấy tôi chỉ là một nhân viên nhỏ, không quan trọng.

Tôi chủ động dứt khoát: “Chúng ta đều là người đi làm, chuyện gì cũng tự biết.

Tôi hiểu quan điểm của anh không tán thành cách làm đó.

Tôi sẽ cố gắng để trở thành người anh.”

Trong buổi phỏng vấn đặc biệt, vì ít kinh nghiệm nên tôi được xếp phỏng vấn cuối cùng.

Người phỏng vấn là Lý tổng.

Thấy tôi, ông cười: “Tôi biết ngay cô sẽ chọn con đường này.”

Tôi chưa kịp cười lại, ông tiếp: “Tiếc là vị trí này có người phù hợp hơn rồi.”

Tôi hơi tiếc vẫn mỉm cười: “Không ạ, đến được đây hơn tôi vừa tốt nghiệp nhiều rồi.

Biết lần lại qua.”

“‘Nhìn’ ra được nỗi lưỡng lự, ông cố tình khích tôi: ‘Hoặc là, cô dám không?’”

Quả thật tôi không dám.

Làm phát triển đơn thuần, chỉ việc máy móc, khỏi vướng bận chuyện con người.

Chuyển sang quản lý, mọi lợi ích cá nhân đan xen, tôi sợ mình biến thành một Hà Phi Long quên mất ý chí ban đầu, thậm chí làm người bị tổn thương.

Lý tổng thuyết phục: “ phải có người tiến thì biết con đường này có khả thi không.

Và ở vị trí cao hơn, cô có thể giúp những người đến đỡ khổ.”

Tôi bắt đầu dao động.

Ông không nhịn được, phòng nhỏ bước ra, vung tay hào khí: “Sợ gì, có bố lão Lý để mắt, đi lạc đường thì kéo về!”

Thằng em cũng hăng hái: “Chị ơi, chúng ta cùng cố !”

Tôi thấy cay cay nơi khóe mắt, nghiêm túc gật đầu:

“Được.”

(Toàn văn hoàn) – Một follow, một like, một bình luận, một đánh giá là niềm động lực to lớn đối team Góc nhỏ của Ngưu. Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đồng hành!

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn