Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Hôm nay đúng là xui xẻo đến cùng cực.

Ta nhanh rời khỏi hồ sen, một lại tiền sảnh.

Trước khi tan , ta lại đảo mắt nhìn một vòng, thế nhưng không thấy dáng Dục và Cố Vân Thư đâu nữa.

Không biết từ lúc nào, hai người họ đã cùng nhau rời rồi.

Thanh Uyển tới.

“Tỷ tỷ, về nhà thôi.”

.”

Trên xe ngựa, ta vùi mặt vào đầu gối, cả quãng buồn bực suy nghĩ mãi.

Rốt cuộc ta đang cố chấp gì đây?

Kiếp trước hắn đối xử với ta tốt như vậy, những sủng ái ấy rốt cuộc là thật hay giả?

Nếu là thật, vậy sao đời này hắn lại tránh né ta?

Nếu là giả, vậy thì mười năm bầu bạn kia tính là gì?

Ta nghĩ mãi vẫn không ra đáp án, trong đầu rối loạn như một mớ tơ vò.

duy nhất có thể xác định chính là, ánh mắt hắn nhìn ta hôm nay… còn lạnh nhạt hơn cả lúc nhìn một người xa lạ.

06

Ngày thứ sau cung , phụ thân tan triều về, sắc mặt có chút kỳ lạ.

“Có chuyện gì vậy?”

Ông ngồi uống một ngụm , qua thật lâu mới mở miệng.

“Hôm nay trên triều, Thái tử điện hạ đã nhắc tới một chuyện. Ngài ấy nói mùa thu năm nay ở Dự Bắc nhất định sẽ xảy ra hồng tai, còn xin hạ sớm lương thực, chuẩn bị kho cứu tế trước.”

“Hồng tai ở Dự Bắc?”

“Các đại thần không tin. Năm nay lượng mưa ở Dự Bắc không nhiều, Khâm Thiên Giám cũng chưa có thiên tai. Thế nhưng Thái tử điện hạ lại nói cùng chắc chắn, còn lấy ra hẳn một phương lược trị thủy hoàn chỉnh.”

tay đang cầm chén của ta run lên một cái.

Bởi kiếp trước, Dự Bắc đúng là đã bùng phát hồng tai vào mùa thu năm ấy.

Mấy ngàn người đã ch/ế/t.

Đó là đại thiên tai đầu tiên sau khi Dục đăng cơ, hắn đã phải đau đầu ứng phó suốt tháng trời.

Thế nhưng lúc ấy hắn vẫn chưa có phương lược trị thủy này.

Đó là thứ hắn phải mất tận hai năm sau mới dần dần tìm tòi ra được.

Hắn đã biết trước rồi.

Hắn đã chuẩn bị từ trước rồi.

Hắn nhất định cũng đã trọng sinh.

Ta đặt chén , đầu ngón tay thức miết nhẹ cái trên mặt .

Hắn đã trọng sinh, thế nhưng tại cung lại ngay cả nhìn ta thêm một cái cũng không muốn.

Buổi tối, ma ma từ ngoài về, trong tay còn xách theo một túi bánh điểm tâm.

thư, hôm nay nô tỳ ra chợ, nghe được một chuyện rất thú vị.”

“Chuyện gì?”

“Nghe nói vị Hàn tướng quân của Tây Bắc quân kia vừa hồi kinh cáo công vụ, thánh thượng còn ban thưởng cho hắn một tòa trạch . Người khác chê nơi ấy quá hẻo lánh, thế nhưng hắn lại chẳng nói chẳng rằng nhận lấy, ngày hôm sau liền trực tiếp dọn vào ở.”

Ta ngẩn người một chút.

“Hàn tướng quân…Hàn Chinh?”

thư quen biết sao?”

“Không quen.”

Ma ma ghé sát lại thêm phần, hạ thấp giọng nói.

