Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

3

Khương Trừng c.ắ.n môi, đỏ mắt cúi đầu, nhỏ nói một câu: “Chị hiểu lầm rồi, em chỉ …”

Mấy sau tôi chẳng nghe nữa. Tôi người định đi, nhưng tay vẫn bị người ta nắm c.h.ặ.t.

Tôi cúi đầu nhìn tay của Đoạn Hạc, rồi lại ngước nhìn cậu ấy: “… Buông được rồi chứ?”

Cậu ấy không nhúc nhích.

“Đoạn Hạc.”

“… Ừm.”

Cậu ấy đáp một tiếng, rãi nới lỏng ngón tay. Trên tay tôi để lại một vòng lằn đỏ nhạt.

Cậu ấy nắm lâu rồi? dùng lực lúc nào? Vậy mà tôi hoàn toàn không chú ý đến.

Cậu ấy rũ mắt liếc qua vết lằn đỏ đó, cánh môi mấp máy, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.

“Đi thôi.” Tôi xoa xoa tay, không ngoảnh đầu lại mà đi thẳng .

5.

Góc rẽ hành lang, ánh nắng tràn cửa sổ, chiếu rọi nền gạch men trắng xóa.

Đoạn Hạc đi tôi bước, nhịp chân không nhanh không . Tôi nhìn chằm chằm sau gáy cậu ấy, định mở nói gì đó — ví dụ như “Lúc nãy cậu nắm tay tôi thuận tiện gớm nhỉ”, hoặc “Tai cậu đến vẫn còn đỏ kìa”.

Chưa kịp nghĩ nên mở thế nào thì cậu ấy đột ngột dừng lại. Tôi suýt chút nữa đ.â.m sầm lưng cậu ấy.

“Cậu —”

Cậu ấy người lại, nhìn tôi. Trong đôi mắt ấy chứa đựng một loại cảm xúc mà tôi chưa từng thấy như bị thứ gì đó chặn lại, u uất, lại có chút chát chúa.

“Vết đỏ trên tay cậu…” Cậu ấy ngập ngừng, “Có đau không?”

Tôi cúi đầu nhìn tay, vết lằn đỏ nhạt kia mờ đến mức gần như không thấy nữa.

“Không đau,” tôi lắc lắc tay, “Đoạn thiếu gia, lực tay của cậu cũng chỉ lớn muỗi đốt một tẹo thôi.”

Cậu ấy không nói gì, như đang đấu tranh tư tưởng rất lâu, cuối cùng mới lại mở miệng, rất thấp:

“… Cậu thật sự thích Ngạn đến thế sao?”

Tôi ngẩn người.

“Thích đến mức gieo mình sân thượng xuống?”

điệu của cậu ấy rất bình thản, như đang hỏi một vấn đề chẳng liên quan gì đến mình. Nhưng ngón tay cậu ấy lại vô thức nắm c.h.ặ.t lấy ống quần, đốt ngón tay trắng bệch.

Tôi há miệng, định giải thích — Không phải, đó rác! Tôi giẫm phải rác nên trượt chân thôi! Tôi với Ngạn chẳng có xu quan hệ nào hết!

Nhưng những này còn chưa kịp thốt , cậu ấy lại nói thêm một câu, khàn đến mức gần như không nghe rõ:

“Thích đến mức… ngay cả mạng sống cũng không cần nữa sao?”

Cậu ấy ngước mắt nhìn tôi.

Khoảnh khắc đó, tôi nhìn thấy trái tim màu hồng trên đầu cậu ấy đột ngột tối sầm lại, con số 100 nhảy xuống 98, rồi lại nhanh ch.óng bật ngược 100, như một trái tim bị ai đó bóp nghẹt rồi lại buông .

Bất chợt, tôi không còn muốn trêu chọc cậu ấy nữa.

“Đoạn Hạc,” tôi gọi tên cậu ấy, thu lại tất cả nụ cười cợt nhả, nghiêm túc nhìn cậu ấy.

“Cậu nghe cho kỹ đây.”

Lông mi cậu ấy khẽ run .

“Tôi vì giẫm phải rác trên sân thượng nên mới trượt chân ngã xuống, không liên quan gì đến Ngạn cả. Tôi không thích hắn, chưa thích.”

Cậu ấy sững sờ, những đợt sóng ngầm trong đôi mắt kia như bị ai đó nhấn nút tạm dừng, thế trân trân nhìn tôi.

