Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3LQZHQzDdE

Chăn thun lạnh điều hòa Tomato siêu mát mẻ thoáng khí, Chăn hè cool chần băng lụa trơn màu pastel chăn mùa hè mát lạnh

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

CHƯƠNG 10

Thì cũng là trao đổi chiếc bánh hai đều có lợi, hiểu ngầm không cần nói ra.

Dù không tính đến những điều đó, phía kia rõ ràng cũng đang nhắm thẳng vào tôi.

Tôi không do để chối, chỉ trả lời một câu:

“Gửi vị trí tôi.”

21

tôi chạy đến khách sạn.

Trần đang đứng ngay trước cửa, thao thao bất tuyệt kể quản hành chính chuyện quá khứ của tôi.

Giọng nói quen thuộc ấy từng là cơn ác mộng trong mấy tháng cuối tôi làm  việc ở Hằng Thịnh.

Trần lớn hơn tôi 5 tuổi, lại là đồng hương.

Vì mối quan hệ này, hồi tôi mới vào công ty, anh ta rất quan tâm chăm sóc tôi.

Lâu dần, thỉnh thoảng vào dịp nghỉ, chúng tôi sẽ cùng một chuyến tàu tốc quê.

Anh ta tôi một mình ở ngoài không dễ dàng, thường xuyên mang cơm đến tôi vào cuối tuần, dẫn tôi mở rộng vòng bè.

lại nhiều lần, quan hệ giữa chúng tôi cũng ngày càng thân thiết.

đến một lần, trong tiệc cưới của một người chung.

Tôi vô tình thấy anh ta sau say rượu khoác loác với bè:

“ Đừng thấy Giang Thi Lai xinh như vậy tưởng khó đuổi. Một cô gái bố mẹ đều chẳng quan tâm như cô ấy ấy à, căn bản không cần bỏ ra quá nhiều đâu. Chỉ cần chút tốt bụng rẻ tiền là có thể đuổi được rồi.”

“ Mấy người không đâu. Có lần dịp lễ cô ấy không nhà, chỉ vì tôi mang Thái Thương tới 6 cái bánh , cô ấy đã khóc đấy.”

6 cái bánh đấy nhiêu tiền không?”

nhiêu?”

“ 18 tệ.”

Anh ta đắc nhếch môi, nói giơ ra hiệu.

“ 18 tệ thôi đã khóc rồi?”

Mọi người bật cười ầm .

Có người hỏi:

“ Thế cưới thì tiết kiệm lắm nhỉ?”

Trần lắc đầu.

“ Cưới thì không thể. Bố mẹ tôi không tôi tìm con gái gia đình đơn thân.”

“ Thế cậu đuổi người ta?”

Có người của anh ta không nổi nữa.

“ Mấy người từng situationship chưa?”

Anh ta hỏi.

Cả vòng người lập tức im lặng.

rồi.”

Tôi xoay người lại, vỗ nhẹ vai anh ta.

Khẽ nói:

“ Nhưng cô ấy sẽ không đồng đâu.”

Người đàn ông cười lạnh quay đâu lại.

“Sao cô cô ấy không đồng ….”

nhìn thấy mặt tôi, anh ta cứng đờ tại chỗ.

Chuyện này sau đó truyền khắp vòng bè của anh ta, anh ta mất sạch mặt mũi.

Cũng tôi trong quãng thời gian cuối ở Hằng Thịnh phải chịu đủ khổ sở.

…..

Cửa thang máy trước mặt chậm rãi khép lại.

Bề mặt kim loại phản chiếu một gương mặt mộc mạc.

Tôi nhớ lại năm đó sau tốt nghiệp, mình quyết định ở lại Thượng Hải.

Thật ra trong lòng mang một quyết tuyệt gần như muốn chạy trốn.

Tôi nghĩ.

Bởi vì không ai quen mình, nên tôi có thể thay đổi.

