Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Người bạn chung của chúng tôi bình luận bên dưới:
“Hai người quả là không dễ dàng gì, thầm mến bao nhiêu năm nay, giờ cuối cùng tu thành chính quả. Tôi lại có niềm tin vào tình yêu .”
“ Minh, nụ cười của cậu trông chân thật hơn hẳn lúc ở bên ai đó.”
????
Tôi tiện trả lời ngay dưới bình luận đó: “Anh Vương, ai đó là ai vậy? Anh đang tôi đấy ?”
Chưa đầy hai phút sau, bài đăng của Minh đã xóa.
Đúng lúc này điện thoại rung lên, là tên cặn bã Minh gọi đến.
“Miêu Khanh Khanh, cô bình luận trên Wechat của tôi có ý gì?”
Anh ta có mặt mũi mà hỏi?
Tôi bước vào phòng trà của công ty, không muốn cãi với bạn trai ở nơi công cộng.
“Anh có mặt mũi mà ? Minh.”
“Anh Lâm ở bên từ bao giờ? Thầm mến bao nhiêu năm là ý gì?”
“Hai người tôi là khỉ quay múa vui lắm sao?”
“Tôi là yêu thật lòng, cô đừng đến phá đám chúng tôi .”
“Thế tôi là gì? Một mắt xích trong trò chơi của hai người ? Nếu đã thầm mến thì lúc đó Lâm giới thiệu tôi cho anh cái quái gì?”
“Cô đừng , như tôi có lỗi với cô được chưa.”
Tôi phẫn nộ cúp máy, không muốn dính dáng thêm một chút nào với đứa bạn gã bạn trai này .
Minh lại gửi cho tôi một khoản tiền qua Wechat.
“Khanh Khanh, hai trăm tệ này như phí tổn thất thanh xuân của cô. Cô đừng đến quấy rầy chúng tôi , nhận tiền xong tôi sẽ chặn cô.”
Tôi giận quá hóa cười, ngón gõ phím lạch cạch.
“Đồ khốn nạn nhà anh, anh đưa tôi 2 triệu tệ thì tôi thèm vào quấy rầy anh, đồ kiết lác, ngần này tiền mà đòi đuổi tôi đi.”
Minh: “Người đàn bà lòng tham không đáy, may mà mẹ tôi nhìn cô không phải loại vừa.”
Tôi: “Mẹ anh y như anh, toàn thích một mặt trước mặt một nẻo sau lưng thôi.”
Tôi vừa gửi đi, bên kia đã hiện dấu chấm than màu đỏ.
Đúng là cái thể loại gì không biết.
Khoảng hai tiếng sau, Viện Viện Wechat đến.[Gấp gấp gấp! Mày có đó không]
[Không][Cái anh Trần Dục đó, hình như là bạn học ba của tụi mình. Nhưng tụi mình học ban xã hội thường, người ta học chọn.]
Tâm trí đang tên bạn trai quấy rối của tôi bỗng trôi dạt về thời ba xa xôi.
Một khối có năm ban xã hội sáu ban tự nhiên, nhiều người tuy học chung trường nhưng không phải ai từng gặp mặt.
Nhìn tin của Viện Viện gửi tới, tôi thở dài thườn thượt trước màn hình máy tính.
Cái quái gì thế, hóa tôi Trần Dục là bạn ba.
Vậy mà hôm qua tôi dám rủ người ta giả vờ kết hôn lừa tiền nhà nước.
Có phải anh ấy đang cười thầm lột trần cả cái mác học sinh cá biệt xã hội của tôi không?
Tạo nghiệp mà!
Đang xấu hổ chỉ muốn úp mặt vào bàn phím thì điện thoại bỗng rung lên.
Là Trần Dục : [Em đang bận ? đã nộp lên .]
Tôi run , suýt thì hất đổ cốc nước kỷ t.ử vừa pha lên cái bàn phím mới cứng của công ty.
? gì cơ? kết hôn?! Người này thật hả?
Đầu ngón tôi run lẩy bẩy gõ chữ.
Bạch Tuộc Viên Nhỏ:[Thiếu tá Trần, tụi mình thương lượng chút được không?][Hôm qua em uống say quên trời đất, anh đại nhân đại lượng, cứ như em cống hiến cho anh một trò cười được không?]
Bên kia trả lời ngay tắp lự:[Miêu Khanh Khanh, kết hôn quân đội một khi đã nộp, nếu không có trường hợp đặc biệt thì không được rút lại.]
Tôi nhìn màn hình suýt thì ngất xỉu. Trường hợp đặc biệt?
Chẳng lẽ tôi phải bốc hơi khỏi thế giới này mới được là trường hợp đặc biệt?
Nhưng nếu người chồng tương lai là một tảng băng, thì việc này có khác gì minh hôn chứ.
Đều tại tôi, tôi nhất thời sắc đẹp mờ mắt.
Đang vò đầu bứt tai đi vòng quanh chỗ , điện thoại của Viện Viện gọi đến, tiếng ồn ào như cái chợ vỡ dội vào màng nhĩ.
“Khanh Khanh, phát hiện động trời!”
Nó hét tôi đau cả tai, “Mày đang ở đấy Viện Viện?”
“Lão sếp c.h.ế.t tiệt hôm nay bắt tao đi phát tờ rơi ngoài đường, tao sắp ngất đây. Khoan bàn vụ đó, mày nghe tao kể đã…”
Viện Viện việc ở một cửa hàng mỹ phẩm nhỏ.
