Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
thứ N tên sát thủ đứng thiên hạ đến ám sát ta, y vớ lấy chén trà trên bàn tu ừng ực.
Ta định nhắc y rằng trong chén hạ xuân , chẳng còn kịp nữa.
Thấy y phẫn nộ đến mức hai mắt như muốn nứt ra, ta cất lời: “Ta có thể…”
Y nhìn ta, đang cải nam trang, quát lên: “Câm miệng!”
Ta đành nuốt lại câu “Ta có thể giải cho ngươi.”
1
Lúc tên sát thủ đứng thiên hạ tìm đến, ta vừa nuốt xong loại Nhuyễn Cân Tán do chính mình điều chế.
Ta không phải nghĩ quẩn muốn tự phế võ .
Mà là tự tay pha thuốc thì phải thử trước mới rõ hiệu.
Kết quả, lực mạnh mong đợi.
Lúc này, ta không nên tự hào hay chán nản.
Ai ngờ lại có người phá Mê Hồn Trận chín chết một sống ta bố trí ngoài kia.
Gặp cường địch cũng xem như gặp tri âm.
Vậy chết dưới tay y cũng chẳng oan.
Thế là ta ung dung nói sát thủ: “Dẫu đao pháp hạ rất nhanh, người còn kịp đau về âm phủ. nếu cứ để vết sẹo lớn trên cổ, e rằng khó coi.”
“ hạ lấy giùm ta viên hoàn ở tầng trên cùng kệ kia, uống vào sẽ như chìm vào giấc ngủ, an yên thanh thản, cũng chẳng hại đến dung mạo.”
Thiên hạ đệ nhất sát thủ tĩnh nhìn ta nói: “Ta không hạ thủ kẻ sức chống cự.”
Ta không bỏ qua vẻ khinh thoáng qua trong mắt y.
Chắc y khinh ta mang danh nam nhi, sắp chết còn để ý dung nhan.
Thực ra ta oan uổng vô cùng.
Bởi ta đang giả trai, mà hiển màn dịch dung này thành đến nỗi ngay kẻ đứng giới sát thủ cũng không nhận ra.
vậy y không ra tay ta, ta dĩ là mừng vì không phải chết.
Ta đành ngồi nguyên trên ghế, hai tay buông thõng, gục lên bàn trong tư thế kỳ quặc.
Ta cũng không muốn thế này đâu, cũng bởi thuốc ngấm quá nhanh, vừa uống một ngụm, người mềm nhũn.
Nhàn rỗi, ta ngắm nhìn Dạ Vô – sát thủ có võ xếp bảng thiên hạ.
Nghe đồn y đến đi như bóng ma, muốn ai canh ba phải chết thì kẻ chẳng thể sống qua canh năm.
điều ta tò mò là dung mạo Dạ Vô , kẻ người sắp chết mới gặp, rốt cuộc ra sao.
thấy y khoác trường bào đen, trọng kiếm vắt bên hông, lặng lẽ đứng trong đêm đen.
Dung mạo phi phàm, thần sắc lãnh đạm, khí lạnh tỏa từ y khiến màn đêm càng thêm âm u.
Ta nheo mắt, dung nhan này, y cớ chi phải liều mạng bên lưỡi đao.
cần ngoắc tay, e vô số tiểu thư khuê cam nguyện vì y mà chết.
Ta thấy y nhắm mắt dựa khung cửa, quầng thâm bên mi mắt phô rõ nỗi mỏi mệt.
Ta khẽ thở dài: “Thuốc ta uống nhất thời không giải . Nếu hạ không ta, xin lôi ta lên giường để ta nằm, chứ cứ gục thế này đến mai ắt gãy cổ .”
Y liếc ta một cái, chầm chậm bước tới, túm đai lưng rồi nhấc bổng ta như xách bao gạo, quăng phịch lên giường, rồi quay lại cửa.
