Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5fngImqANp

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Bác sĩ kiểm tra thao tác thành thạo trò chuyện với tôi, cố gắng giúp tôi thả lỏng. Vì cô ấy biết tôi ám ảnh tâm lý với bệnh viện.
“Anh ấy đang đợi ở .”
“Chồng cô tốt thật đấy.”
Tôi cười gượng: “Vâng.”
Lần khám rất thuận lợi, bình thường mất mười phút, lần năm phút đã xong.
Tôi ra khỏi khám, Hứa Văn Châu vẫn đang đứng ở góc khuất nghe điện thoại. Dù anh cũng đang bận, tôi tiện đi vào nhà vệ sinh luôn.
Thật ra, dù chúng tôi đã chuyện thân mật hơn, nhưng chuyện tôi vẫn luôn ngại mở lời.
tôi ra, Hứa Văn Châu đã biến mất. Tôi định gọi điện, nhưng chợt nhận ra điện thoại của mình vẫn còn túi xách anh đang cầm.
Ở cầu thang không có, khu vực nghỉ ngơi cũng không .
Tôi không biết anh đi đâu? Và gì?
Chẳng lẽ anh ấy không nhận ra có người đi lạc ?
4
“Ôi…”
“A, anh là ai? Anh vào gì?”
“Xin lỗi, xin lỗi, tôi tưởng vợ tôi ở .”
Giọng nói truyền từ khám.
Tôi ôm eo, vội vã đi về phía khám đang đông người: “Xin lỗi, ơn tránh đường một chút.”
Hứa Văn Châu đuổi ra khỏi khám, vành tai đỏ ửng: “Vợ, đi đâu vậy?”
Anh đang tỏ vẻ ấm ức.
Sự chấn động kép khiến tôi đứng sững tại chỗ.
Vì tôi chưa b.a.o giờ vẻ mặt của anh, ngay cả đêm hôm cũng không. Điều tôi kinh ngạc hơn là, anh chưa từng gọi tôi là “vợ”.
Tôi như một con rối ngoan ngoãn, được anh dắt đi khám, rời khỏi bệnh viện.
Anh không đưa tôi về Lão trạch.
Đây là lần đầu tiên tôi bước vào căn hộ của anh, đơn điệu đen trắng xám, cứng nhắc hệt như con người anh.
“Hôm nay quá muộn , ở tạm đây một đêm, mai tôi sẽ đưa về.”
Chín giờ tối, nếu lái xe thêm một tiếng nữa thì đúng là quá muộn thật.
5
Nhân lúc Hứa Văn Châu đang bận rộn bếp, tôi lấy điện thoại báo cáo với Mẹ Hứa một tiếng. Bà hỏi thăm tình hình khám thai trước, tôi lần lượt trả lời.
Ngay tôi nghĩ bà sắp cúp máy, bà đột nhiên đổi giọng, bắt đầu trách mắng Hứa Văn Châu: “… Thằng ranh cuối cùng cũng thông minh ra .”
“Gì ạ?”
Mẹ Hứa khẽ cười, sau mới nói: “Không có gì, con dâu yên tâm ở lại nhé.”
“Ăn cơm thôi.”
“Vâng.”
Cúp điện thoại, miếng bít tết xì xèo mỡ bàn ăn, dạ dày tôi bắt đầu cuộn trào. Không biết có phải chất tôi đặc biệt không, qua ba tháng vẫn nghén. Tôi không ngửi được mùi thịt mỡ.
Đầu bếp ở Lão trạch là do Mẹ Hứa đặc biệt tìm, biết khẩu vị của tôi, nhưng Hứa Văn Châu thì không.
“, không muốn ăn à?”
Giọng anh không rõ xúc, nhưng khuôn mặt căng thẳng có nhận được anh không vui.
Cũng đúng, ai mà có sắc mặt tốt người phụ nữ lợi dụng bụng để chen chân vào, huống chi là người như Hứa Văn Châu.