“Nghe nói Hàn gia không hề đơn giản. Năm đó lão Hàn tướng quân nhờ công bình định Tây cảnh mà được tiên đế phong làm Trấn Quốc tướng quân, về sau mới cáo lão hồi hương. Hàn Chinh là con trai độc nhất của ông ấy, mười tuổi đã nhập ngũ, hiện giờ đã là thống lĩnh tiền phong doanh rồi.”

“Ma ma nói với ta chuyện này làm gì?”

Ma ma cười hề hề hai tiếng, bị ta trừng mắt nhìn một cái liền lập tức ngậm miệng lại.

Thế nhưng trong đầu ta lại không tự chủ được mà hiện lên cảnh tượng hôm đó hồ sen.

Tên nam nhân cao lớn ngồi xổm dưới gốc liễu câu cá kia.

Bị ta ném làm hỏng mồi câu mà cũng không tức giận, còn dùng vẻ mặt tội nhìn ta.

Ta dùng sức lắc mạnh đầu cái, cố gắng đuổi hình ảnh ấy ra khỏi đầu.

Đêm hôm đó, ta trằn trọc mãi không ngủ được, cuối cùng đứng dậy ra sân .

Ánh trăng chiếu con lát trong sân, ta cúi đầu nhìn cái của mình.

Kiếp trước, ta hỏi Dục một câu:

hạ, người có chuyện gì cảm thấy hối hận không?”

Khi ấy hắn vẫn đang phê duyệt tấu chương, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên.

“Có.”

“Chuyện gì?”

“Không thể gặp một người sớm hơn.”

Lúc ấy ta còn tưởng người hắn nói chính là ta.

thế đã đắc ý cười rất lâu.

Bây giờ nghĩ lại, người đó có lẽ từ đầu đến cuối chưa là ta.

07

“Hành nhi! Hành nhi!”

Lúc phụ thân cầm một tờ giấy đỏ chót lao vào , ta vẫn còn đang ngồi trên bậc phơi nắng.

“Danh sách tuyển tú đã có rồi! Có Tống gia chúng ta!”


Hôm nay đúng là xui xẻo đến cùng cực.

Ta nhanh rời khỏi hồ sen, một lại tiền sảnh.

Trước khi tan , ta lại đảo mắt nhìn một vòng, thế nhưng không thấy dáng Dục và Cố Vân Thư đâu nữa.

Không biết từ lúc nào, hai người họ đã cùng nhau rời rồi.

Thanh Uyển tới.

“Tỷ tỷ, về nhà thôi.”

.”

Trên xe ngựa, ta vùi mặt vào đầu gối, cả quãng buồn bực suy nghĩ mãi.

Rốt cuộc ta đang cố chấp gì đây?

Kiếp trước hắn đối xử với ta tốt như vậy, những sủng ái ấy rốt cuộc là thật hay giả?

Nếu là thật, vậy sao đời này hắn lại tránh né ta?

Nếu là giả, vậy thì mười năm bầu bạn kia tính là gì?

Ta nghĩ mãi vẫn không ra đáp án, trong đầu rối loạn như một mớ tơ vò.

duy nhất có thể xác định chính là, ánh mắt hắn nhìn ta hôm nay… còn lạnh nhạt hơn cả lúc nhìn một người xa lạ.

06

Ngày thứ sau cung , phụ thân tan triều về, sắc mặt có chút kỳ lạ.

“Có chuyện gì vậy?”

Ông ngồi uống một ngụm , qua thật lâu mới mở miệng.

“Hôm nay trên triều, Thái tử điện hạ đã nhắc tới một chuyện. Ngài ấy nói mùa thu năm nay ở Dự Bắc nhất định sẽ xảy ra hồng tai, còn xin hạ sớm lương thực, chuẩn bị kho cứu tế trước.”

“Hồng tai ở Dự Bắc?”

“Các đại thần không tin. Năm nay lượng mưa ở Dự Bắc không nhiều, Khâm Thiên Giám cũng chưa có thiên tai. Thế nhưng Thái tử điện hạ lại nói cùng chắc chắn, còn lấy ra hẳn một phương lược trị thủy hoàn chỉnh.”

tay đang cầm chén của ta run lên một cái.