Chẳng phải bế kiểu chúa, thật thô lỗ.
nằm còn dễ chịu ngồi, ta cũng ơn: “Bên cạnh còn một gian trống, thấy hạ đường xa mệt mỏi, không chê thì cứ sang nghỉ tạm.”
Thân ảnh sát thủ chợt lóe vào màn đêm, cửa gỗ gian phòng kế khẽ kêu “kẹt” một tiếng, rồi vạn vật lặng im.
2
Trời sáng hẳn, gà rừng trên gáy vang, đánh thức ta dậy.
Ta rất bực mình, thầm nghĩ sẽ tìm lúc sạch lũ gà , để sau này khỏi giấc.
Phòng bên trống không, sờ lên giường vẫn còn lạnh.
Người ta nói “văn kê khởi vũ”, mà kẻ này còn dậy sớm gà, thật đáng nể.
Ta rời sân, bước vào .
Nơi ta cư ngụ gọi là Thanh Sơn, quanh năm mây mờ bao phủ, tựa chốn bồng lai.
Bên ngoài , năm mươi dặm khắp nơi đều sa mạc hoang vu, chẳng một ngọn cỏ mọc nổi.
Bởi vậy thiên hạ đồn ngọn này ắt chôn giấu trân bảo.
Ta canh giữ mười năm, chẳng thấy bảo vật nào.
kẻ đời chẳng tin, năm nào cũng nườm nượp kẻ muốn đến đoạt báu.
May thay, khắp đều vách đá hiểm trở, dù có vài cao thủ muốn liều mạng leo lên, cuối cùng cũng lạc trong Trận Mê Hồn ta không thoát ra nổi.
Kẻ sát thủ đêm qua là trường hợp tiên đột phá trận ấy.
Kỳ tài.
Ta phấn khởi, đời này tìm tri âm vốn khó, một địch thủ xứng tầm cũng đáng quý.
3
Thiên hạ đệ nhất sát thủ thứ hai đến ta.
Ta vừa hầm một gà rừng, trong tiết đông giá rét, ngồi cạnh lò, vừa nấu vừa ăn.
Gà rừng nơi đây nào nấy đều giỏi leo trèo bay nhảy, thịt dai mà vẫn mềm, chấm thêm ớt cay, cay đến chảy nước mắt mà vẫn thấy sảng khoái vô cùng.
Sát thủ đẩy cửa bước vào trong đêm, phong trần mỏi mệt, vẻ mặt lạnh lùng pha chút uể oải.
Vừa đẩy cửa ra, nhìn thấy bếp lửa bập bùng trong sảnh, khói bay nghi ngút, hương thơm ngào ngạt, y hơi ngẩn ra.
Bên ngoài hàn, bên trong lửa đỏ, như hai cõi âm dương phân cách bằng cánh cửa.
Y thản đặt thanh kiếm xuống, đến mở tủ tự lấy bát đũa, ngồi bên lò sưởi.
Hơi ấm bếp lửa làm tan chảy lớp giá nơi đuôi lông mày y, khiến cho dung mạo y nhuốm một tia ấm áp.
Nó kéo tên quỷ vô lang thang trong bóng tối, bước trên giá này trở về nhân gian ấm áp.
Khi gắp miếng gà nếm thử, y khẽ híp mắt, ánh lên tia mãn nguyện nhạt nhòa.
Sau , y suy nghĩ một chút, lấy rượu trên bàn, tự rót tự uống.
Tự y như ở nhà mình, từ tốn mà không hề lúng túng.
Cướp rượu thịt mà phong nhã đến thế, ta thực kinh ngạc.
nghĩ đi nghĩ lại, nửa nồi gà một rượu vẫn là mạng.
Nên đành nén tức nuốt xuống.
Có lẽ dáng ta ăn quá hung hãn, y nhướn mày, rút từ ngực áo ra một vật đặt trước mặt ta.
