Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Thất tình cộng thêm áp lực học hành , tôi tự tìm cho mình một bạn giường.
Bạn giường rất đẹp trai.
Vai rộng eo thon, tám múi cơ bụng, còn rất nấu .
Cuộc sống cứ thế trôi ngon lành.
Cho đến đám cưới của anh trai tôi, anh ấy chỉ bạn giường của tôi rồi giới thiệu:
“Hạ Hạ, là bạn thân của anh.”
“Cũng là sếp tương lai của em. Suất thực tập hè anh tìm cho em là ở công ty cậu ấy.”
Tôi:?
Trời sập rồi.
01
“Lần nữa.”
Tôi quay lại, nhíu mày nói:
“Còn nữa à?”
Miệng thì không tình nguyện, nhưng cơ lại rất thành thật.
Trên lưng người đàn ông toàn là vết cào.
anh lại cúi xuống lần nữa, tôi từ chối:
“Thật sự không được nữa đâu.”
“Ngày mai anh trai em kết hôn, em phải dậy sớm.”
Anh không tiếp tục nữa, lật người xuống, khá tiếc nuối nói:
“Được thôi.”
“Thứ bảy gặp.”
Tôi gật :
“Được.”
Ngày hôm , tôi trang điểm đầy đủ từ rất sớm rồi đến hiện trường đám cưới của anh trai.
Mẹ ghé lại gần nói tôi:
“Hôm nay bạn của anh con đến nhiều lắm, con xem có ai vừa không, để anh con giới thiệu cho.”
Tôi ghét bỏ nói:
“Toàn mấy ông già, con không cần.”
Anh trai tôi véo tai tôi một cái:
“Khương Hạ! anh chỉ hơn em năm tuổi thôi! Sao lại thành ông già rồi!”
“Hừ, có điều đúng là không xứng em.”
Ồn ào náo nhiệt một lâu.
Trước nghi thức bắt , bố mẹ dẫn anh trai và chị dâu cửa đón khách.
Tôi đang trêu một đứa bé trắng trẻo mập mạp nhà hàng thì nghe thấy anh trai gọi tôi:
“Hạ Hạ, lại , anh giới thiệu cho em một người.”
Tôi quay người lại, không hề phòng bị mà nhìn thấy Thẩm Tự Châu, người tối còn thân mật tôi.
lòng tôi lập tức có cả một chuỗi câu chửi thề chạy .
Tôi giả vờ bình tĩnh đi , anh trai khoác vai tôi một cái:
“ là em gái tôi, Khương Hạ.”
Anh ấy lại chỉ Thẩm Tự Châu:
“Hạ Hạ, là bạn thân của anh.”
“Cũng là sếp tương lai của em. Suất thực tập hè anh tìm cho em là ở công ty cậu ấy.”
Trước mắt tôi tối sầm.
Trời sập thật rồi.
Tôi và Thẩm Tự Châu nhìn nhau một cái, nhìn thấy sự kinh ngạc mắt đối phương.
Anh trai nhìn tôi rồi lại nhìn Thẩm Tự Châu:
“Hai người quen nhau à?”
Tôi điên cuồng xua tay:
“Không quen không quen.”
“Chào anh, anh Tự Châu.”
Thẩm Tự Châu gật tôi, nở một nụ đầy ẩn :
“Chào em, Hạ Hạ.”
Nghi thức đám cưới tiếp theo, tôi hoàn toàn không tập trung nổi.
Không giữ nổi bình tĩnh.
A a a a a a a thế giới này nhỏ đi mất.
Thỉnh thoảng tôi lại liếc phía Thẩm Tự Châu, có nhìn thấy vết hôn tai anh.
Tôi vừa xấu hổ vừa tức giận mà dời mắt đi.
Chỉ hận không tìm cái lỗ nào chui xuống.
02
Giữa chừng tôi đi vệ sinh.
đi , suýt nữa va phải Thẩm Tự Châu.
Anh nhướng mày nhìn tôi:
“Hạ Khương?”
là cái tên giả tôi nói anh.
Tôi gượng một cái:
“ ngoài xã hội, thân phận là do mình tự cho mà.”
Anh rất khẽ:
“Hóa chúng ta tham gia cùng một đám cưới. sớm thì tối tiếp tục rồi.”
Tôi nhìn quanh bốn phía một cái, vội đưa tay bịt miệng anh lại.
“Thẩm Tự Châu, này không được để bất kỳ ai .”
Nếu để anh trai tôi ở bên ngoài có bạn giường, chắc anh ấy lột da tôi mất.
của Thẩm Tự Châu càng sâu hơn, anh đáp:
“Ừ, nhất định giữ bí mật.”
anh nói , hơi thở ấm nóng phả lòng bàn tay tôi.
Ngưa ngứa, tôi lập tức rụt tay .
tiệc xong, tôi chuồn luôn.
Buổi tối, tôi lại nhận được điện thoại của anh trai.
