Sau Khi Anh Ta Mất Tất Cả

Sau Khi Anh Ta Mất Tất Cả

Hoàn thành
5 Chương
14

Chồng tôi là vị giáo sư trẻ tuổi nhất của trường đại học.

Kết hôn năm năm, anh nhận lời sang nước ngoài làm trao đổi học thuật ba năm.

Ngày tiễn anh ở sân bay, anh ôm tôi thật chặt, vành mắt đỏ hoe:

“Đợi anh về, mình sinh một đứa con nhé.”

Ba năm xa cách.

Tôi đếm từng ngày trên lịch, tự tính toán thời điểm anh trở lại trường giảng dạy, chỉ để dành cho anh một bất ngờ nho nhỏ.

Nhưng bất ngờ ấy, lại rẽ sang một hướng khác.

Tôi vừa bước vào khuôn viên trường thì bị một cô gái chặn lại. Cô ấy là học trò xuất sắc nhất của anh.

Ánh mắt cô nhìn tôi… đầy thương hại.

“Cô là… cô Lâm phải không?”

Tôi mỉm cười, gật đầu.

Cô gái lúng túng hồi lâu, như thể đang cân nhắc nên nói hay không. Cuối cùng vẫn cắn môi, mở lời:

“Giáo sư Lục… xin nghỉ phép chịu tang.”

Tôi ngẩn người.

“Vợ thầy… tuần trước gặp tai nạn xe, không qua khỏi.”

Một câu nói rơi xuống, như tiếng sét bổ thẳng vào tim tôi.

Tai tôi ù đi, toàn thân cứng đờ.

Cô ấy vẫn tiếp tục, giọng đầy tiếc nuối:

“Còn để lại một cậu con trai bốn tuổi… tội nghiệp lắm.”

Tôi đứng giữa sân trường nắng chói chang, mà lại cảm thấy lạnh đến tận xương.