Một thỏi sáng lấp lánh.
Ta nhìn y ánh mắt thèm thuồng.
Y bảo: “Tiền rượu.”
Ta mau chóng chộp thỏi , bóp thử, chắc là thật, sau vui mừng bỏ vào tay áo.
Nể tình , ta hăm hở chạy vào bếp bổ sung thêm đồ ăn.
Y khẽ cười mỉa, song tỏ ra vô cùng hưởng thụ.
Thiên hạ đệ nhất sát thủ thứ ba đến ta, mình mang thương tích, trông rất thê thảm.
Ta nhớ lại dáng vẻ hào sảng móc trước, bèn xắn tay lấy hòm thuốc muốn chữa cho y.
Y dùng ánh mắt đầy ngờ vực nhìn ta.
Chợt ta sực nhớ y thấy ta tự rót thuốc vào miệng, ánh mắt y khi như đang nhìn một kẻ ngu.
Nghi ngờ gì thì chớ, đừng chê y thuật ta là .
Cuối cùng, vết kiếm trên lưng y chỗ y khó bôi thuốc, thấy ta hau háu đợi, y nhướn mày quăng thuốc cho ta.
Y kiên quyết không dùng thuốc ta chế, uổng thay cho quý.
Ta ngửi thử lọ thuốc kia, cũng chẳng phải loại đắt đỏ gì.
Nên ta “hào phóng” đổ gần hết lên vết thương, rồi dùng quấn chặt mấy chục vòng để cầm máu.
Sát thủ nhìn vải chất đống phía trước ngực, tựa cô nương cải nam trang bất thành vì vòng ngực đồ sộ.
Y im lặng liếc ta, như thể “ ngay mà”.
Dĩ , ta vẫn trả .
Ta cười tít mắt, tên này nào phải sát thủ, rõ là kim chủ chịu chi.
4
Thiên hạ đệ nhất sát thủ thứ tư đến ta, ta đang vồ bắt thỏ.
thỏ tinh ranh vô cùng, phóng loạn xạ, ta đuổi theo nó một cách thảm hại.
Y ngồi trên cành cây như đang xem tuồng.
Còn chê đủ vui, y thấy rượu mai ta mới đào lên, liền nhảy xuống chộp một hũ rồi phóng trở lại cành cây mà uống.
Ta lăn lộn dưới đất bao lâu, y nhàn nhã “thưởng thức” suốt bấy lâu.
Ta thấy bản thân không khác gì kẻ ngốc.
Bèn ngước lên nhoẻn cười nịnh bợ: “ uống rượu thôi thì tẻ nhạt quá.”
Sát thủ nhướng mày, ra hiệu cho ta tiếp tục.
“Ngươi bắt nó hộ ta, ta sẽ làm thỏ xào cay, kèm chút rượu, hương vị… chậc…”
Ta còn dứt lời, sát thủ thoắt người biến , thoắt cái trở lại hai thỏ mắc trên vỏ kiếm.
Nhanh như chớp, vậy mà để ta chạy theo canh giờ, tên khốn này…
Y ăn uống rất ngon lành, tiện tay vứt lại thỏi nặng trịch, rất hào phóng.
Nên mọi uất ức ta bay biến sạch.
Để khách quý ghé thăm xuyên , ta còn cẩn thận tặng quà.
Để hắn trải nghiệm sự nhiệt tình “vừa ăn vừa mang về” cửa hàng.
Y nhận đôi găng tay lông thỏ, ánh mắt ngạc .
“Từ trước đến nay đều là ta tặng đồ cho người khác, từng có ai tặng đồ cho ta.”
Ta tò mò: “Vậy ngươi tặng người ta cái gì?”
Sát thủ: “Ta toàn ‘tặng’ họ một vé gặp Diêm Vương.”
Ta đổ mồ hôi hột: “Vật mọn thôi, không cần đáp lễ, không cần đâu.”