Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

Lục Thanh Trạch nghe xong lập tức móc điện thoại ra: [Tìm kiếm trên Baidu, đàn ông làm thế nào tăng thêm thú vị quyến rũ… à không đúng, thu hút vợ.]

Mạc San: “Muốn Lục tổng lãng mạn? Cậu mơ nhanh hơn đấy.”

chắc đâu, khóe miệng tôi càng thêm ý .

“Nếu có một ngày anh ấy có thể giống một người chồng thụ, mặc tạp dề ren nấu cơm cho tớ…”

[Người chồng thụ? Tạp dề ren?] Lục Thanh Trạch ngơ ngác: [Mình có thể mặc thứ đó !]

Khóe miệng Mạc San giật giật, không thể tưởng tượng nổi cảnh tượng đó: “Cậu mơ chắc không thành hiện đâu.”

Tôi: “Nếu sự thành hiện , đánh chết tớ không ly hôn.”

Lục Thanh Trạch: “Anh có thể!”

11

Lục Thanh Trạch sự bắt học nấu với dì giúp việc, là tranh thủ lúc tôi bận công việc không có nhà.

Anh ta dường muốn lặng lẽ cố gắng, sau đó khiến tôi kinh ngạc, nên đặc biệt nhờ dì giúp việc đừng nói cho tôi .

Nhưng mà ra tiếng anh ta bán đứng tất cả rồi.

[Trứng ốp la rõ ràng nhìn qua tưởng dễ kẹo, làm lại khó khăn đến vậy!]

[Chảo dầu nổ đáng sợ quá!]

[Dì nói đúng, có nắm giữ dạ dày vợ mới nắm giữ trái tim vợ!]

[ đứt tay rồi, muốn vợ dỗ dành~]

Tôi nhìn Lục Thanh Trạch cố ý mang tập tài liệu ra phòng khách xem một cách nghiêm túc, giả vờ vô tình lộ tay thương.

Anh ta thỉnh thoảng lại lén lút liếc nhìn tôi một , muốn xem tôi có chú ý đến vết thương anh ta không, nhưng khi chạm phải ánh tôi lại giả bộ bình tĩnh dời đi.

Có chút đáng yêu đến rồi.

“Thanh Trạch, tay anh vậy?” Tôi chiều theo ý anh ta, mở lời hỏi han.

Lục Thanh Trạch giơ tay băng bó kỹ càng lên, bình tĩnh nói: “Không cẩn thận xước một chút.”

[Mặc dù không thể vợ mình đang học nấu , nhưng nhất định phải vợ mình thương rồi.]

[Có lẽ cô ấy sẽ cho mình~]

“Trông có vẻ nghiêm trọng lắm!” Tôi nhíu mày: “Có không?”

[ không đến nỗi…]

Lục Thanh Trạch khẳng định gật : “ lắm.”

Tôi trong nhịn : “Bôi thuốc ?”

Lục Thanh Trạch lắc : “.”

lại có thể không bôi thuốc chứ!” Tôi nắm lấy tay Lục Thanh Trạch, cẩn thận tháo băng: “Đừng thấy là vết xước mà không ý, nếu xử lý không tốt rất dễ nhiễm trùng đấy.”

[Vợ đang nâng tay mình trong bàn tay kìa! Cô ấy cho mình quá!]

Lục Thanh Trạch: “Ừ, rồi.”

Nhìn kỹ tay thon dài, một vết xước nhỏ sợi tơ hơi ửng , trông có vẻ lành rồi.

Trước khi mở ra tôi có thể đoán vết thương không lớn, nhưng không ngờ lại nhỏ đến vậy.

Tôi nhìn Lục Thanh Trạch bằng ánh đầy ẩn ý.

Anh ta vành tai, vẻ nghiêm túc: “ sự nghiêm trọng, chảy rất nhiều máu.”

[Sơ suất quá, không nên vợ nhìn thấy vết thương, vì nắm tay vui quá nên quên ngăn lại rồi!]

Lục Thanh Trạch động đậy tay: “Hít… em xem này, lại chảy máu rồi.”

“Anh!” Tôi trừng nhìn Lục Thanh Trạch: “Đừng có động lung tung!”

Lục Thanh Trạch vẻ vô tội nhìn lại.

Đừng tưởng tôi không thấy vừa nãy anh cố ý tự mình bóp tay làm vết thương rách ra đấy nhé!

Tôi vội vàng lấy hộp thuốc ra xử lý vết thương cho anh ta, sát trùng rồi bôi thuốc.

“Diệu Tĩnh, hơi .” Giọng nam trầm ấm nhẹ nhàng, cẩn thận nũng nịu.

Tôi liếc nhìn anh ta một , cúi nhẹ nhàng thổi thổi.

[ vợ ơi!]

[Ưm, ngứa quá, tim đập nhanh quá!]

[Tệ rồi!]

Tệ rồi? Tôi khựng lại.

[Mình làm vậy… Mau tránh ra!]

Lục Thanh Trạch đột nhiên bừng đứng dậy bỏ đi: “Tôi đột nhiên nhớ ra có việc quan trọng cần phòng!”

Hả? Tôi nhướn mày.

đảo một vòng, à~ thì ra là chuyện đó, quả rất quan trọng, tôi khẽ .

12

Buổi tối cùng nhau cơm, Lục Thanh Trạch thay một bộ quần áo khác.

Anh ta chạm phải ánh híp mí tôi, hơi lên, cố gắng trấn tĩnh dời tầm đi.

“Thanh Trạch, anh tắm rồi à?”

“Khụ khụ!” Lục Thanh Trạch sặc một : “Ừ, ừm, tôi, tôi vừa tập thể dục xong.”

[Vợ chắc không nhận ra gì đâu nhỉ!]

Tôi: “Anh tập thể dục cả sáng cả tối ? Giỏi .”

Lục Thanh Trạch đến tận cổ, ấp úng gật : “Ừ ừ.”

[Ngượng quá! Mau chuyển chủ đề!]

“À đúng rồi, ông nội bảo cuối tuần này chúng ta nhà cơm.” Anh ta lập tức đưa ra một chủ đề mới.

[Lát nữa phải gọi điện thoại cho ông nội khớp lời khai.]

Tôi nhìn Lục Thanh Trạch đang ngượng ngùng đến mức sắp tự bốc cháy, nhịn tha cho anh ta.

thôi, chúng ta lâu rồi nhà cơm.”

Sau khi kết hôn, tôi và Lục Thanh Trạch chuyển ra khỏi nhà riêng, cuối tuần rảnh rỗi sẽ thăm nom.

là gần đây hơi bận, nên cả hai đều không mấy.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.