“Thật sao?”

“Thật.”

“… Vậy tại sao đây cậu chưa nói?”

“Các người cũng có ai hỏi tôi đâu!” Tôi cạn đảo mắt một cái.

hễ gặp lại ‘ , cậu đừng quá’, tôi biết nói gì đây? Tôi nói ‘Tôi không ’, các người có tin không?”

Hắn không đáp , nhưng trái tim màu hồng trên đầu hắn lại một lần nữa sáng rực — không, còn sáng cả lúc nãy. Nó run rẩy kịch liệt, tựa như một trái tim đang đập loạn vì không thể kìm nén thêm được nữa.

Nhìn bờ vai hắn dần thả lỏng, tôi bỗng thấy cười, lại có chút… nóng bừng cả .

“Đoạn Hạc.” Tôi nghiêng đầu nhìn hắn: “Nếu tôi không thích Ngạn, cậu vui mừng thế làm gì?”

Sự thả lỏng trên hắn lập tức đóng băng. Vành tai lại bắt đầu ửng đỏ.

“Không… không có vui mừng.”

“Không có?” Tôi tiến gần thêm một bước, “Thế bây tim cậu đập nhiêu nhịp một phút?”

“… Không biết.”

Hắn đi chỗ khác không nhìn tôi, đường xương hàm căng c.h.ặ.t, yết hầu khẽ lăn lộn. Hành lang yên tĩnh lạ thường, chỉ có ánh nắng đang rãi bò trên đất.

Tôi nén cười đợi hắn bình tĩnh lại. Đợi mãi, rốt cuộc cũng chỉ đợi được một câu đầy bực:

“… Đi thôi, sắp đến lớp rồi.”

“Được thôi~” Tôi kéo dài , lững thững đi theo sau hắn.

Hắn lại đi tôi bước, vẫn khoảng cách không xa không gần ấy. Nhưng lần này, tôi nhận hắn đi rất . hẳn bình thường.

như đang đợi tôi.

Cũng như đang để cho trái tim đang đập quá nhanh kia bình lặng lại.

Tôi không nói cho hắn biết — tim tôi cũng có lặng lẽ được đâu.

6.

Tôi và Đoạn Hạc cùng nhau lại lớp học. Vừa đi đến cửa, tôi chạm mắt với Đoạn Hân.

ngồi ở dãy tôi, ánh mắt lướt qua tôi rồi dừng lại trên người Đoạn Hạc chưa đầy giây, sau đó nhanh ch.óng dời đi.

Tôi nhìn con số trên đầu : 65, cao lúc nãy 3 điểm.

Lạ thật, tôi chưa làm gì cả, sao lại tăng rồi?

“Chị , chị rồi à.” ấy người lại, nở một nụ cười dịu dàng với tôi.

“Ừm.”

“Sức khỏe chị khá chưa? Em vốn dĩ muốn bệnh viện thăm chị, nhưng anh trai nói chị cần tĩnh dưỡng, không cho bất ai đến làm phiền.”

Vừa nói, ánh mắt ấy lại liếc Đoạn Hạc, khóe miệng cong một độ cong rất nhạt.

Đoạn Hạc không cảm xúc lướt qua chúng tôi, đi thẳng chỗ ngồi, lấy một cuốn sách trong cặp rồi lật mở. Cả quá trình trôi chảy như nước chảy mây trôi, chẳng thèm liếc nhìn chúng tôi lấy một cái.

Nhưng Đoạn Hân không để tâm, ấy thấp nói tiếp:

“Chị , chị có biết không, một tháng chị nằm viện đó, ngày nào anh trai cũng đến bệnh viện.”

Tôi ngẩn người: “Cái gì?”

“Thật đó,” Đoạn Hân chớp mắt, “Anh ấy đi buổi tối, lúc chị ngủ rồi. Anh ấy ngồi ở hàng ghế dài ngoài hành lang, ngồi đến tận sáng mới .”

“Có một đêm trời mưa, anh ấy không mang ô, người ướt sũng hết cả, hôm sau phát sốt mà vẫn đi. Em hỏi anh ấy tại sao không mang ô, anh ấy nói ‘quên rồi’.”

Tôi vô thức liếc nhìn Đoạn Hạc. Hắn đang cúi đầu đọc sách, vài lọn tóc mái rủ trán che đi khuôn . Nhưng vành tai hắn đỏ một tầng nhàn nhạt.

Hắn nghe thấy rồi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.