Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
06
Tôi lại ngồi nán lại thêm một .
Nhưng trợ lý Trần mãi chưa .
Cuối cùng chỉ đành nhận mệnh, cầm chìa khóa lầu.
Kết quả vừa tới bãi đậu xe.
Tôi đã một chiếc Rolls-Royce mà đây chỉ từng tivi.
Tôi hít sâu một hơi.
tiên đi một vòng quanh xe.
đó mới cửa ngồi vào lái.
Thắt dây an toàn.
Chỉnh gương hậu.
Rồi thông qua gương hậu.
Tôi ở hàng một đàn ông nhắm mắt nghỉ ngơi.
Sống mũi cao thẳng.
Mày mắt sắc nét.
Đôi môi mỏng khẽ mím.
Cổ áo sơ mi cúc, để lộ một đoạn xương quai xanh cùng vùng da hơi ửng đỏ.
Dáng vẻ ngủ mang theo chút lười biếng và gợi cảm.
Hình anh đã uống rượu.
Đầu óc tôi nổ tung.
Theo phản xạ.
Tôi vội vàng giơ tay che gương hậu lại.
Ảo giác.
Chắc chắn ảo giác.
Tôi âm thầm tự an ủi bản thân.
Nhưng rồi không nhịn được.
Lén qua kẽ ngón tay.
Trong gương hậu.
Không biết từ nào.
đàn ông đã mắt.
Đôi mắt đen sâu thẳm tôi không chớp.
Ánh mắt nặng nề đến lạ.
lẽ do tôi tưởng tượng.
Trong khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau.
Tôi dường cơ anh khẽ cứng lại.
Bàn tay đặt đầu gối cũng hơi siết chặt.
Ngay nhịp thở cũng chậm đi vài phần.
Tôi muốn khóc mà không nước mắt.
tay siết chặt vô lăng.
Bây giờ muốn nhảy xe bỏ chạy cũng đã muộn rồi.
Không chừng còn bị ta tưởng kẻ trộm.
Tôi cố gắng bình tĩnh lại.
Hạ thấp giọng :
“Tần… Tổng giám đốc Tần, chào anh.”
“Trợ lý Trần bị đau bụng nên bảo tôi giúp lái xe đưa anh về.”
“Tôi không biết anh cũng ở xe.”
Anh im lặng một lát.
đó thu hồi ánh mắt.
Chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng:
“Ừ.”
Rồi tiếp tục nhắm mắt lại.
Lông mày hơi nhíu.
Biết rõ anh không nhận mình.
Nhưng khi anh nhắm mắt.
Tôi âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ hơi thở ấy còn chưa kịp nuốt .
Một chuyện khác đã khiến tôi lúng túng hơn.
Không đúng.
Cái xe này kiểu gì vậy?
Tôi tìm mãi không chỗ .
Mồ hôi bắt đầu rịn đầy trán.
Chỉ hận không lật tung lái lên tìm.
Đúng ấy.
Một giọng trầm thấp vang lên phía .
“Cô không biết lái à?”
Tôi ngồi thẳng lưng.
Xấu hổ gật đầu.
Nhưng rất nhanh lại lắc đầu.
Trong lòng ngổn ngang đủ loại cảm xúc.
Chính tôi cũng không biết rốt cuộc mình nghĩ gì.
Chỉ không hiểu sao lại không dám ngẩng đầu anh.
Nhưng nghĩ kỹ lại.
Tôi không biết lái chiếc xe này chẳng phải rất bình thường sao?
Sếp à.
Anh không biết vì sao tôi không biết lái à?
Mức lương anh trả cho tôi còn không mua nổi một cái bánh xe Rolls-Royce.
Tôi biết lái mới chuyện lạ ấy.
Mỗi khi căng thẳng.
Tôi đều thói quen bấu ngón tay.
Thói quen đó đã kéo dài hơn mươi năm.
này đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.
bàn tay đã vô thức xoắn vào nhau.
“Sếp, tôi…”
Tôi vừa ngẩng đầu.
Đã phát hiện ánh mắt anh dừng đôi tay mình.
Sống lưng lạnh toát.
Tôi vội định rụt tay lại.
Nhưng anh đã dời mắt đi .
ngoài cửa sổ.
Yết hầu khẽ chuyển .
Bầu không khí trong xe bỗng trở nên yên tĩnh đến lạ.
Tôi lén lấy điện thoại .
trình duyệt.
Định tìm cách xe.
Nhưng mới gõ được một nửa câu hỏi.
Một bóng đen đã phủ mắt.
Mùi hương cam quýt nhàn nhạt bao trùm lấy tôi.
“Ấn chỗ này.”
Giọng của anh vang lên ngay bên tai.
Hơi thở ấm nóng khẽ lướt qua vành tai tôi.
tôi cứng đờ.
Quá gần.
Gần đến mức tôi cảm nhận được hơi ấm từ cơ anh xuyên qua lớp sơ mi.
Gần đến mức đuôi tóc tôi gần chạm vào cằm anh.
Tôi không dám nhúc nhích.
Ngay hô hấp cũng quên mất.
Nhưng Tần Tụng chỉ dừng lại vài giây.
đó bình thản ngồi trở về hàng .
Sắc mặt thường.
lẽ anh thật sự chỉ muốn chỉ cho tôi cách xe.
Tôi cố gắng ổn định tâm trạng.
Máy móc xe.
Suốt quãng đường.
Không ai lên tiếng.
Cuối cùng xe cũng tiến vào hầm đậu xe nhà Tần Tụng.
Tôi cửa.
Không lời đã nhảy xe.
“Sếp, tôi đi đây.”
“Tạm biệt.”
xong.
Tôi cũng không chờ anh trả lời.
xoay bỏ chạy.
Hoàn toàn không chú ý tới phía .
Tần Tụng nheo mắt.
Chăm chú theo bóng lưng hoảng hốt của tôi.
Rất lâu không dời mắt.