Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ANYTFooyt

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi khoác áo khoác, định xuống quán nhỏ dưới nhà ăn tạm chút gì đó.
Trò chơi ở phòng khách tắt.
Trên ghế sofa, Hứa Văn Châu ôm máy tính xách , đeo tai nghe, dường đang xử lý công việc.
Tôi rón rén mở cửa, anh đột nhiên cau mày thật c.h.ặ.t, kiên nhẫn : “Đi đâu?”
“Mua thịt heo xào dứa chua ngọt.”
“Bây giờ?”
“Vâng.”
Người đàn ông nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy trời đang mưa xối xả, bèn đặt máy tính xuống, bất lực : “ mươi phút, đợi tôi.”
Đêm đó trời lạnh, nhưng lòng tôi lại ấm áp lạ thường.
11
Ngày hôm , tôi nhận được cuộc gọi video từ Mẹ Hứa. Mẹ Hứa video không hề tiều tụy tôi tưởng tượng, bà vẫn nhiệt tình mọi khi.
“Con dâu, dạo này con Văn Châu thế nào ?”
“Văn Châu không bắt nạt con chứ?”
“Đứa không quấy rầy con chứ?”
Một loạt bắn ra s.ú.n.g liên thanh khiến tôi không kịp trở .
Cha Hứa đang đeo nạ thở oxy liền giật mạnh xuống: “Bà phải từng một chứ!”
Tiếng này vang vọng, hùng hồn đầy sức sống.
Ba gương đều ngơ ngác, im lặng tờ.
Khoảng ba mươi giây , Cha Hứa từ từ kéo nạ oxy lên, yếu ớt : “Con dâu, con đứa vẫn khỏe chứ?”
Vừa vì ông đeo nạ thở oxy nên tôi không nhìn rõ. Giờ tôi phát hiện ngoài việc da Cha Hứa có vẻ rám nắng hơn một chút, trạng thái của ông thậm chí còn hơn trước nhiều.
Xem ra là hồi phục .
Trái tim đang treo lơ lửng của tôi nhẹ nhõm: “Dạ, Mẹ, đứa khỏe, con khỏe, Hứa… Văn Châu đối xử con.”
Đây không phải là lời dối.
Khoảng này, Hứa Văn Châu cơ bản đều về nhà đúng giờ, nấu ăn, dọn dẹp vệ sinh, không bỏ sót một lần khám thai nào.
Thử có mấy người có thể làm được đến mức này một người phụ nữ xa lạ không có tình cảm?
Người ta không thể tham lam vô độ, tôi thế là đủ .
Đương nhiên, khoảng này, tôi không rảnh rỗi. Phần lớn tôi dành để ôn thi Chứng chỉ Kế toán Công (CPA).
Trước đây tôi vẫn luôn muốn thi, nhưng vì áp lực cuộc sống, vừa đi làm vừa ôn thi nên tinh lực có hạn. Bây giờ tôi có , những thứ bỏ lỡ phải cố gắng bù đắp lại.
Dù sao , khi sinh con, tôi sẽ phải ly hôn Hứa Văn Châu rời khỏi Hứa gia.
Mẹ Hứa lộ vẻ an ủi: “ , .”
“À đúng , quần áo của con cứ giữ lại, để Văn Châu cho.”
Lời quan tâm bất chợt này khiến tôi hơi hoang mang. Tôi quay đầu nhìn đống quần áo đang phơi.
Cái góc đó, cái bộ đó… hình là quần lót của Hứa Văn Châu!
Má tôi nóng ran.
Bởi vì đó là do tôi . Vốn dĩ tôi Hứa Văn Châu đều ngầm hiểu là ai tự của người nấy.
Nhưng sáng hôm kia, vì bộ ngủ đều màu đen, tôi không để ý, nên luôn cả của anh.
Không ngờ!
Dưới giá phơi , tôi đứng ngây ngốc giữa gió, xấu hổ đỏ từ đầu đến chân. Mãi lâu tôi mới bình tĩnh lại được.
12
Tối hôm đó, Hứa Văn Châu nhìn chiếc quần lót đang bay phấp phới gió, thản nhiên buông một : “Sao? Vừa lòng kích cỡ đó chứ?”
Tôi suýt nữa “chín” tại chỗ.
Mấy ngày đó tôi cứ trốn tránh anh, chỉ sợ lại nhớ đến cảnh tượng đó. Tôi cười gượng gạo, chuyển đề tài.
“ Mẹ, khi nào người về ạ?”
“Ừm… ừm…”
Màn hình video đứng yên.
“ Mẹ?”
Chẳng lẽ tín kém?
Tôi chạy khắp nhà để tìm tín , suýt nữa đ.â.m sầm vào Hứa Văn Châu đang quay về.
“Cẩn thận.”
Một anh che chắn cho tôi, một chặn góc tủ giày, ánh mắt đầy vẻ lo lắng.
Tôi cười.
“Phụt.”
Anh cười? À, anh ấy sững sờ.
Tư thế tựa vào lòng anh ấy kéo dài trọn ba giây, tôi chợt hoàn hồn rút khỏi vòng Hứa Văn Châu.
Giây tiếp theo, anh thu lại những biểu cảm thừa thãi, khẽ ho một tiếng: “Đừng có chạy lung tung nhà.”
“Ồ!”
Anh lách người đi thẳng vào bếp.
Tôi vội vàng nhặt chiếc điện thoại bị ngắt kết nối trên sàn, ôm trái tim đang đập “thình thịch” trốn lên lầu.
Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?
Liệu anh có nghe thấy gì không?
13
Sự thật chứng minh, tôi nghĩ quá nhiều.
Trên bàn ăn tối, anh lại trở lại vẻ lạnh nhạt trước. Tôi chủ động mở lời: “Lúc nãy Mẹ có gọi video cho con, sắc , xem ra đợt điều trị này quả.”
“Không quả sao được.” Hứa Văn Châu lẩm bẩm nhỏ giọng.
“Anh gì cơ?”
“Buổi khám ngày mai là mấy giờ?” Anh chuyển hướng chuyện.
“Lần này là giờ rưỡi.”
Hứa Văn Châu lướt qua chiếc máy tính bảng bên cạnh, lịch trình dày đặc.
“Nếu ngày mai anh bận, tôi tự đi một mình được.”
Anh không trả lời, mà gọi điện thoại cho trợ lý, dời cuộc họp kết thúc vào lúc giờ.
“Không cần, vẫn kịp.”
Dưới bàn, tôi lén vuốt cái bụng tròn của mình, thầm đứa lòng.
“Con yêu, tuy không yêu mẹ, nhưng yêu con đấy.”