Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ta ôm chặt phong thư vào .
Một thiếu niên .
Mỗi lần gặp ta đều mỉm cười, trên bãi săn mùa xuân đã thắng Trì Cửu Xuyên, một thời gian ngắn có thể luyện chữ đẹp đến vậy.
Bản thân đưa đi viết thơ an ủi ta, còn tỉ mỉ lại ngọc mà ta từng trân quý…
Nếu hắn có một thân phận cao quý, thì chẳng kém cạnh những tử danh gia vọng tộc kia.
Cớ lại tất cả mọi người khinh miệt và xem thường?
10
Sau khi tiễn rời đi, chứng minh với phụ hoàng rằng ta thật sự đã thu mình lại.
Ta đã giải tán người hầu phủ Chúa, sau đó chủ động dọn vào hoàng cung.
Gần đây, Trì Cửu Xuyên dường trở thành một người khác, luôn tìm cớ mời ta ngoài gặp .
Sau khi ta từ chối mấy lần, phụ hoàng lại đến nhắc nhở ta.
“Hai đứa nên qua lại nhiều hơn, tăng cường mối quan hệ.”
Không còn cách nào khác, ta đành phải nhận hẹn Trì Cửu Xuyên.
Nơi y hẹn gặp ta là giáo trường luyện võ.
Đúng là phong cách y.
Ánh chiều tà đỏ máu, bầu trời xa nơi cát vàng nối liền cũng nhuộm thành sắc đỏ rực.
Vì chê bai buổi trưa nắng quá gắt, ta cố ý đến trễ một canh giờ rưỡi.
Lúc ta bước vào giáo trường, Trì Cửu Xuyên đang đi qua đi lại dưới lá cờ quân đang tung bay phần phật.
Bồn chồn hệt một thiếu niên nóng nảy.
Vừa thấy ta thì y lập tức thu lại vẻ sốt ruột, y chắp tay sau lưng và trở lại dáng vẻ thiếu tướng quân lạnh lùng sắc bén.
Trì Cửu Xuyên có một dung mạo xuất chúng.
Chiếc đai lưng màu đen viền vàng thắt chặt bộ trường bào màu xanh đậm, lông mày sắc bén, ánh mắt lạnh lùng thêm cả khí thế bức người.
Y nhìn thấy ngọc đã lại đeo trên cổ ta, bỗng nhiên bật cười lớn.
“Thẩm Tụng An, người đeo ngọc , quả nhiên chưa quên ta.”
Ta nghi ngờ y có vấn đề, đành lập tức nhét ngọc vào cổ áo.
“ ngọc có liên quan đến ngươi?”
Dù thì cũng không phải do y .
Xem ngọc đã cho y một sự tự tin vô bờ bến, đến cả giọng cũng nhẹ nhàng hơn hẳn.
“Trước khi đi biên cương, ta đã đưa ngọc tùy thân cho người, hứa rằng khi ta trở thành Phiêu Kỵ Đại tướng quân, ta mang hôn thư đến đổi lại ngọc .”
Y đặt tay vai ta và vẻ đầy mãn nguyện.
“Người cố ý hỏi câu , chẳng phải là muốn nghe ta nhắc lại thề đó một lần nữa sao?”
Ta nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn rực rỡ trải dài, lạnh nhạt đáp: “Giờ ngọc đã vỡ, thì thề cũng nên bỏ đi thôi.”
Sắc Trì Cửu Xuyên cứng lại, cánh tay đang đặt trên vai ta rơi xuống, cúi đầu đầy thất vọng.
Lưu Thúy từng kể, ba năm trước khi Trì Cửu Xuyên trở về kinh báo cáo vụ.
Trước ngày y đường, ta đã cầm theo ngọc đến phủ tướng quân chặn hắn lại.
“Chàng có thể cưới ta trước rồi hãy đi biên cương không?”
Lưu Thúy khi đó ta ma xui quỷ khiến, hạ mình đến mức tột cùng, một muốn trở thành thê tử Trì Cửu Xuyên.
Dù là chúa Đại Sở, ta cũng cam không tổ chức hôn lễ mà mong gả cho hắn.
Nghe xong, lửa giận bùng mắt Trì Cửu Xuyên.
“Ai tin vào chiến một phò mã?”
Y hất mạnh tay ta .
“Đợi khi chiến ta vượt qua phụ thân, ta quay về cưới người.”
Ngọc vỡ làm hai mảnh ngay tại chỗ.
Đúng vậy, một khi dính đến hoàng thân quốc thích, mọi vinh quang có đều coi là do quan hệ mà có.
Điều đó làm tổn hại đến danh dự nam nhi y.
Nước mắt ta rơi xuống không một tiếng động, Trì Cửu Xuyên thoáng chần chừ.
ngay sau đó y liền xoay người ngựa, lại một câu:
“Nam nhi chí ở sa trường, sao có thể nữ tình trường ràng buộc, đúng là dạ nữ nhân.”
Hôm ấy ta quỳ trên đất, nhặt từng mảnh ngọc ghép lại rất lâu.
Lưu Thúy kể mà không quên bắt chước bộ dạng đau khổ ta khi đó.
Nghe xong, ta cảm thấy gai góc đầy lưng, hận không thể tìm một cái lỗ chui xuống.
11
Trì Cửu Xuyên lại một lần nữa siết chặt cổ tay ta, kéo ta khỏi hồi ức.
“Ngọc đã xong, chúng ta cũng nên nối lại tình xưa rồi.”
là giảng hòa, sắc y lạnh lùng, cứng cỏi, thể sợ mình thấp kém hơn người khác.
Ta giằng tay khỏi y.
“ ngọc không phải do ngươi . Ta đeo nó là vì người đã nó.”
Trì Cửu Xuyên lập tức bùng nổ cơn giận:
“Tên nô tài hèn mọn đó lại khiến người mãi không quên ư?”
Ta siết chặt nắm tay tay áo, cố nuốt xuống câu suýt bật thốt :
“Chàng ấy không phải nô tài, chàng ấy là người ta.”
Dù đã đến đạo quán, chưa thể hoàn toàn thoát khỏi nguy hiểm.
Ngày đó hoàng cung, ta đã đồng ý với phụ hoàng tiễn rời đi, cũng rõ ràng với người:
“Nhi thần có thể nghe , nếu gặp không hay, nhi thần cũng có thể làm bất cứ điều .”
Ta có thể dùng tính mạng uy hiếp phụ hoàng, chưa chắc có thể trấn áp Trì Cửu Xuyên.
Y cũng là một kẻ điên có thể làm bất cứ .
Ta không thể tiếp tục mang tai họa đến cho .
Ta nhẫn nhịn hỏi:
“Hôm nay ngươi gọi ta tới mấy ?”
Ánh tà dương đỏ máu chiếu gương Trì Cửu Xuyên.