Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

Ta tránh khỏi nơi đông người ở chính điện, chậm rãi dọc theo con đường nhỏ trong ngự viên.

được nửa đường, bỗng nhiên nhìn chiếc ghế đá cách đó vài bước chân một thân ảnh cao lớn quen thuộc.

Hàn Chinh.

Hôm nay hắn mặc một bộ trường bào cổ tròn màu đất đỏ, nhìn qua có vẻ cực kỳ gò bó, cổ áo được buộc kín mít đến mức gần siết ra cả vết đỏ cổ.

“Hàn tướng quân?”

Hắn lập tức ngẩng .

Sau khi nhìn rõ là ta, tiên là sững người trong thoáng chốc, rồi vội vàng đứng bật dậy.

Đứng mạnh quá mức, suýt nữa còn đụng cành bên cạnh.

“Tống… Tống cô nương.”

“Sao ngươi lại ở đây một mình?”

“Người bên trong … ta nghe không hiểu lắm.”

Hắn thành thật đáp.

“Cho nên ra ngoài một lát.”

Ta không nhịn được mà hơi cong khóe môi .

“Ngươi biết hai nhà chúng ta nghị thân không?”

Tai hắn lập tức đỏ rõ ràng bằng mắt thường nhìn .

“Bi… biết.”

“Vậy ngươi nghĩ thế nào?”

Hắn há miệng, qua thật lâu mới khó khăn ra được mấy chữ.

“Ta … rất tốt.”

Ta nhìn gương mặt đỏ bừng hắn đôi tay lớn không biết nên đặt đâu, trong lòng nhất thời không biết là cảm giác .

Trong điện truyền ra tiếng đàn sáo tiếng cười náo nhiệt.

Ta biết Tiêu Dục đài cao .

Thế nhưng , ta không quay nhìn lại thêm một nào nữa.

“Hàn Chinh.”

“Có.”

“Trạch viện nhà ngươi… có lớn không?”

“Khá… khá lớn.”

“Trong viện có trồng cây quế không?”

Hắn lập tức có tinh thần hẳn .

“Trồng được! Vừa hay ta quen một lão binh biết ghép cây, loại nào trồng được hết.”

Ta ghi nhớ điều .

Thì ra ngoài quân sự ra, người có lúc được nhiều lời vậy.

09

Ngày thứ hai sau yến, ma ma vội vã chạy .

“Tiểu thư, có người một món đồ tới canh cổng.”

Bà ấy cho ta một chiếc gấm.

Ta mở ra nhìn, bên trong là một cây trâm bạc hình đuôi phượng.

Chế tác vô tinh xảo, phần trâm là một đóa bạch lan nở hé, cánh còn khảm những mảnh ngọc vụn.

Trong không có ký tên, chỉ đặt một tờ giấy.

“Còn nhớ cây trâm ngọc lan năm đó không? Trẫm chưa từng quên.”

tay ta lập tức siết chặt tờ giấy .

Trẫm.

Đây là cách xưng hô đế vương.

Hắn chưa quên sao?

Hắn vẫn còn nhớ sao?

Kiếp trước, hắn từng tặng ta một cây trâm giống hệt vậy, đó là món đồ ta trân quý nhất.

Lúc ta ch/ế/t, cây trâm ấy vẫn còn cài tóc ta, theo ta tiến đế lăng.

Lẽ nào cuối hắn vẫn không buông bỏ ta?

Cả một ngày hôm ấy, ta cầm cây trâm lật lật lại nhìn không biết bao nhiêu .

Buổi tối còn lôi ra mấy rương y phục để thử phối, nghĩ xem yến tiếp theo sẽ đeo nó cho hắn nhìn .

Thanh Uyển nhận ra sự khác thường ta, hỏi ta đã xảy ra .

Ta không , chỉ cảm tim mình đập nhanh đến mức khó kiểm soát.

Ngày hôm sau, ta sai ma ma âm thầm điều tra lai lịch cây trâm .

Bà ấy chạy vạy cả một ngày, đến lúc trở về buổi chiều tối thì sắc mặt vô khó coi.

“Tiểu thư, cây trâm không phải từ trong ra.”

“Ý ?”

“Người cây trâm là nữ Tiêu điện. Thứ là do Hoàng hậu nương nương sai người tới.”

Ta sững người đứng tại chỗ.

Hoàng hậu.

Cố Vân Thư.

“Tờ giấy là nàng ta viết?”

“Lão nô đã dò hỏi nhiều nơi rồi. nữ là Hoàng hậu đích thân dặn dò, nhất định phải tận cửa Tống phủ, còn không được phép là ai sai tới.”

Ta cúi nhìn cây trâm trong tay, đột nhiên cảm nó nóng bỏng đến lạ.

Nàng ta dò xét ta.

Hoặc đùa bỡn ta.

Nàng ta muốn xem thử liệu ta có còn tâm tư với Tiêu Dục hay không.

Muốn nhìn ta giống một trò cười, tự mình nóng lòng chạy , sau đó bị nàng ta trực tiếp vạch trần trước mặt mọi người.

Ta đặt cây trâm trở lại gấm, rồi đóng nắp lại.

Tay ta đã ổn định rồi.

Nhưng trái tim lại giống bị người khác dội xuống một gáo nước lạnh.

“Ma ma.”

“Lão nô đây.”

“Vứt thứ .”

“Tiểu thư…”

“Vứt .”

Ma ma ôm chiếc rời khỏi .

Một mình ta trong căn trống, ngẩn người nhìn vòng tròn do nước trà thấm lại mặt .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.