Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

“Niệm Niệm à, đây là ý của Húc Húc. Căn đứng tên mẹ, cũng là tốt cho đứa thôi.”

tốt cho chúng tôi?”

“Đúng vậy. Lỡ sau có tranh chấp kinh tế gì, đứng tên già an toàn hơn.”

Tôi nhìn mẹ .

Bà ta nói rất trôi chảy.

Như đã tập trước.

“Mẹ.” Tôi gọi một tiếng.

“Bà có căn có một khoản vay thế chấp không?”

Mẹ sững ra.

“Khoản vay gì?”

Sắc mặt Trần Húc thay đổi.

Niệm, em đừng nói linh tinh.”

“Ba trăm nghìn.” Tôi nói.

từ năm ngoái.”

“Chữ ký của tôi hợp đồng là giả mạo.”

Phòng khách yên tĩnh.

Mẹ nhìn Trần Húc.

“Húc Húc, ba trăm nghìn gì?”

Trần Húc không nói.

Mặt anh ta từ xanh mét chuyển sang trắng bệch.

“Ba trăm nghìn dùng gì?” Mẹ truy hỏi.

Tôi nhìn Trần Húc.

Anh ta không trả .

Tôi cũng không trả thay anh ta.

Không phải tôi che giấu giúp anh ta.

Mà là tôi đang đợi một thời cơ.

“Mẹ, bà hỏi anh ta đi.” Tôi nói.

Tôi xoay .

Vào phòng ngủ.

Đóng cửa.

Để họ phòng khách.

Sau khi cửa đóng , tôi nghe thấy giọng mẹ .

“Húc Húc? Rốt gì?”

“Mẹ, không có gì, cô ấy nói bậy thôi.”

“Nói bậy? Vậy tại tòa phong tỏa căn ?”

xử lý… xử lý.”

xử lý thế nào? Ba trăm nghìn là ?”

Họ cãi nhau.

Tôi ngồi giường.

Nhìn điện thoại.

Lâm Khả gửi nhắn.

“Kết quả giám định chữ viết có rồi.”

“Kết luận: chữ ký của Niệm hợp đồng không khớp nét chữ của chính Niệm.”

“Xác định là giả mạo.”

Tôi nhìn nhắn .

Trả chữ.

“Đã nhận.”

Sau mở ghi chú.

Thêm một dòng cuối.

“Chứng cứ đầy đủ.”

Mẹ phòng khách tiếng.

Cuối cùng lúc rời đi, tôi nghe thấy bà ta nói Trần Húc cửa một câu.

“Vợ đa nghi quá rồi.”

nói tử tế nó, đừng ầm lên.”

“Phụ nữ mà, đừng quá tính toán nong.”

Cửa đóng .

Trần Húc không vào phòng ngủ.

Anh ta ngồi phòng khách rất lâu.

Tôi nghe thấy anh ta gọi điện thoại.

đầu tiên, giọng đè rất thấp.

“…Tạm thời đừng động, có thể cô ấy hết rồi.”

thứ , giọng càng thấp hơn.

“Vi Vi, gần đây đừng liên lạc nữa.”

“Không phải. Không phải ý .”

“Chỉ là… tạm thời lắng xuống đã.”

“Anh xử lý.”

Cúp điện thoại.

Anh ta vào phòng ngủ.

Niệm.”

Tôi đang đọc sách.

Ngẩng đầu nhìn anh ta.

“Rốt em muốn gì?” Anh ta ngồi bên mép giường.

“Câu lẽ ra em phải hỏi anh.”

“Em đi kiện anh, có phải do cô luật sư kia bày cho em không?”

luật sư nào?”

“Lâm Khả. Có phải cô ta không?”

anh Lâm Khả là luật sư?”

Anh ta sững một chút.

“Trước đây em từng nói.”

“Em chưa từng nói.”

Anh ta sững.

“Vậy thì anh tự tra.”

“Anh tra em?”

“Anh không tra… Thôi, anh không cãi em .”

Anh ta hít sâu một hơi.

Niệm, em nghe anh nói. Ba trăm nghìn là anh cho một vay xoay vòng.”

nào?”

“Đồng nghiệp. Lão Lưu.”

“Lão Lưu?”

“Đúng, anh ấy xoay vòng không nổi, anh giúp một tay. trả.”

“Vậy phải thế chấp của chúng ta?”

ngân hàng cần tài sản thế chấp.”

“Vậy phải giả mạo chữ ký của em?”

Anh ta không nói nữa.

Im lặng mười giây.

“Anh… lúc sợ em không đồng ý.”

“Cho nên anh giả mạo chữ ký của em?”

“Không phải giả mạo, anh chỉ bắt chước chữ ký của em một chút…”

“Bắt chước và giả mạo khác nhau đâu?”

Niệm…”

“Ba trăm nghìn chuyển vào tài khoản của ai?”

“Lão Lưu.”

“Anh chắc chứ?”

“Chắc.”

Tôi nhìn anh ta.

Mắt anh ta đang né tránh.

Tôi không lật bài.

Không phải lúc .

Tôi ba trăm nghìn được chuyển vào tài khoản của Chu Vi.

Anh ta đang nói dối.

Nhưng tôi không vạch trần.

Bởi vạch trần một nói dối, anh ta bịa thêm một khác.

Tôi muốn để anh ta tiếp tục nói dối.

Nói càng nhiều, càng lún sâu.

“Được. Anh bảo lão Lưu viết vay cho em.” Tôi nói.

“Gì cơ?”

“Ba trăm nghìn. Lão Lưu vay. Bảo anh ta viết nợ. Ghi rõ trả.”

Sắc mặt Trần Húc thay đổi.

… có cần thiết không…”

“Anh nói là cho lão Lưu vay. Lão Lưu viết nợ, không quá đáng chứ?”

Anh ta há miệng.

“Anh nói lão Lưu một tiếng…”

mai đưa cho em.”

mai?”

“Ba trăm nghìn. của em. Chữ ký của em bị giả mạo.”

“Một tờ nợ, mai đưa cho em, không quá đáng chứ?”

Anh ta không nói gì.

Đi ra khỏi phòng ngủ.

Tôi anh ta không đưa ra được nợ.

Bởi lão Lưu không tồn tại.

Anh ta gì?

Hoặc tìm phối hợp diễn kịch.

Hoặc tiếp tục bịa.

Hoặc…

hôm sau.

Anh ta đưa cho tôi một tờ .

viết “ vay ”.

vay: Lưu Vĩnh Hoa.

Số : ba trăm nghìn tệ.

Ký tên. Dấu vân tay.

Tôi nhìn một cái.

“Anh ta ký?”

“Đúng.”

“Anh bảo anh ta trực tiếp xác nhận em.”

“Gì cơ?”

“Gọi video.”

“Không cần thiết chứ…”

“Ba trăm nghìn. của em. Em có quyền xác nhận.”

Sắc mặt anh ta thay đổi.

Niệm, em không anh.”

?”

Tôi nhìn anh ta.

“Anh giả mạo chữ ký của em, rồi nói em tưởng?”

Anh ta không nói nữa.

Xoay đi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.