Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

03

Ông chủ lớn nửa năm xuất hiện một lần.

Vừa tới đã chú ý tới một nữ thực tập sinh.

Lại còn là một cô gái trẻ trung xinh đẹp.

Mùi hóng chuyện lập tức lan khắp văn phòng.

Mọi người lần lượt vây quanh Hạ Đào.

Cô ta vuốt nhẹ mái tóc.

Giọng điệu mềm mại trả lời:

“Tôi không quen Tổng giám đốc Tần đâu, hôm nay cũng là lần đầu tiên gặp anh .”

“À đúng rồi, tôi nhớ ra rồi.”

“Tổng giám đốc Tần là đàn anh trường cấp ba với tôi.”

“Hồi đó tôi là hoa khôi của trường.”

“Nói ra thì có rất nhiều nam sinh thầm thích tôi.”

“Có lẽ…”

Hạ Đào ngập ngừng như muốn nói lại thôi.

người nhiều chuyện lập tức tiếp lời.

Chỉ chốc lát đã dựng nên một chuyện tình thầm mến kéo dài sân trường đến sở.

Tiếng cười nói vang khắp văn phòng.

“Ôi trời, mọi người đừng đoán bừa nữa .”

Hạ Đào vội vàng ngăn lại.

Ngoài mặt tỏ vẻ ngượng ngùng.

Nhưng ý cười nơi khóe mắt lại chẳng giấu nổi vẻ đắc ý.

Sau đó họ còn nói thêm nữa.

Tôi hoàn toàn không nghe thấy.

Chỉ ngơ ngác nhìn màn hình điện thoại.

Năm đó, mẹ tôi bảo mẫu cho nhà họ Hạ.

Sau thua cược với người .

Hạ Đào đã xúi giục mẹ tôi cô ta tr/ộm cuốn nhật ký ghi đầy dòng tâm thầm thích của tôi.

Sau đó dán bảng thông báo của trường.

Chụp ảnh đăng diễn đàn.

bất kỳ học sinh nào đi ngang cũng chỉ trỏ rồi cười nhạo tôi vài .

Tôi hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Vì thế quay đầu liền lấy ảnh và của Hạ Đào mạng lừa người khắp nơi.

Chơi game bị đồng đội mắng vì đánh thành 0/28?

Tôi lập tức bật mic:

“Tôi Hạ Đào.”

Bị cư dân mạng xa lạ cãi nhau đòi đến đ/ánh ch/ết?

Tôi không chút do dự:

“Tôi Hạ Đào.”

Tóm lại.

Chỉ cần gây ra rắc rối.

Người hỏi .

Tôi sẽ trả lời là Hạ Đào.

Tôi ác độc mong chờ một ngày nào đó có người tìm tới tận nơi.

Rồi đ/ánh Hạ Đào một trận thật đau.

Nhưng trước điều đó xảy ra.

Tôi lại gặp Tần Tụng.

Tần Tụng là người rất có giáo dưỡng.

Đối xử với người chân thành lịch .

Tiêu tiền lại càng hào phóng.

Khuyết điểm duy nhất chính là h/am m/uốn quá mạnh.

Đừng nhìn dáng vẻ áo mũ chỉnh tề, thanh lãnh như không nhiễm bụi trần của anh lúc này.

Tôi hiểu rõ hơn ai hết.

Riêng tư anh là kiểu người thế nào.

Hai năm yêu qua mạng.

Ngoài khoảng thời gian đầu quen.

Gần như ngày nào tôi cũng phải nghe anh t/ự x/ử cuộc gọi thoại.

hễ đến lúc đó.

Anh như biến thành một con người .

Hình tượng tử cao quý, lịch lãm s/ụp đổ hoàn toàn.

Giọng nói lạnh nhạt đứng đắn ngày thường.

Lại dùng để nói đủ loại lời t/ục t/ĩu người ta đỏ mặt.

Thậm chí không có nào trùng lặp.

Nghe đến mức mặt tôi nóng bừng.

Không nhịn mắng anh không biết xấu hổ.

Anh cũng chẳng giận.

Chỉ khẽ cười.

Rồi dịu dàng dỗ dành tôi.

Sau đó.

Dường như nhận ra điều không đúng.

Tần Tụng kiên quyết đề nghị gặp mặt.

Đến giây phút .

Tôi chợt nhớ ra.

Suốt đầu đến cuối.

Tôi đều dùng thân phận Hạ Đào.

Tôi cuống cuồng kéo lại lịch sử trò chuyện.

Trái tim treo lơ lửng cuối cũng ch/ết lặng nhìn thấy dòng chữ:

“Em Hạ Đào.”

lời yêu thương đêm.

dịu dàng trao nhau qua màn hình.

khoảnh khắc tôi tưởng rằng yêu.

