Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

6

Các phương án trước đó của nhóm thiết kế đều vô xa hoa, đắt đỏ nhưng lại thiếu đi linh hồn.

Đến lượt mình, tôi lên và trình bày bản thiết kế bộ sưu tập “Miên Bạch”.

Màn hình lớn lên mẫu trang sức lấy cảm hứng hoa sơn trà trắng, thuần khiết mà kiên cường.

Tôi giải thích cặn kẽ ý nghĩa về sự mềm mại ngoài và sức sống bền bỉ trong, đi kèm kỹ thuật cắt đá khúc xạ mới.

Một nhà thiết kế kỳ cựu liền lên tiếng chất vấn, giọng điệu không mấy thiện cảm.

“Ý tưởng này quá thanh nhạt, làm sao phù hợp với phân khúc hào môn cao cấp?”

Tôi bình tĩnh mở tệp dữ liệu thị trường ba năm qua, chứng minh xu hướng tiêu dùng đang chuyển sang sự tinh tế.

Bản dựng ba chiều thuyết phục được đại diện ban điều hành và phần lớn hội đồng.

Lạc Tinh Nghi ở góc bàn, không thể bác bỏ về mặt chuyên môn, liền lên tiếng đổi chiến thuật.

“Ý tưởng rất tốt, vậy gian thiện mẫu thử phải rút ngắn lại một tuần để kịp chiến truyền thông.”

Cô ta muốn dùng áp lực gian để ép tôi phạm sai lầm.

Tôi nhìn gian trên bảng tiến độ, khẽ đáp: “Được.”

Vài ngày sau, tôi có mặt tại xưởng chế mẫu của Kỷ thị để thực đoạn cuối .

Nhưng tôi vừa chuẩn bị ráp đá, nhân xưởng lại run rẩy báo cáo một tin xấu.

Lô đá quý tôi đã chọn lựa kỹ càng bất ngờ bị báo hết kho, nhà cung cấp chối giao hàng gấp.

Trưởng bộ phận thiết kế vội vàng chạy đến, khuyên tôi nên bỏ phương án “Miên Bạch” để đổi sang thiết kế dự phòng.

Đúng lúc đó, Lạc Tinh Nghi xuất , tỏ vẻ tốt bụng đề xuất một bản vẽ của người thuộc phe cô ta.

“Tôi chỉ muốn cứu tiến độ của dự án thôi, mong cô Diệp đừng phụ quá.”

Tôi không làm ầm lên, yêu cầu kiểm tra nhật điều chuyển kho nội bộ.

Hóa ra lô đá của tôi đã bị một quản lệnh chuyển sang một dự án không quan trọng ngay trước ngày tôi chế .

Một thủ đoạn bẩn thỉu nhưng kín kẽ.

Tôi nhìn Lạc Tinh Nghi, khẽ cười rồi quay lưng đi, không thèm tranh cãi vô ích.

Tôi liên hệ với một xưởng đá nhỏ mà mình từng hợp kỳ đầu, tay thay đổi kỹ thuật cắt trên một loại phôi đá có độ cứng tương đương.

Mẫu thử “Miên Bạch” vẫn thành xuất sắc, đúng hạn trước sự ngỡ ngàng của Lạc Tinh Nghi.

tối hôm đó, tại văn phòng chủ tịch Tập đoàn Kỷ thị.

Tần Phong cung kính đứng trước bàn làm , báo cáo lại bộ sự ở xưởng chế .

“Kỷ tổng, người lệnh điều chuyển đá là một quản cấp trung, có quan hệ họ hàng xa với Lạc gia.”

Kỷ Thừa Uyên sau bàn làm , khuôn mặt khuất trong bóng tối, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.

Anh không ra lệnh hủy kết quả, không can thiệp quá trình Diệp Thanh Miên xử .

Anh tôn trọng năng lực của tôi.

Nhưng ánh mắt anh lại lạnh thấu xương nghe đến cái tên Lạc gia.

“Cho người kiểm toán bộ bộ phận cung ứng, đình chỉ chức vụ của quản đó ngay vì vi phạm quy trình.”

Kỷ Thừa Uyên lạnh nhạt ra lệnh, giọng không có chút độ ấm.

“Không cần với cô ấy là tôi đã xử .”

“Cô ấy không thích người can thiệp .”

Tần Phong vâng lời, sau đó ngập ngừng hỏi: “Có cần điều tra sâu hơn về Lạc tiểu thư không?”

Kỷ Thừa Uyên lật mở một trang tài liệu, nhàn nhạt đáp.

“Giữ lại bằng chứng.”

“Nếu còn lần sau, xử cả người đứng sau.”

Đồng hồ điểm gần mười giờ tối, tôi mới thu dọn đồ đạc xuống sảnh chính của tập đoàn.

Cả tòa nhà đã vắng vẻ, chỉ còn ánh đèn sảnh hiu hắt.

