Trước đêm giao thừa, chồng tôi – một chuyên gia sản khoa – nhận một ca m/ổ gấp, vội vã đi công tác.
Tôi nhớ rõ ngày dự sinh chỉ còn trong một hai ngày này, liền gửi cho anh ta mấy tin nhắn, hỏi bao giờ anh về.
Bởi vì thai lần này của tôi là thai ngoài tử cung, không ai dám chắc có thể giúp tôi m/ổ lấy thai, chỉ có chồng tôi là người có thể tự tay làm được.
Anh ta trả lời tôi:
【Đột xuất thêm một ca phẫu thuật, em yên tâm, hôm nay anh sẽ về kịp.】
Nhưng ngay tối hôm đó, tôi lại lướt thấy một bài viết của một bà mẹ mang thai trên Tiểu Hồng Thư.
Caption viết:
【Tôi là mẹ ngầu nhất! Lúc sinh tiện tay “cưa đổ” luôn bác sĩ chính! Con trai cưng! Con sắp có bố rồi!】
【Chồng nói năm nay sẽ ở lại ăn Tết cùng hai mẹ con mình! Tuyệt quá! Cuối cùng không còn một mình nữa, mà là một gia đình ba người.】
Ảnh đính kèm là một cô gái mặt mộc ngọt ngào, ôm chặt vòng eo rắn chắc của người đàn ông mặc áo blouse trắng.
Bàn tay người đàn ông xoa tóc cô ta, trên ngón áp út đeo chiếc nhẫn cưới giống hệt chồng tôi.
Tôi bình tĩnh chuyển tiếp bài đăng đó cho Thẩm Nam Tầm, rồi quay lại bàn ăn, từng miếng từng miếng ăn hết bữa cơm tất niên do chính tay mình chuẩn bị.
Thẩm Nam Tầm liên tiếp gửi cho tôi mấy tin nhắn:
“Vợ à, em đừng hiểu lầm, anh chỉ thuận miệng đáp ứng để trấn an cảm xúc của sản phụ thôi.”
“Bài đăng anh đã bảo cô ta xóa rồi, anh đặt chuyến bay gần nhất về ăn Tết với em!”
Tôi không trả lời.
Bởi vì có những chuyện, không phải cứ xin lỗi là nhất định sẽ được tha thứ.