Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Chương 9
Bàn tay to lớn từ từ trượt .
Khi đến dây buộc y phục của ta.
Hắn khàn giọng hỏi:
“Được chứ?”
“Ừm.”
Ta gật đầu.
Hắn hôn càng mãnh liệt .
Những ngón tay vụng kéo dây áo, nhưng mãi vẫn không tháo được.
Trên mặt Chu Tĩnh An hiện lên chút bực bội.
“Sao thứ này…”
“Vẫn khó cởi như thế?”
Ta không nhịn được cười trêu.
“Cởi mấy chục năm rồi.”
“Vẫn chưa biết sao?”
“Ừm.”
Sắc đỏ lan từ mặt tận cổ, hắn nghiêng đầu sang một .
“Tay nghề mai một rồi.”
Khoảnh khắc xiêm y dần rơi .
Hắn ghé sát tai ta cười đầy đắc ý.
“Kiếp này…”
“Ta phải luyện tập nhiều mới được.”
Ánh nến lay động.
Hắn nhìn mái tóc dài trải đầy trên .
Ý cười trong mắt dần tan đi, chỉ lại sự chăm chú sâu sắc.
“Thi An.”
“Ừm?”
Ta hắn ôm đến mức đầu óc mơ màng.
“Nhìn ta.”
Thấy ta không đáp.
Hắn lại dùng thêm chút sức.
“Kiếp này.”
“Hãy nhìn ta.”
“Chỉ nhìn mình ta.”
“Ừm.”
Hắn đầu,đặt một nụ hôn lên giữa trán ta.
Rèm sa lay.
Tựa sóng mùa xuân ấm áp.
Nhẹ nhàng dập dờn.
…
Thánh thượng hạ chỉ.
Phong Tam hoàng t.ử làm Tề Vương.
Ban đất phong ở Giang Nam.
Kiếp trước, Chu Tĩnh An ở lại kinh thành phụ chính.
từng vòng tranh đấu đảng phái hành hạ đến mức tóc mai bạc trắng.
Kiếp này, hắn chủ động xin đến đất phong.
Hoàng đế trầm mặc thật lâu cuối cũng đồng ý.
Ngày khởi hành. hai bờ kênh đào liễu xanh mơn mởn.
Đoàn thuyền nối đuôi nhau xuôi dòng phương Nam.
Ta ngồi đầu thuyền ăn quýt.
Hắn từ trong khoang bước ra, nhét một miếng bánh quế vào miệng ta.
“Ngươi làm?”
“Ừm.”
“Ngọt.”
“Hoa quế vốn đã ngọt.”
“Không phải hoa quế.”
Ta vừa nhai vừa nói lúng b.úng.
“Là ngươi.”
Hắn không đáp.
Chỉ quay mặt nhìn mặt lấp lánh trên dòng kênh.
Sao… lại ngượng nữa rồi?
Phủ Tề Vương được xây ngoài thành Tô, tựa núi, gần sông.
Hậu viện dẫn suối vào nuôi đầy một hồ cá chép.
Niềm vui lớn nhất mỗi ngày của ta là ngồi hồ cho cá ăn.
Hắn ngồi cạnh phê công văn, thỉnh thoảng ngẩng đầu chê một câu:
“Cá đều nàng cho ăn béo rồi.”
“Kẻ béo nuôi cá.”
“Đương nhiên cá cũng phải béo.”
Lúc rời kinh thành Chu Tĩnh An bỏ ra một số tiền lớn mời luôn vị đầu bếp chuyên làm giò heo Tô.
Ta vẫn hệt kiếp trước ăn đến mức cằm đôi cũng lộ ra.
“Nàng không béo.”
“Nàng thế nào…”
“Ta cũng đều thích.”
Nói xong.
Chu Tĩnh An đầu tiếp tục phê công văn.
Vành tai lại đỏ hồng.
…
Năm thứ hai đến Tô ta mang thai.
Chu Tĩnh An căng thẳng đến mức suýt chuyển các y quán trong Tô phủ.
Ta chê hắn phiền liền đuổi hắn sang thư phòng ngủ.
Nửa đêm tỉnh dậy ta lại phát hiện hắn ôm chăn ngồi xổm trước cửa phòng ngủ.
Nói là sợ nửa đêm ta muốn uống mà không ai rót.
