Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Kiếp , khi ta gả hắn, hắn luôn nói phu thê với nhau không cần xa lạ như vậy.

ta gọi như vậy, hắn lại chẳng có lập trường để sửa.

Kỳ Dục mấp máy môi, trong nội thất truyền đến tiếng ho của Nhu, hắn lập quay đầu.

“Ta vào xem nàng .”

Kỳ Hoàn nghiêng người nhường đường, ta không động.

Kỳ Dục đi được vài bước, lại quay đầu nhìn ta, dường như nghĩ ta sẽ đau lòng.

Nhưng ta cúi đầu nhìn áo của mình.

Kỳ Hoàn bỗng thấp giọng :

“Lạnh không?”

Ta lắc đầu.

Hắn không thêm, hơi dịch nửa bước sang bên, thay ta chắn làn gió thổi từ ngoài hành lang vào.

Trong người tới lui không ngớt.

Không ai lo chúng ta.

Đợi hồi lâu, Kỳ phu nhân mới đi .

Bà đầy vẻ mệt mỏi, phất với ta và Kỳ Hoàn.

“Hôm không kính nữa, thân Nhu nhi quan trọng hơn, để hôm khác đi.”

Úy ở phía đến mức muốn lên tiếng.

Ta giữ nàng lại.

Kỳ Hoàn lại mở miệng:

“Mẫu thân, lễ có đổi ngày, nhưng không cứ để nguội mãi.”

Kỳ phu nhân nhíu mày:

có ý ?”

Kỳ Hoàn cúi đầu, giọng cung kính:

“Hôm nhi đã đến . không có trưởng bối nhận , bên ngoài khó tránh khỏi nói phủ khinh mạn .”

Sắc mặt Kỳ phu nhân trầm xuống.

Kỳ Dục từ nội thất đi , nghe thấy câu , mày cũng nhíu lại.

Hoàn, Nhu nhi đang bệnh, đệ hà tất so đo lúc ?”

Kỳ Hoàn nhìn hắn:

“Huynh trưởng, người bệnh là thế tử phu nhân, không mẫu thân.”

Lời không nặng.

Nhưng cả đều yên lặng.

Cuối cùng Kỳ phu nhân cũng ngồi lại chủ vị.

Ta bưng tiến lên.

Bà nhận nhanh, thưởng một đôi vòng ngọc.

Không quý giá.

Nhưng lễ đã thành.

Rời khỏi , mắt Úy sáng rực.

“Cô vừa rồi thật lợi hại.”

Kỳ Hoàn thần sắc bình tĩnh:

là quy củ.”

Ta nhìn hắn:

“Đa tạ.”

Hắn cúi đầu nhìn ta.

hôm nàng không muốn kính , ta sẽ không mở miệng. Ta thấy nàng vẫn đứng đó, liền rằng nàng muốn làm xong lễ.”

Chút chua xót trong lòng ta chậm rãi tan đi.

Hóa hắn không thay ta quyết định.

Hắn đang nhìn xem ta muốn .

Buổi chiều, Nhu sai người đưa tới một đĩa bánh hoa quế.

Nàng nói sáng không cùng ta kính , trong lòng áy náy.

Ta nhìn đĩa điểm tâm ấy.

Kiếp , nàng cũng thường tặng đồ ta.

Mỗi lần nàng có được sự thiên vị của Kỳ Dục, quay đầu liền đưa vài thứ bù đắp.

Ta bảo Úy nhận lấy.

Kỳ Hoàn nhìn một cái:

“Nàng thích?”

Ta lắc đầu:

“Nàng thích.”

Kỳ Hoàn liền bảo Úy mang đi.

“Vậy chia người trong đi.”

Ta nhìn hắn.

Hắn đang lau một thanh đao cũ, thần sắc như thường.

“Không thích thì không cần bày mặt.”

Lời quá đơn giản.

Nhưng ta mất lâu mới học được.

06

Kỳ Hoàn ở phủ không được xem trọng.

Trong buổi yến ngày thứ ba hôn lễ, ta thấy rõ.

Kỳ Kỳ Dục gần đây đọc sách , hắn ở Lại bộ kết giao với những ai.

Cũng thân Nhu đã khá hơn .

Đến lượt Kỳ Hoàn, ông nhàn nhạt nói một câu:

“Chức vụ trong quân kia, không muốn đi thì từ chối đi.”

Kỳ phu nhân lập nhíu mày:

“Nó có mà muốn hay không muốn, đi rồi cũng chịu khổ.”

Kỳ Hoàn đặt đũa xuống:

muốn đi.”

Trên bàn yên lặng một thoáng.

Kỳ Dục nhìn hắn:

doanh khổ hàn, từ nhỏ đệ từng chịu khổ như vậy, cần gắng gượng?”

Kiếp , khi Kỳ sa sút, Kỳ Dục cũng từng nói lời tương tự.

Hắn bị áp giải rời kinh, đi được nửa ngày đã bắt đầu phát sốt.

Khi đó hắn dựa vào tường miếu hoang, dáng vẻ vô cùng chật vật.

Hắn nói mình từng chịu nỗi khổ như vậy.

Nhưng Kỳ Hoàn lại sống sót nơi quan.

Một người từng được đình xem trọng, ngược lại có chịu đựng hơn tất cả bọn họ.

Cuối cùng Kỳ cũng nhìn Kỳ Hoàn một cái.

thật sự muốn đi, vậy đi đi.”

Kỳ phu nhân không tán thành:

“Lão .”

Kỳ phất :

“Để nó thử xem.”

Giọng điệu ấy không giống phép.

Mà giống như đuổi đi.

Nhu nhỏ giọng nói:

nhị đệ đi doanh, chẳng Kiểu phòng không gối chiếc sao?”

Lời mang theo ý đùa.

Kỳ Dục lại lập nhìn ta.

Ta ngẩng đầu, vừa lúc đối diện ánh mắt hắn.

Trong mắt hắn có chút phức tạp.

Có lẽ hắn nhớ đến một đường khác từng xảy .

Ta gắp một đũa rau xanh.

“Phu quân có sự, ta đương nhiên không ngăn.”

Kỳ Hoàn nhìn ta.

Ánh mắt hắn nhẹ, nhưng dừng lại một thoáng.

Sắc mặt Kỳ Dục nhạt đi đôi chút.

Nụ cười của Nhu cũng cứng lại.

Nàng vốn muốn nhìn ta khó xử.

Nhưng ta không có.

bữa cơm, Kỳ Hoàn đưa ta về .

Đi được nửa đường, hắn mở miệng:

“Chuyện doanh, lẽ ta nên bàn với nàng.”

Ta nhìn bậc đá dưới chân:

“Ngươi muốn đi sao?”

“Muốn.”

“Vậy thì đi.”

Hắn dừng bước:

“Nàng không vì sao?”

Ta ngẩng đầu nhìn hắn:

ngươi muốn nói, tự nhiên sẽ nói.”

Kỳ Hoàn cúi đầu nhìn ta, hồi lâu không động.

Gió thổi qua hành lang, áo hắn khẽ chạm vào mu bàn ta, nhanh lại dời đi.

“Ở doanh có một vài người cũ, ta muốn tra một chuyện xưa.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.