Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

15

Khoảnh khắc này giống hệt như vụ t.a.i n.ạ.n đẫm m.á.u sáu năm trước, nỗi sợ hãi mất đi tôi một lần nữa bóp nghẹt l.ồ.ng n.g.ự.c anh.

Anh nhanh ch.óng tháo dây an toàn, cẩn thận bế thốc thể mềm nhũn của tôi ra khỏi cabin.

Ngay khi hai người vừa lùi ra xa được vài mét, một tiếng nổ vang , phần xe bốc cháy dữ dội.

Kỷ Thừa Uyên nhanh như cắt xoay người, dùng toàn tấm lưng và thể cao của mình chắn trọn vẹn cho tôi khỏi những mảnh kính và kim loại văng ra từ vụ nổ.

Một mảnh vỡ sượt qua vai anh làm rách áo, m.á.u thấm một mảng , nhưng vòng tay anh vẫn ôm c.h.ặ.t tôi không một chút lỏng lẻo.

Anh điên cuồng bế tôi về phía xe, môi run rẩy liên tục: “A Miên, mở mắt nhìn anh… Mở mắt ra nhìn anh đi, A Miên!”

Tôi được đưa thẳng vào bệnh viện tư nhất thuộc quyền sở hữu của Kỷ gia trong tình trạng nguy kịch.

Bác sĩ nhanh ch.óng đẩy xe vào phòng phẫu khẩn cấp với hàng loạt chẩn đoán: chấn động não mạnh, mất m.á.u quá nhiều, gãy xương nhẹ và nguy xuất huyết nội .

Kỷ Thừa Uyên c.h.ế.t lặng trước phòng phẫu , chiếc đèn màu ch.ói chang chiếu xuống thân hình đơn độc của anh.

Chiếc áo sơ mi trắng của anh nhuộm thẫm bởi m.á.u của tôi, trông vô cùng hãi hùng.

Vết thương sâu trên vai và bàn tay anh vẫn rỉ m.á.u, nhưng anh từ chối mọi lời đề nghị xử lý y tế từ y tá.

“Tôi nói đi ra, tôi đợi cô ấy lại.” anh lạnh lùng, cố chấp đến đáng sợ.

Đường Vãn Ca và Tạ Cảnh Du nhận được tin cũng lập tức đến bệnh viện, nhìn thấy dáng vẻ tàn tạ, sụp đổ tinh thần của người đàn ông quyền lực nhất Lăng Thành, Vãn Ca nghẹn ngào không nói nổi một lời trách móc.

Kỷ Dịch Thần cũng hớt hải tới, vừa định mở miệng hỏi tình hình: “Tam thúc, Thanh Miên cô ấy…”

Kỷ Thừa Uyên đột ngột ngước mắt , ánh mắt đầy sát khí và tia m.á.u khóa c.h.ặ.t đứa cháu trai, nói trầm thấp đầy áp lực.

“Cậu không tư cách vào trong này, cút ra ngoài.”

Kỷ Dịch Thần nhìn vào bàn tay đầy m.á.u và vết thương của tam thúc, chân anh ta lùi lại, trong dâng một sự tự hổ thẹn hoảng loạn.

Anh ta cay đắng nhận ra, bản thân sáu năm qua chưa từng yêu tôi sâu sắc đến mức thể đ.á.n.h đổi cả mạng sống và mọi thứ mình giống như người đàn ông trước mặt này.

Trong lúc ca phẫu bên trong vẫn tiếp diễn, Tần Phong sắc mặt nghiêm trọng đến bên Kỷ Thừa Uyên báo cáo kết quả điều tra sơ .

“Kỷ tổng, đội kỹ xác nhận hệ thống phanh xe của phu can thiệp cắt đứt từ trước khi rời bãi đỗ xe của tập đoàn.”

Anh ta đưa chiếc máy tính bảng ra, chứa các bản ghi camera và dữ liệu bảo mật.

“Đoạn camera giám sát ở tầng hầm vào khung giờ đó xóa một cách chủ ý, chiếc xe tải nhỏ chặn đường sử dụng biển số giả.”

Tần Phong liếc nhìn Kỷ Dịch Thần thất thần gần đó, nói tiếp: “Tuy nhiên, tài khoản trung gian dùng truy cập trái phép vào lịch trình của phu thuộc về một công ty con do Lạc gia quản lý. Toàn thông tin rò rỉ đều xuất phát từ thiết của Lạc Tinh Nghi.”

Kỷ Dịch Thần nghe vậy thì mặt cắt không còn giọt m.á.u, anh ta lập tức điện thoại ra điên cuồng cho Lạc Tinh Nghi.

dây bên kia, Lạc Tinh Nghi khóc sưng cả mắt, hoảng loạn thừa nhận qua điện thoại: “Dịch Thần, em chỉ gửi bức ảnh cũ và lịch trình cho một người quen họ tạo áp lực dư luận dự án của cô ta thôi! Em thề là em không biết đối phương là kẻ thù của Kỷ thị, em không hề muốn cô ta c.h.ế.t!”

Kỷ Dịch Thần lần tiên nhìn rõ mức độ độc ác và tâm nguy hiểm của người con gái mình từng là bạch nguyệt quang, anh ta dứt khoát cúp máy, trong hoàn toàn tuyệt vọng.

Kỷ Thừa Uyên bên , thản nhiên nhận tập tài liệu từ tay Tần Phong, lạnh lùng ra lệnh cho cảnh sát kinh tế và hình sự vào cuộc.