Đường đường là Tề Vương điện hạ lại co ro ngoài cửa trông chẳng khác gì con ch.ó lớn chủ nhân đuổi khỏi ổ.
“Ta muốn uống chẳng lẽ không biết gọi nha hoàn sao?”
Hắn ngẩng đầu nhìn ta.
“Ta sợ… biết đâu nàng lại muốn gặp ta.”
Tim ta mềm nhũn đành gọi hắn vào phòng.
Được voi đòi tiên…
Hắn đặt tay lên bụng ta.
Ta hỏi hắn đang sờ cái gì.
Hắn đáp:
“Chờ động tĩnh.”
“Mới sáu tháng.”
“Làm gì động tĩnh.”
“ mà.”
Ta đẩy hắn một cái.
Hắn thuận thế ngã .
hai cười thành .
…
Ngày lâm bồn hắn căng thẳng ta, đi đi lại lại ngoài phòng sinh suốt ba canh giờ.
Đế giày cũng mòn đi một lớp.
Đến khi đỡ mở cửa báo tin vui thì sắc mặt hắn đã trắng bệch rồi loạng choạng lách qua đỡ chạy thẳng đến ta.
Nắm c.h.ặ.t t.a.y ta.
“ đau không?”
“…Vương gia.”
“Là một tiểu quận chúa.”
“Bảo bối.”
“Nàng đau không?”
“Phu nhân không sao rồi.”
“Hay là Vương gia nhìn tiểu quận chúa trước…”
đỡ đứa bé đứng sau lưng không ngừng thúc giục.
“Đợi chút nữa.”
Hắn quỳ , trán tựa lên mu bàn tay ta vai hơi run.
Ta không nhiều sức, chỉ thể dùng đầu ngón tay tóc hắn.
“Không đau nữa, ngươi đừng sợ.”
Hắn ngẩng đầu vành mắt đỏ hoe.
Cuối đỡ cũng không nhìn nổi đành đưa đứa bé tới.
Tiểu nha đầu khóc rất to.
khóc lanh lảnh lập tức kéo ánh mắt mọi người phía mình.
Lúc ấy hắn mới đầu nhìn con.
Rồi rất nhẹ nhàng vào nắm tay nhỏ đang siết c.h.ặ.t của đứa bé.
Là một nữ hài.
Mày mắt ta, miệng cũng ta.
Chỉ cần hé miệng cười là cười mãi không thôi.
…
Ngày đầy tháng trong phủ mở tiệc.
Tiểu nha đầu không sợ người lạ, ai đến cũng cười.
Miệng ê a không ngừng.
Ta con chơi đùa.
Con bé vừa vung nắm tay nhỏ vừa hưng phấn kêu lên.
Ta vừa con đến trước mặt Chu Tĩnh An.
Định khoe nữ thông minh lanh lợi…
“A ba!”
Một gọi trong trẻo.
Rõ ràng đến không thể rõ .
Ta cứng đờ.
Chậm rãi đầu nhìn cục bột nhỏ hồng hào trong lòng.
“A ba a ba!”
Con bé vô hài lòng với cách phát âm của mình.
Lại vung cánh tay mũm mĩm như ngó sen.
Kêu thêm một lần nữa.
“Trời đất ơi!”
“Không phải… con bé cũng ngốc đấy chứ?”
Chu Tĩnh An bình tĩnh lấy nữ nghiêm túc quan sát một lúc.
Rồi ngẩng đầu.
Bình thản mà chắc chắn nói:
“Không ngốc.”
“…Sao ngươi biết?”
“Nhìn ánh mắt.”
Hắn nữ ngang tầm với ta.
Đôi mắt đen láy của con bé đảo một vòng.
Vừa nhìn thấy ta đã cười toe.
Lại cất :
“A ba.”
Hắn nhướng mày nhìn ta.
“Năm đó lúc nàng giả ngốc.”
“Ánh mắt cũng hệt thế này.”
“Trông ranh ma vô .”
Ta không phục.
“Ngươi nói ai ranh ma hả?”
Hắn không trả lời, chỉ đưa ngón tay nhẹ lên ch.óp mũi nữ .
Ánh mắt dịu dàng hạ , giọng nói thì bình thản.
“A ba a ba.”
“Nghe thật cát tường.”
Gió chiều lùa qua hành lang.
Hương hoa quế hòa cười khanh khách của nữ lan khắp sân viện.
Thật náo nhiệt…
Toàn văn hoàn.