Tôi ra vào những tòa nhà văn cấp, trang điểm tinh tế nhất.

Dùng những món mỹ phẩm dưỡng da trước kia chưa từng dám nhìn đến, mua túi sách, vali cùng mẫu với người nổi tiếng.

Học những cô gái khác chịu đau tiêm dưỡng da, làm massage, cố gắng thông vẻ ngoài vật chất để xóa sạch dấu vết vốn có trên người mình.

Nhưng mỗi chen chúc trên tàu điện ngầm vào giờ điểm buổi sáng…

Mỗi đêm khuya trở căn trọ chật trội, bí bách ấy.

Cởi giày gót, tháo bỏ lớp áo giáp đắt tiền kia…

Người phản chiếu trong gương vẫn là tôi của ngày trước, cô độc chao đảo, trong lòng đầy bất ân và sợ hãi.

Trần chẳng chỉ là người đã xé nát lớp áo giáp bằng giấy ấy của tôi ngay trước mặt mọi người.

Cũng chính chuyện ấy tôi nhận ra rất rõ.

Có lẽ tôi ở tuổi hai mươi mấy có thể dùng hai tháng lương để mua một chiếc túi, một chiếc vòng .

Nhưng cuộc sống những món đồ ấy đại diện, tôi lại không đủ khả năng gánh  nổi.

Tôi vẫn thích kiếm tiền.

Nhưng tôi không thể hoàn thành thay đổi trong lòng chỉ nhờ những món đồ công nghiệp được đóng gói tinh xảo.

Vật chất bọc ngoài và việc vượt khoảng cách địa , mãi mãi cũng không thể thật xóa vết thương trong lòng.

Cũng vào lúc ấy, cuối cùng tôi mới nhận ra.

Những thứ tôi liều mạng giãy giụa để có được, chưa chắc đã là thứ tôi thật thích.

Con số trên thang máy trước mặt không ngừng tăng .

Tôi kiểm tra lại đồ dùng trong túi.

Hít sâu một hơi.

Giẫm đôi giày gót, bước góc hành lang khu thang máy…

22

tổng giám đốc Trần, hình như anh rất có kiến với bộ phận nhân và uy trình điều tra lịch của La Hách?”

Giọng tôi bình tĩnh.

Trần hừ lạnh một tiếng, phất bảo những người khác rời hết.

Hành lang lập tức yên tĩnh, chỉ ánh đèn trắng trên trần,

“ Không chỉ điều tra lịch. Khách sạn La Hách các cô sắp xếp, có thể nói là chẳng có chút thành nào.”

Tôi thản nhiên hỏi:

“Cụ thể là chỗ nào tổng giám đốc Trần không hài lòng?”

“ Chỗ nào không hài lòng?”

Trần cười lạnh, đột ngột đẩy cánh cửa phía sau ra.

Thừa lúc tôi không đề , anh ta túm lấy cổ tôi, kéo mạnh vào trong.

Rầm…

Cửa bị đóng sầm lại.

Anh ta ép tôi bức tường ở lối vào, cả người nồng nặc mùi rượu người ta buồn nôn.

“ Không hài lòng ở chỗ…”

“…Trong không có cô ở cùng.”

Dường như anh ta rất thích ánh mắt ghê tởm của tôi, nụ cười càng thêm đắc .

“ Ngày trước tôi bỏ ra nhiều tâm sức như vậy, cô nói luôn sao?”

“ Ở Thượng Hải thì giả vờ thanh như thế. Bây giờ Thái Thương rồi, chẳng phải vì muốn giữ việc vẫn phải cúi đầu trước tôi sao?”

Bàn lại của anh ta bắt đầu không đứng đắn vuốt cánh tôi, giọng nói như uy h.i.ế.p, như bố thí:

“ Bây giờ cô xin lỗi tôi . Có lẽ tâm trạng tôi tốt, ngày mai sẽ ký bản hợp đồng cung ứng kia.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.