Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

nào? Chiếc áo choàng trên người ta đẹp nhỉ, còn là hậu ban thưởng. Đừng nói cũng là của ngươi chứ? Có cần ta cởi ra trả ngươi không?”

Khiến các tiểu thư khuê các che miệng cười.

Tỷ tỷ giậm chân. Đỏ mặt tức giận chạy đi.

Thẩm Tố Linh bèn quay đầu, liếc xéo Tạ Thanh Ngọc:

“Lục tử lại thê tử chưa cưới của mình như ? Thật khiến người ta mở rộng tầm mắt. Cũng không biết Quý phi vốn luôn khoan dung, biết mình sinh ra thứ như , có tức giận hay không!”

Nàng châm biếm lạnh lùng.

Trước mặt bao người dẫm đạp thể diện của Tạ Thanh Ngọc xuống đất.

Tạ Thanh Ngọc cũng đáp trả không khách khí:

“Cũng không phiền cô bận tâm, Tết Thất Tịch khoác tay thư sinh nghèo đi ngắm đèn hoa, Thừa tướng đại nhân không bị tức phát bệnh chứ?”

“Ngươi!”

Mặt Thẩm Tố Linh lập tức xanh mét.

Tạ Thanh Ngọc lại không thèm quan tâm nàng nữa.

Bước tới, thì thầm tai ta:

“Hóa ra là muội thân thiết Thẩm tiểu thư nên mới tặng muội mèo con. nãy ta sợ chết khiếp.”

Lúc này đầu óc ta cực kỳ rối bời.

Thậm chí bọn họ nói ta cũng không nghe rõ.

hắn gần, chỉ tránh xa.

nếu lùi thêm bước.

Khóe mắt lại liếc vạt áo màu vàng minh .

Ta hoảng hốt ngước mắt .

Tạ Hòa Hiện đang đứng đó.

Đôi mắt đen thẳm như mực lặng lẽ ta.

Ta thu chân lại. Không dám lùi thêm nữa.

Cúi gầm mặt xuống. Nhịp tim dồn dập như đánh trống.

cả việc Tạ Thanh Ngọc nắm tay kéo đi ta cũng không gạt ra.

07

Tạ Thanh Ngọc dắt ta xe ngựa.

Hắn tháo chiếc áo choàng trên người ta ra, ghét bỏ đá xuống sàn. Rồi lại chiếc áo của mình khoác cho ta.

Nhỏ nhẹ xin lỗi ta.

“Thẩm Tố Linh nãy mắng ta tỉnh ngộ rồi, dù thế nào đi nữa, người ta thích là muội, không nên tự cao tự đại đi chăm sóc tỷ tỷ muội. Sau này ta sẽ không như nữa, Tụng Nhân ngoan, muội tha thứ cho ta, có được không? Muội xem, muội đập vỡ đầu ta, ta còn chưa băng bó đây này, muội giúp ta đi.”

Hắn lại gọi người đi hộp thuốc.

trong đầu ta lúc này…

Toàn là những chuyện khác.

Ta tuy có chút ngốc nghếch đâu kẻ ngốc thật.

Thái tử ta không bình thường. Ta cũng nhận ra được.

Ta thích Tố Linh tỷ tỷ, hậu cũng ta. Ta không bị họ ghét bỏ.

Tạ Thanh Ngọc không ta. Ta cũng không thích hắn nữa.

Nếu về phủ, có tỷ tỷ rồi, trong mắt phụ thân và không còn ta nữa, ta còn về đó ?

Nghĩ .

Ta ở lại kinh thành còn ý nghĩa nữa?

Chỉ phụ lòng những người chân thành ta mà thôi.

Chi bằng rời đi thì hơn.

Thế là.

Ta sụt sịt mũi. hộp thuốc bằng gỗ đỏ nặng trịch trong lòng.

Nhẹ giọng hỏi: “Tạ Thanh Ngọc, ta tha thứ cho ?”

ta cuối cùng cũng chịu để ý hắn, Tạ Thanh Ngọc vàng xáp lại gần.

“Đương nhiên, muội bảo ta ta cũng nghe.”

Ta thẳng đôi mắt hoa đào đa tình kia:

“Thánh thượng có mới ban cho con thuyền không? bằng chất liệu nhất, ta nghe nói có thể đi ba ngàn dặm đường thủy lúc mà không hỏng. tặng con thuyền đó cho ta, ta sẽ tha thứ cho .”

“Từ khi nào muội lại thích sưu tầm thuyền ? Bình thường muội có đi xa đâu.” Hắn lẩm bẩm.

Cũng may, cuối cùng hắn vẫn gọi thị vệ tới, giao khế ước thuyền cho ta.

08

Khi về phủ thì trời khuya.

Đèn đóm đều tắt.

Chỉ có sảnh chính thấp thoáng vẫn còn sáng đèn.

Dinh thự rộng lớn uy nghi như con thú khổng lồ đen ngòm chực nuốt chửng người. Chỗ duy nhất sáng đèn kia chính là cái miệng của nó. Đang gào thét nuốt chửng ta.

Tạ Thanh Ngọc cũng nhận ra điều đó bất thường.

Hắn ngập ngừng nói:

“Ta nghe nói tướng quân về phủ mời đại phu, đừng nói là tỷ tỷ muội lại phát bệnh nhé, ta cùng muội nhé?”

Ta hất tay hắn ra.

“Không cần.”

Nếu hắn cũng . lúc đó tỷ tỷ khóc.

Người ta mặt sẽ là bốn người. Ta đâu có ngốc.

Ta xách váy vàng bước qua cổng phủ.

Vốn định.

Phòng ta ở góc khuất. Sẽ lẻn từ vườn hoa, rón rén đồ rồi đi.

khi đi vòng qua cửa phụ. Vẫn bị chặn lại.

Ánh trăng sáng như nước.

Ta ngẩng đầu .

Chạm trán khuôn mặt u ám của .

Câu đầu tiên hắn ta, chính là:

“Tại muội lại cứ cướp đồ của Nhạn Y? Trong nhà muội còn chưa đủ !”

09

Cứ như có viên sỏi mắc trong cổ họng.

Đau buốt.

Ta không nói được lời nào.

Bị hắn mạnh bạo kéo lôi tới sảnh chính.

Trong sảnh đèn đuốc sáng trưng.

Phụ thân giận dữ ngồi thẳng lưng ở vị trí cao nhất, bên cạnh là tỷ tỷ đang ôm ngực.

ta.

Trên khuôn mặt đầy nước mắt của tỷ tỷ bớt đi vẻ đáng thương, lại thêm phần kiêu ngạo.

Đứng dậy.

“Mèo của ta đâu?”

Ta mím môi, cẩn thận thả con mèo nhỏ bú no sữa từ trong ngực ra.

Tỷ tỷ vàng giật .

Xoa đầu con mèo, lại định xông ngực ta đòi ôm con kia.

Ta cuống , định mở miệng cản lại.

ngẩng đầu , ta cây roi gia pháp đặt trên bàn.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.