“Hạ Hạ, em chạy đi đâu rồi? Mau đến bữa hải sản em thích nhất đi.”
Dao động .
Nhưng vừa nghĩ đến Thẩm Tự Châu cũng ở đó, tôi chỉ có nhịn đau từ chối.
Không ngờ anh trai lại đưa điện thoại cho chị dâu.
Chị dâu ở dây bên kia kích động nói:
“Hạ Hạ, mau đến! Anh em lần này chơi , cho người vận chuyển tôm cua từ Nam bán cầu đấy. thôn này là không còn quán này nữa đâu.”
Cuối cùng, tôi không chống lại được sự cám dỗ của đồ ngon.
Đến nhà hàng, tôi chọn một chỗ ngồi xa Thẩm Tự Châu nhất.
Người trên bàn phần là bạn thân của anh trai tôi, vừa vừa nói rất vui vẻ.
Tôi co mình góc, vừa nghe trò vừa điên cuồng .
nghe trêu Thẩm Tự Châu, tôi vô thức nhìn sang.
“Đến giờ, cả ký túc xá chúng ta chỉ còn mỗi Thẩm Tự Châu là trai già độc thân.”
“Cậu nói xem, anh Thẩm của chúng ta muốn nhan sắc có nhan sắc, muốn tiền có tiền, ngay cả dáng người cũng có, sao lại độc thân vạn năm thế?”
“Đó là do mắt nhìn cao. Nhiều người theo đuổi cậu ấy như vậy, cậu ấy chẳng thèm để ai.”
“Đúng đấy, có tôi còn nghi cậu ấy thích đàn ông.”
này, Thẩm Tự Châu vẫn luôn im lặng bỗng lên tiếng:
“Tôi thích phụ nữ.”
Mọi người hì hì nhìn sang anh.
Có người chú đến vết đỏ tai anh, chỉ rồi :
“Trời, cái gì ? Cậu giấu anh em à?”
Không có phải ảo giác của tôi không, ánh mắt Thẩm Tự Châu hình như nhìn phía tôi.
Một , anh mở miệng nói:
“Mèo nhà bạn cào.”
Mọi người đồng loạt “ôi” lên đầy mất hứng.
Anh trai tôi đột nhiên :
“Bạn nào của cậu nuôi mèo?”
Tôi:?
A a a trái đất có nổ tung ngay bây giờ được không.
tan cuộc, anh trai tôi đã ngà ngà say kéo tôi lại, dặn dò Thẩm Tự Châu:
“Thẩm Cẩu, thứ hai Hạ Hạ sẽ đến công ty cậu thực tập, cậu quan tâm nó nhiều .”
Thẩm Tự Châu ừ một tiếng:
“Nhất định.”
Tôi nhìn nói , thật lòng đã nghĩ xong, tôi sẽ không đến công ty của Thẩm Tự Châu thực tập nữa.
03
“Tại sao lại không muốn đi nữa?” Anh trai tôi nhíu mày .
Tôi bịa bừa lý do:
“ phiền người ta , em vẫn nên đến trường thôi.”
Anh trai tôi nói:
“Ở trường đông người, dùng máy còn phải xếp hàng.”
“Máy móc ở công ty Thẩm Tự Châu là loại tiên tiến nhất, em có dùng riêng một máy, không ai tranh em.”
“Công ty cậu ấy còn có rất nhiều chuyên gia ngành lĩnh vực dược sinh học mà cậu ấy trả lương cao mời . Em có học và kiến , này rất có ích cho luận văn của em.”
“Không cần sợ phiền Thẩm Tự Châu. Cậu ấy và anh là anh em thân thiết mặc chung một cái quần.”
Dao động , cũng rối rắm .
Cuối cùng, luận văn tốt nghiệp của tôi đã chiến thắng sự xấu hổ của tôi.
Thứ hai, tôi đến công ty của Thẩm Tự Châu.
Cả một , tôi dồn toàn bộ tâm sức công việc, thu thập tư liệu cho luận văn tốt nghiệp của mình.
Rất may là suốt đó tôi cũng không gặp Thẩm Tự Châu.
Đồng nghiệp cũng rất tốt.
Tôi bận thí nghiệm không kịp cơm.
còn mang cơm từ căn tin cho tôi.
Lại còn toàn món tôi thích.
Chiều thứ sáu, tôi nhận được WeChat của Thẩm Tự Châu.
“Buổi tối chúng ta ở đâu?”
Tôi trả lời:
“Cuối này em có chút việc, không ở thành phố này.”
Thẩm Tự Châu:
“Được thôi.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Thứ bảy ngủ đến tận trưa, vừa nghĩ đến tiến độ luận văn.
Tôi lập tức bật dậy, chạy đến công ty nốt thí nghiệm chưa hoàn thành.
Trùng hợp chết đi được.
cửa thang máy tầng một mở , Thẩm Tự Châu đang đứng bên .
…
Tổng giám đốc cuối cũng đến tăng ca à?
Tôi lúng túng bước .