Được biết, sếp của nó từng bắt nó đi phát tờ rơi, dạy kèm bài tập cho sếp, thiết kế poster cho cửa tiệm, đủ trò trên đời.
Lão sếp lúc nào tự đắc vì tuyển được mỗi mình Viện Viện mà bằng cả sáu trâu vàng gộp lại, năng suất cực đỉnh.
“Tao nhờ bạn chọn hỏi thăm , Trần Dục hồi ba đúng chuẩn nam thần luôn.”
“Tao đã bảo nghe cái tên này quen quen mà, nghe đồn hồi đó bao nhiêu nữ sinh gửi thư tình cho ổng. Nhưng ổng chẳng thèm nhấc mắt nhìn ai lấy một lần, nhóc , diễm phúc của mày không cạn .”
“Mày bớt trêu tao đi.” Tôi rã rời nằm ườn chiếc ghế cạnh phòng trà.
“Nam thần học đường bây giờ đang chuẩn áp giải một đứa học kém lỡ mồm lúc say là tao đây lên cục dân chính , cứu mạng tao với.”
“Kích thích nha!” Giọng Viện Viện pha chút hả hê trên nỗi đau của người khác.
“Mà bạn tao bảo, Trần Dục hồi ba hình như từng chuyện với mày đấy.”
“Chính là cái đợt hội khỏe phù đổng mày chạy 800 mét, vừa xuất phát đã ngã sấp mặt ngay vạch xuất phát ấy, ổng đỡ mày dậy , mày nhớ không?”
Đầu tôi ong lên một tiếng.
Mấy năm trước tôi t.a.i n.ạ.n giao thông, rất nhiều người khách qua đường không lại ấn tượng sâu đậm trong thanh xuân đều đã bay sạch khỏi ký ức.
Nhưng tôi vẫn cố ngẫm lại, hội khỏe phù đổng? 800 mét?
Cái lần vừa xuất phát đã ngã sấp mặt cả trường vây xem á?
Càng mất mặt hơn, hôm đó tôi đi nhầm đôi giày thể thao không vừa chân.
Vừa mới chạy đã trượt chân, cả người vồ ếch ngay trên đường chạy bằng nhựa tổng hợp, đầu gối trầy xước m.á.u me be bét.
Xung quanh toàn tiếng cười ồ lên, giữa lúc tôi đang ngượng ngùng không biết giấu mặt vào , một bàn với những khớp xương rõ ràng đã kéo tôi dậy.
Người đó mặc bộ đồ thể thao màu xanh in chữ chọn, lúc đó tôi chỉ mải xấu hổ, không có tâm trí mà nhìn kỹ mặt người ta.
lời cảm ơn xong là ba chân bốn cẳng chuồn mất.
Hóa người đó là Trần Dục?
“Không phải ổng ghim tao gần mười năm vì chuyện đó chứ?”
Tôi xoa cằm chìm vào suy tư: “Tao có một suy nghĩ táo bạo này bạn hiền. Lẽ nào đây chính là tiếng sét ái tình trong truyền thuyết?”
“Dẹp đi má.” Viện Viện cười khẩy, “Khéo người ta thấy năm đó mày ngã đầy tính nghệ thuật quá, muốn chiêm ngưỡng thêm lần thì có.”
“Vì phải ai có bản lĩnh ngã ngay vạch xuất phát hahahaha.”
Tôi phản bác: “Trên đường đua chắc chắn có người ngã, tao chỉ là ngã trước họ thôi!”
Cúp máy, tôi nhìn cái avatar của Trần Dục trong Wechat, tự nhiên thấy thỏ gặm cà rốt đó dễ nhìn hơn hẳn.
Đang định gì đó hòa hoãn không khí thì tin của Trần Dục lại tới.
[Mấy hôm nay anh được nghỉ phép, tối em có rảnh không? Anh đưa em đến một nơi.]
Tôi nhìn chằm chằm màn hình do dự ba phút, cuối cùng vẫn vô dụng mà lại chữ “Có”.
**4.**
Tôi gửi địa chỉ cho Trần Dục, lúc tan , xe của anh đã đỗ dưới lầu công ty.
Không phải chiếc xe hai cầu màu xanh quân đội như tôi tưởng tượng, mà là một chiếc SUV màu đen khiêm tốn.
Anh mặc đồ thường phục đứng bên xe, áo cộc màu trắng sữa phối với quần âu thoải mái, bớt đi vẻ sắc bén của bộ quân phục, thêm vào vài phần trẻ trung.
Tôi vừa bước tới, anh đột nhiên lấy từ cốp xe một chiếc túi căng phồng đưa cho tôi: “Tặng em.”
Tôi mở xem, suýt thì phì cười.
Bên trong là hai hộp t.h.u.ố.c mỡ tan m.á.u bầm, một đôi giày thể thao in chữ “Chống ngã”.
“Đây là? Thiếu tá Trần, anh sợ em lại biểu diễn ngã sấp mặt tại chỗ đấy ?” Tôi nhướng mày nhìn anh.
Sắc mặt anh lộ vẻ vui mừng.
“Đêm hôm đó anh rất bất ngờ khi thấy em chủ động bắt chuyện với anh, anh không ngờ em chẳng khác mấy so với hồi ba.”
Đúng là mười năm trước bẽ mặt trước ai thì mười năm sau tiếp tục bẽ mặt trước người đó.
Tai anh hơi đỏ lên, nghiêm túc giải thích: “Nghe đầu gối em hồi đó lại sẹo, loại t.h.u.ố.c mỡ này hiệu quả tốt lắm.”
“ giày thì, lần sau em chạy 800 mét có thể dùng tới.”