Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Chương 2
Hà Thời Tự không nhúc nhích.
Anh vẫn nhìn tôi, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
“Có không!”
cụ giận, lại cao thêm tông.
Cuối cùng Hà Thời Tự cũng động đậy.
Anh lùi về sau một bước, không nhìn mình nhìn khoảng không trên đỉnh đầu tôi.
“Thưa giáo sư, xin lỗi.”
Nói xong anh liền xoay người, chiếc blouse trắng biến mất ngoài cửa.
Phòng khám lập tức yên tĩnh trở lại.
cụ thở dài, ngồi xuống ghế, day day mi tâm thích thay học trò mình.
“Để cháu sợ rồi, đứa nhỏ này bình thường không như .”
“Tiểu Hà là đứa học trò bình tĩnh, điềm đạm nhất bác từng dạy. Cũng không biết hôm nay cơn nữa. Hay là ở nhà nó có em gái? Có lẽ thấy cháu nên liên tưởng em gái mình, dẫn xúc dâng không kìm . Cháu đừng để bụng nhé.”
cụ vừa nói vừa cúi người nhặt cây b.út gãy dưới đất.
Lẩm bẩm:
“Haizz, b.út bị bẻ gãy thế này, chắc khâu mũi rồi.”
Sau đó cụ nói nữa.
Tôi hoàn không vào tai.
Trong đầu là bàn đầy m.á.u Hà Thời Tự.
Anh bị thương rồi!
Anh hiểu lầm hoàn rồi!
Tôi điên cuồng muốn đuổi theo thích rõ ràng.
Nhưng thích thế nào ?
Nói tôi là cô gái hư, d.ụ.c vọng quá mức?
Chẳng lẽ thích rằng tôi vì xấu hổ nên mới viết bị đau sau khi quan hệ?
Hay là nói bốn trước là tự tôi…
Không thể nói ra .
Tôi thích kiểu ? Từ trước tới nay, hình tượng tôi xây dựng trước mặt Hà Thời Tự luôn là ngây thơ đơn thuần.
Sao tôi có thể phơi bày mặt khó xử nhất mình ra trước mặt anh.
Anh vì tôi bị thương.
tôi ngay dũng khí đuổi theo cũng không có.
Tôi chợt cười một rất khẽ, mang theo tự giễu.
Thôi bỏ đi.
thích nữa.
Dù sao tôi thích Hà Thời Tự lâu như , anh cũng chưa từng đáp lại.
Người chủ động hẹn hò là tôi.
Người nhắn tin lúc nửa đêm là tôi.
Người mặt dày bám riết không buông cũng là tôi.
Từ đầu cuối, là vở kịch độc diễn riêng tôi.
Hà Thời Tự anh … vốn không thích tôi.
Nghĩ tới , tôi lại nếm ra chút giác thoát kiểu đập nồi dìm thuyền.
Như cũng tốt.
Tôi hít sâu một hơi ép giác chua xót trong l.ồ.ng n.g.ự.c xuống.
Rồi hoàn dập tắt mọi hy vọng mình.
Nghĩ tích cực chút… thì ít nhất lúc rời sân vẫn giữ lại chút tôn nghiêm.
Nhìn xem.
Tôi cũng có người muốn.
Tôi… đâu là không thể thiếu anh.
Tôi giơ lau khóe mắt, chỉnh lại tâm trạng, lịch sự ơn cụ rồi rời khỏi phòng khám.
Lấy t.h.u.ố.c xong, tôi cúi đầu đi về phía cổng bệnh viện.
Lúc sắp tới cửa thì thấy cô gái trẻ chắn phía trước, phấn khích thì thầm.
“Đẹp trai quá đi, ai đi xin WeChat giúp tôi với, tôi bao cơm một tháng.”
“Có người không ?”
Tôi theo phản xạ nhìn theo hướng ánh mắt họ.
người lập tức cứng đờ.
Hà Thời Tự đang ngay dưới bậc thềm ngoài cửa bệnh viện.
…
Chiếc blouse trắng đã thay ra.
Anh mặc một chiếc áo len đen đơn giản, trái quấn băng gạc, áo xắn tới khuỷu.
Anh hơi cúi mắt ở đó, đường nét khuôn mặt sạch sẽ rõ ràng như chạm khắc ra.
Người qua đường đi ngang bên cạnh đều ngoái nhìn thêm vài lần.
anh dường như đã quá quen với việc mình gây chú ý, thậm chí hoàn không để tâm.
Cho khi như có ứng, Hà Thời Tự bỗng ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua đám đông, chuẩn xác rơi người tôi.
cô gái trước mặt tôi lập tức phát ra hét ch.ói tai.
“ anh nhìn qua rồi!”
“Có đang nhìn tôi không? Không , tôi sắp ngất rồi.”
“Anh đi tới kìa! Cứu mạng! Nếu anh bắt chuyện với tôi thì tôi nên cười trước hay xĩu trước ?”
cô gái chen thành một cục.
Hà Thời Tự càng lúc càng tới gần.
Đúng như mong muốn các cô gái, anh đi tới trước mặt họ, khẽ cười một cái.
Cô gái tóc ngắn đầu kích động mức khóe miệng co giật.
Đang định mở miệng.
Lại thấy:
“Phiền tránh đường.”
không lớn, thậm chí có thể coi là ôn hòa.
Nhưng lại mang theo sự xa cách và lạnh nhạt rõ ràng.
cô gái ngây người.
Quên luôn phản ứng.
Hà Thời Tự nhíu mày, lặp lại một lần nữa.
“Phiền tránh đường.”
“Tôi tìm cô .”
Cô ?
cô gái đồng loạt quay đầu, miệng há thành hình chữ “O”, nhìn về phía tôi đang phía sau.
Cô gái tóc ngắn huých khuỷu vào bạn mình bên cạnh, nhỏ lẩm bẩm:
“Cô là ai ?”
Không ai trả lời.
Nhưng đường đã nhường ra.
Hà Thời Tự dừng trước mặt tôi. Anh cao hơn tôi quá nhiều, bóng người gần như phủ kín người tôi.
“Mạnh Âm.”
Anh gọi tên tôi.
Không cho phép tôi tiếp tục tự lừa mình trốn tránh nữa.
“Chúng ta nói chuyện đi.”
Cổ họng tôi nghẹn lại.
Tôi thật sự muốn nói ra câu có nói chứ.
Dù sao anh cũng đâu để mắt tới tôi, tôi cũng chẳng theo đuổi anh.
“ mười phút thôi.”
Hà Thời Tự lại vang .
Mang theo chút cầu xin thấp kém chưa từng có.
Tôi nào chịu kiểu này.
Thế là tôi thấy chính mình đáp lại:
“ thôi.”
Có lẽ vì thấy bệnh viện quá đông người, không yên tĩnh nên Hà Thời Tự dẫn tôi rẽ vào bãi đỗ xe bên cạnh. Anh đi tới một chiếc SUV màu đen, mở cửa ghế phụ.
“ xe.”
Không gian kín mít cách ly bộ ồn ào bên ngoài.
Hà Thời Tự ngồi ở ghế lái, không vội mở miệng, nghiêng người nhìn tôi.
Trong xe yên tĩnh mức rõ hít thở hai người.
…
Tôi có hơi không chịu bầu không khí này.
Đành đầu hàng trước, giả vờ thoải mái mở miệng:
“Em có việc. Nếu không nói thì em đi trước nhé.”
“Mạnh Âm.”
Hà Thời Tự cuối cùng cũng , trầm thấp, không ra xúc.