“Giao toàn chứng cứ chuyển khoản và tin nhắn của cô ta cho cảnh sát, lập tức tiến hành bắt giữ.”

Anh quay sang nhìn phòng phẫu , nói không một chút khoan nhượng: “Người của tôi suýt c.h.ế.t vì thông tin cô ta đưa ra, tôi sẽ khiến cô ta trả giá đắt.”

Ca phẫu kéo dài bốn tiếng đồng hồ cuối cùng cũng kết thúc thành công, các vết thương được xử lý ổn định.

Nhưng do chấn động não quá mạnh, tôi vẫn chìm sâu vào trạng thái hôn mê, trên người cắm đầy các loại dây của máy theo dõi sinh hiệu.

Kỷ Thừa Uyên đóng phòng chăm sóc đặc biệt, từ chối mọi sự thăm viếng từ bên ngoài, tự mình canh giữ bên giường bệnh suốt ba ngày ba đêm liên tiếp.

Anh không rời nửa , từ chối ăn uống và nghỉ ngơi, dùng đôi mắt ngầu, mệt mỏi nhìn chằm chằm vào gương mặt nhợt nhạt của tôi.

Anh tự tay dùng khăn ấm lau mặt, lau những vệt m.á.u còn sót lại cho tôi, cẩn thận sưởi ấm bàn tay lạnh ngắt của tôi trong bàn tay mình.

Tần Phong mang những văn kiện khẩn cấp nhất của tập đoàn đến phòng bệnh, Kỷ Thừa Uyên chỉ dùng một tay ký tên, tay còn lại vẫn nắm c.h.ặ.t tay tôi không buông.

Đường Vãn Ca vào phòng định thay ca anh đi nghỉ, nhìn thấy bờ vai quấn băng gạc trắng xóa của anh, cô thở dài: “Kỷ tổng, anh đi ngủ một lát đi, cứ thế này thể anh sẽ sụp đổ trước khi A Miên lại đấy.”

Kỷ Thừa Uyên khẽ lắc , ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay tôi, nói khàn đặc chứa đựng nỗi day dứt của sáu năm trước.

“Lần trước cô ấy lại không nhìn thấy tôi, nên mới dẫn đến hiểu lầm sáu năm.”

Anh cúi , đặt một nụ hôn nhẹ mu bàn tay tôi: “Lần này tôi ở đây, người tiên cô ấy nhìn thấy là tôi.”

Đường Vãn Ca bên khẽ miệng, cô hoàn toàn chấn động và thay đổi toàn cái nhìn về cuộc hôn tưởng chừng là giao dịch này.

Trong suốt ba ngày hôn mê đó, ý thức của tôi chìm đắm trong một không gian mịt mù, nơi những mảnh ký ức đan xen của quá khứ sáu năm trước đột ngột ùa về rõ nét.

Tôi thấy mình trở lại đêm mưa năm hai mươi tuổi, chiếc xe của tôi lật nghiêng bên vách núi dữ dội.

Lần này, màn sương mờ ảo trên gương mặt người đàn ông dùng b.úa phá xe, liều mình chắn cho tôi khỏi đống đổ nát hoàn toàn biến mất.

Gương mặt góc , cương nghị hiện ra rõ ràng dưới ánh chớp—đó chính là Kỷ Thừa Uyên.

Tôi nhìn thấy anh bế tôi dọc hành lang bệnh viện, nhìn thấy anh lặng người nhìn qua ô kính phòng cấp cứu với cánh tay đẫm m.á.u.

Và tôi nhìn thấy anh lặng lẽ quay lưng đi vào bóng tối ngay khi Kỷ Dịch Thần vừa hớt hải đến bên giường bệnh của tôi.

Từng thước phim ký ức tiếp tục chuyển cảnh đến hiện tại: anh cầm chiếc ô đen mưa cho tôi ngày tôi từ hôn, anh đưa tôi tờ giấy kết hôn ch.ói, anh dịu dàng tôi là vợ, anh nấu bát mì ấm nóng cho tôi đêm tăng ca, anh dứt khoát xé bản phụ lục ly hôn và nói “Vì là em”.

Cuối cùng là hình ảnh anh lao vào chiếc xe bốc cháy ngút trời trên đường núi, dùng cả tấm lưng rộng chắn cho tôi khỏi vụ nổ kinh hoàng.

Một nói trầm thấp, khàn đặc như cầu xin vang liên tục trong bóng tối của tiềm thức tôi: “A Miên… lại đi… Đừng bỏ anh, A Miên…”

Trái tim tôi thắt lại, mọi sự nghi ngờ về động của anh hoàn toàn tan biến, tôi chợt hiểu ra một sự thật rõ ràng.

Người tôi muốn lại nhìn thấy, người tôi muốn dành cả đời ở bên không vì một món nợ ân tình cũ kỹ.

Mà là vì tôi thực sự yêu người đàn ông này mất rồi.

Rạng sáng ngày thứ tư, các chỉ số trên máy theo dõi sinh hiệu bất ngờ sự thay đổi tích cực.

Ngón tay trỏ của tôi khẽ cử động nhẹ một cái trong bàn tay ấm áp của anh.

Kỷ Thừa Uyên gục bên mép giường lập tức giật mình giấc, anh hoảng loạn bấm chuông bác sĩ, đôi mắt ngầu dán c.h.ặ.t vào mi mắt tôi.

Tôi chậm rãi, khó khăn mở hàng mi nặng trĩu ra, ánh sáng phòng bệnh khiến tôi hơi nheo mắt lại.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.