Bởi kiếp trước, Dự Bắc đúng là đã bùng phát hồng tai vào mùa thu năm ấy.

Mấy ngàn người đã ch/ế/t.

Đó là đại thiên tai đầu tiên sau khi Dục đăng cơ, hắn đã phải đau đầu ứng phó suốt tháng trời.

Thế nhưng lúc ấy hắn vẫn chưa có phương lược trị thủy này.

Đó là thứ hắn phải mất tận hai năm sau mới dần dần tìm tòi ra được.

Hắn đã biết trước rồi.

Hắn đã chuẩn bị từ trước rồi.

Hắn nhất định cũng đã trọng sinh.

Ta đặt chén , đầu ngón tay thức miết nhẹ cái trên mặt .

Hắn đã trọng sinh, thế nhưng tại cung lại ngay cả nhìn ta thêm một cái cũng không muốn.

Buổi tối, ma ma từ ngoài về, trong tay còn xách theo một túi bánh điểm tâm.

thư, hôm nay nô tỳ ra chợ, nghe được một chuyện rất thú vị.”

“Chuyện gì?”

“Nghe nói vị Hàn tướng quân của Tây Bắc quân kia vừa hồi kinh cáo công vụ, thánh thượng còn ban thưởng cho hắn một tòa trạch . Người khác chê nơi ấy quá hẻo lánh, thế nhưng hắn lại chẳng nói chẳng rằng nhận lấy, ngày hôm sau liền trực tiếp dọn vào ở.”

Ta ngẩn người một chút.

“Hàn tướng quân…Hàn Chinh?”

thư quen biết sao?”

“Không quen.”

Ma ma ghé sát lại thêm phần, hạ thấp giọng nói.

“Nghe nói Hàn gia không hề đơn giản. Năm đó lão Hàn tướng quân nhờ công bình định Tây cảnh mà được tiên đế phong làm Trấn Quốc tướng quân, về sau mới cáo lão hồi hương. Hàn Chinh là con trai độc nhất của ông ấy, mười tuổi đã nhập ngũ, hiện giờ đã là thống lĩnh tiền phong doanh rồi.”

“Ma ma nói với ta chuyện này làm gì?”

Ma ma cười hề hề hai tiếng, bị ta trừng mắt nhìn một cái liền lập tức ngậm miệng lại.

Thế nhưng trong đầu ta lại không tự chủ được mà hiện lên cảnh tượng hôm đó hồ sen.

Tên nam nhân cao lớn ngồi xổm dưới gốc liễu câu cá kia.

Bị ta ném làm hỏng mồi câu mà cũng không tức giận, còn dùng vẻ mặt tội nhìn ta.

Ta dùng sức lắc mạnh đầu cái, cố gắng đuổi hình ảnh ấy ra khỏi đầu.

Đêm hôm đó, ta trằn trọc mãi không ngủ được, cuối cùng đứng dậy ra sân .

Ánh trăng chiếu con lát trong sân, ta cúi đầu nhìn cái của mình.

Kiếp trước, ta hỏi Dục một câu:

hạ, người có chuyện gì cảm thấy hối hận không?”

Khi ấy hắn vẫn đang phê duyệt tấu chương, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên.

“Có.”

“Chuyện gì?”

“Không thể gặp một người sớm hơn.”

Lúc ấy ta còn tưởng người hắn nói chính là ta.

thế đã đắc ý cười rất lâu.

Bây giờ nghĩ lại, người đó có lẽ từ đầu đến cuối chưa là ta.

07

“Hành nhi! Hành nhi!”

Lúc phụ thân cầm một tờ giấy đỏ chót lao vào , ta vẫn còn đang ngồi trên bậc phơi nắng.

“Danh sách tuyển tú đã có rồi! Có Tống gia chúng ta!”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.