Vừa ra khỏi cửa an ninh, tôi đã khựng lại nhìn thấy Kỷ Thần đang đứng đợi ở đó.

Anh ta tiến lại gần, trên tay cầm một hộp đồ ăn khuya nhà hàng tôi từng thích, ánh mắt đầy vẻ phức tạp.

“Thanh Miên, chúng ta chuyện đi.”

Anh ta nhìn tôi, giọng mang theo sự ghen tuông và bất an không che giấu.

“Em nhìn em xem, tăng ca đến giờ này, Kỷ Thừa Uyên có thực sự quan tâm đến em không?”

“Đừng hành hạ bản thân để trả thù anh nữa, cuộc hôn nhân hợp đồng này không mang lại hạnh phúc cho em đâu.”

Tôi lạnh lùng nhìn người đàn ông trước mặt, lùi lại một , thẳng thắn trả lại hộp đồ ăn.

“Kỷ Thần, anh không còn hiểu tôi nữa.”

Đúng lúc đó, tiếng tinh của thang máy chuyên dụng vang lên.

Kỷ Thừa Uyên ra, trên tay anh đang cầm chiếc áo khoác dạ dày dặn của tôi.

Anh đi thẳng đến cạnh, nhiên choàng áo lên vai tôi, rồi thuận tay nhận lấy túi tài liệu nặng trịch trong tay tôi.

Anh liếc nhìn Kỷ Thần một cái, ánh mắt đầy áp lực khiến anh ta vô thức lùi lại.

Sau đó, Kỷ Thừa Uyên cúi đầu nhìn tôi, giọng trầm thấp.

“Về nhà.”

Về đến căn hộ, tôi mệt mỏi tựa sô pha, thầm nghĩ tối nay chắc phải gọi đồ ăn nhanh.

Nhưng Kỷ Thừa Uyên vừa cất áo khoác đã đi thẳng bếp.

Hai mươi phút sau, mùi thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp phòng.

Anh bưng ra một bát mì thanh đạm một bát canh củ hầm hạt sen ấm nóng.

Tôi ngẩn người nhìn bát canh, đây chính là món canh dưỡng dạ dày mà mẹ nuôi thường nấu cho tôi mỗi tôi đau bao t.ử vì thức đêm.

Tôi ngước mắt nhìn người đàn ông bận rộn vạn nghìn trước mặt, đầy nghi hoặc.

“Anh đối xử với tất cả mọi người đều tốt như vậy sao?”

Kỷ Thừa Uyên kéo ghế xuống đối diện tôi, biểu cảm vẫn điềm tĩnh như cũ.

“Tôi không rảnh.”

Câu trả lời ngắn gọn khiến tim tôi bất giác đập lệch một nhịp.

Tôi cúi đầu ăn mì để che giấu sự bối rối, lại phát trong bát không có một cọng hành hay rau mùi nào.

Tôi chưa từng với anh về thói quen ăn uống này của mình.

Tôi nhủ chắc chỉ là anh đoán mò, hoặc do người làm chuẩn bị nguyên liệu trước đó.

Nhưng sự ấm áp lan tỏa trong dạ dày lại khiến tôi không thể phủ nhận cảm giác an mà người đàn ông này mang lại.

Ngày hôm sau, tôi phải đi đến thành phố Nam Giang để tham gia buổi thẩm định đá chủ cho bộ sưu tập.

ra sân bay, tôi bất ngờ thấy Kỷ Thừa Uyên đã sẵn ở hàng ghế VIP.

Anh ngẩng đầu nhìn tôi, bình thản giải thích: “Tôi có lịch làm tại Nam Giang.”

Tôi gật đầu, nghĩ rằng đây là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Ở phía sau, Tần Phong khẽ quay mặt đi chỗ , cố gắng giữ cơ mặt không co giật vì anh ta biết chủ tịch đã dời ba cuộc họp quan trọng chỉ để thay đổi lịch trình đi phu nhân.

Tại buổi thẩm định ở khách sạn Nam Giang, Lạc Tinh Nghi có mặt với tư cách giám sát thương hiệu.

Cô ta chỉ một kim cương lớn, đắt đỏ nhưng sâu trong có một tì vết mờ.

“Tôi thấy này rất hợp, cô Diệp xác nhận đi. Nếu sau này chế hỏng, nhà thiết kế phải chịu trách nhiệm .”

Tôi dùng kính phóng đại chuyên dụng soi kỹ, phát tì vết đó thực chất là một đường nứt ngầm cực kỳ nguy hiểm.

Tôi buông kính, dứt khoát chối: “Tôi không , đá này có vấn đề.”

Nhà cung cấp mặt biến sắc, cố tình gây áp lực: “Diệp tiểu thư, đổi sẽ làm chậm tiến độ, Kỷ thị có thể mất hợp đồng lớn này đấy.”

Kỷ Thừa Uyên ở vị trí trung tọa, anh không hề lên tiếng quyết định thay tôi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.