Anh tôi lại bị tôi t/át một cái, ngay trước mặt cả đám người hầu trong nhà.
Thẩm Nghiễn Hành khẽ nghiêng đầu sang một bên, bên má trái in rõ dấu tay. Khi quay lại nhìn tôi, sắc mặt anh vẫn bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Anh đưa tay đỡ lấy eo tôi—vừa rồi tôi dẫm phải vạt váy, suýt nữa ngã khỏi sofa.
“Mười giờ rưỡi.”
“Em không chịu!”
Chuyện này đã cãi nhau không biết bao nhiêu lần rồi.
Tôi đã trưởng thành, sắp vào đại học đến nơi, vậy mà anh vẫn còn đặt ra cái gọi là giờ giới nghiêm cho tôi?
Tôi ném gối, đập ly, mắng anh là đồ độc tài.
Anh thậm chí chẳng buồn nhấc mí mắt, chỉ dặn người hầu trông chừng tôi, rồi quay lưng bước lên lầu.
Tôi tức đến nghiến chặt răng.
Anh lúc nào cũng như vậy.
Tôi gây họa, anh đứng ra gánh; tôi đ/ánh người, anh lại đưa nước ấm cho tôi. Cả kinh thành đều nói tiểu thư nhà họ Thẩm được nuông chiều đến mức không coi ai ra gì—tất cả đều do Thẩm Nghiễn Hành chiều thành.
Nhưng có một chuyện, anh tuyệt đối không bao giờ nhượng bộ—
Quản tôi, quản đến cùng.
Kết bạn với ai cũng phải qua mắt anh, mặc gì cũng phải được anh gật đầu, về muộn dù chỉ một phút, anh cũng sẽ chờ đến khi tôi về rồi phạt ngay tại chỗ.
Nhà ai có em gái m/ư/ời t/á/m t/uổi rồi mà còn bị đ/á/nh đòn chứ!
Tôi cuộn mình trên sofa, ôm một bụng tức tối, mở điện thoại định mách mẹ.
Đúng lúc đó, trên cùng màn hình bỗng lướt qua một dòng chữ.
【Vừa vào đã thấy “thiên kim giả” làm loạn, chỉ biết thở dài, đúng là con nhà nào giống nhà nấy.】
Tôi sững người.
Ngay sau đó lại thêm một dòng nữa.
【Chậc chậc, thiên kim giả thì vẫn là thiên kim giả thôi, nuôi thế nào cũng vẫn cái kiểu chanh chua này.】