“Không, không phải.”
Tôi cố nén giác buồn nôn, cắt một miếng nhỏ cho vào miệng. Chưa kịp nếm thử, tôi lập tức xông vào nhà vệ sinh, nôn tối tăm mặt mũi.
“Tống Noãn, không chứ?” Hứa Văn Châu gõ không ngừng.
bản thân mồ hôi nhễ nhại gương, tôi không kịp bận tâm sự khó xử: “Tôi không… Ọe…”
Giây tiếp theo, Hứa Văn Châu đột ngột đẩy bước vào. Anh sững sờ một chút, sau nhíu mày hỏi tôi.
“ có không?”
Anh ấy !
Tôi vội vàng lúng túng xả , không ngờ lại xoay nhầm vòi hoa sen, lạnh phun thẳng vào mặt, lạnh lẽo, ướt sũng.
“A! Hứa Văn Châu … tắt kiểu gì?”
Giữa lúc tôi đang mò mẫm lung tung, dừng lại.
Là Hứa Văn Châu đã tắt.
“Tách!”
Đèn sưởi tắm bật sáng, lạnh xung quanh tức khắc xua tan.
“Lau đi.”
tắm màu xám được bàn tay gân guốc rõ ràng đưa tới trước mặt, tôi ngẩng đầu, Hứa Văn Châu đang đứng nghiêng, quay lưng về phía tôi.
“ ơn.”
Nhận lấy , khoảnh khắc tôi cúi đầu, sự khó hiểu ban đầu biến thành sự xấu hổ. váy trắng gặp trở nên hơi xuyên thấu, dán c.h.ặ.t vào người.
Tôi xấu hổ bực mình, vội vàng giật lấy , quấn c.h.ặ.t lấy người.
…
Sạch sẽ, nhưng là biết của Hứa Văn Châu. còn thoang thoảng mùi xả vải quần áo anh.
Mặt tôi càng nóng hơn, vành tai cũng nóng bừng: “ ơn, xin hỏi có máy sấy tóc không, tôi muốn…”
Ở đây không có quần áo của tôi, cũng không mặc ướt mãi.
Mượn của Hứa Văn Châu?
Không được, quá mập mờ.
6
Sau cân nhắc kỹ, tôi quyết định dùng tạm máy sấy tóc. Người đàn ông khựng lại một chút, ném lại hai chữ “Đợi đấy” đi ra.
Tôi không biết anh đang vui hay giận, cũng không biết anh nghĩ gì về chuyện xảy ra… Giờ tôi cũng không quan tâm được. Tôi vuốt vuốt mái tóc còn nửa khô, bắt đầu lau quần áo, thì gõ.
“Mở hé ra một chút.”
Tôi quấn c.h.ặ.t tắm, mở một khe hở. bộ màu đen tay anh, nhiệt độ má tôi mới giảm lại tăng lên.
“ …”
“Cơ bây giờ khá đặc biệt, không mặc quần áo ướt, sấy khô cũng không được.” Hứa Văn Châu nói một cách không cho phép phản đối.
Tôi cúi đầu bụng tròn, cười: “Tôi thật may mắn, được thơm lây từ con .”
Bộ vặn với người Hứa Văn Châu khoác lên người tôi, trông hệt như một đứa trẻ trộm mặc người lớn.
kiểu gì cũng buồn cười!
Nhưng mà ấm áp, quả thực rất thoải mái.
Thoải mái mức, tôi mặc của Hứa Văn Châu còn chiếm luôn giường của anh. anh, với chiều cao một mét tám mươi tám, lại ép ghế sofa, co ro chân tay suốt cả đêm.
Nhưng là do anh nói: “Nhà họ Hứa không có thói quen để phụ nữ sofa.”
Tôi nghĩ mình sẽ lạ giường, thức trắng sáng, nhưng thật bất ngờ, tôi ngon cả đêm.