Hóa ra tất đều xây dựng trên một lời nói dối.

Ngay cái .

Tôi cũng lừa anh.

Đêm hôm đó.

Tôi nằm trên giường trằn trọc mãi không ngủ .

Trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Tôi hối hận rồi.

Thật hối hận rồi.

Hối hận vì ngay đầu đã nói là Hạ Đào.

Tôi vùi mặt vào chăn.

Lặng lẽ khóc.

Không biết đã khóc lâu.

Đến ngẩng đầu nhìn bản thân gương với đôi mắt sưng đỏ.

Tôi mơ hồ nhận ra.

chỉ là một người bình thường.

Không có nhan sắc nổi bật như Hạ Đào.

Không có gia cảnh giàu có như cô ta.

Ngay tự tin và rực rỡ của cô ta tôi cũng không có.

Một gương mặt bình thường.

Một con người bình thường.

Nếu không dùng ảnh của Hạ Đào.

Một thiên chi kiêu tử như Tần Tụng.

Vốn dĩ sẽ không giờ thích một người nhỏ bé như tôi.

Cuối

Tôi cố gắng đè nén cảm giác chua xót đang cuộn trào lồng ngực.

Cuối vẫn gửi cho Tần Tụng một :

“Xin lỗi.”

Sau đó thẳng tay chặn liên lạc, xóa bạn bè với anh.

Ngày thứ ba kể cắt đứt mọi kết nối.

Tần Tụng gửi cho tôi một email.

thư chỉ vỏn vẹn sáu chữ:

“Hạ Đào, đừng bỏ anh.”

Ngắn ngủi đến đáng thương.

chữ đều chất chứa hoang mang nỗi bất lực của một người bị bỏ rơi không hiểu lý do.

Đáng tiếc…

Người anh tìm kiếm chưa giờ là tôi.

Tôi không phải Hạ Đào.

Nghĩ đến đó, toàn thân tôi bất giác lạnh đi.

Vừa ngẩng đầu , tôi đã phát hiện mọi người văn phòng đều đang nhìn .

Tôi miễn cưỡng cong môi:

“Có chuyện vậy?”

Mấy người kia chỉ nhìn nhau cười đầy ẩn ý.

Chỉ có Hạ Đào bước tới.

Cô ta nghiêng đầu, vẻ mặt vô vô tội.

“Hứa , vừa nãy không nghe mọi người nói sao?”

“Tất đều muốn thử quán trà sữa mở bên kia đường.”

mọi người đi mua nhé?”

“Cũng chỉ cách đây vài con phố thôi. Đạp xe cộng một chuyến là tới, chẳng mất nhiêu sức đâu.”

Chuyện viên cũ sai thực tập sinh vốn chẳng có lạ.

Điều tôi thấy buồn cười là Hạ Đào vào ty chưa lâu, vậy đã nhanh chóng hòa nhập với đám viên kỳ cựu.

Nguyên cũng rất đơn giản.

Bởi vì thái độ của Tần Tụng đối với cô ta vừa rồi thật quá thường.

Tôi nhìn Hạ Đào.

Rồi lại nhìn người phía sau cô ta.

Bọn họ đứng chung một chiến tuyến, giống như chỉ cần tôi mở miệng chối, lập tức sẽ lao ra chỉ trích tôi không biết điều.

Một lúc sau, tôi gật đầu.

.”

Hạ Đào rõ ràng rất hài lòng với thức thời của tôi.

Cô ta nở nụ cười rạng rỡ rồi quay sang nói với mọi người:

“Mọi người đừng khách sáo với Hứa .”

“Mẹ trước đây việc ở nhà tôi.”

nhỏ đã theo mẹ việc rồi, mấy chuyện chạy vặt thế này là sở trường của .”

“Sau này nếu có việc cần , cứ tìm . Hứa thích lắm.”

lời tôi đã nghe đến mức thuộc lòng.

Bất kể Hạ Đào xuất hiện ở đâu, cô ta cũng sẽ nhắc lại chuyện mẹ tôi việc cho gia đình .

nhiêu năm qua vẫn không thay đổi.

May tôi đã sớm quen rồi.

Đúng lúc tôi cũng muốn ra ngoài hít thở không khí.

Tôi không buồn để ý đến cô ta nữa, cầm điện thoại xoay người rời đi.

Không ngờ vừa bước vài bước đã vô tình va phải một người.

Tôi giật ngẩng đầu.

Người đứng trước mặt lại chính là vị thư ký luôn theo sát bên cạnh Tần Tụng.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.