Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

11

Tôi nhét vào xe, lúc mới sực hiểu chuyện đang xảy .

Vội gượng dậy:

Tuyệt? Anh ở đây vậy!”

Anh nghiêng về phía tôi —

một ngọn núi cao trùm xuống.

Khoang sau rộng rãi, đủ để anh khống chế không gian này.

Hơi thở nóng rực phả vào cổ tôi khiến thịt nổi gai.

Giọng tôi run :

“Anh… anh định ?”

“Em định thử ?”

“Thử ?”

“Thư Dụ, tôi vốn muốn từ từ,

nhưng hình giờ tôi không chờ nổi nữa.”

Vừa dứt lời, tôi cảm bụng dưới vật chạm vào.

Tôi giãy mạnh:

“Anh nhận nhầm , gái anh ở đằng kia kìa!”

gái nào?”

“Lâm Nghệ!”

ấy là gái tôi? là tin Vô à?”

Anh cau mày:

đàn ông trong quán là chồng Lâm Nghệ,

hai họ kết hôn bảy năm .”

cơ?”

“Em nên bớt tán dóc Vô đi, kẻo lây ‘IQ âm’ ta.”

Tôi không chịu nổi khi anh xấu mình, liền kích:

“Anh mới IQ thấp, cả nhà anh IQ thấp!”

Anh cười càng sâu:

“Ừ, đúng , em biết là tốt.”

— Chết , hình tôi vừa lỡ mồm chửi luôn cả thân!

Không không khí tiếp tục tranh luận,

Tuyệt khẽ thở dài, hơi ngồi dậy.

“Vậy mấy hôm nay em lạnh nhạt tôi là vì chuyện ?”

mà tôi lạnh nhạt, rõ ràng là anh không đến tìm tôi.”

vậy, anh khẽ cười.

“Tôi mới đầu tư một phòng tập quyền anh, Lâm Nghệ phụ trách vận hành.

Tôi định sau khi xong việc sẽ đến gặp em,

ngờ khiến em hiểu lầm.”

“Tôi… tôi không có ý …”

Chưa hết, môi tôi anh bịt kín.

Mọi chuyện cứ thế diễn tự nhiên đến không ngờ.

Khi lấy ý thức,

tôi nằm trong vòng tay anh.

Cơ thể anh rắn chắc hơn trong ký ức,

trên lưng có thêm vài vết sẹo dài.

Làn rám nắng anh tương làn trắng lạnh tôi.

Sức mạnh anh khiến tôi hơi sợ,

tôi đưa chân đạp nhẹ ngực anh, ngăn :

“Đợi …”

“Tôi không đợi được nữa. Xin em, đừng dừng lúc này.”

“Anh… anh không phải có ý chí thép sao?”

“Em biết kế nào trong 36 kế là khó chống nhất không?”

?”

“Mỹ nhân kế.”

Sau , ký ức và giấc mơ hòa một,

tôi không sức kháng nữa.

Tỉnh , trời sáng.

Toàn thân tôi rã rời.

“Em tỉnh à?”

Tuyệt nhìn tôi, mặt đầy thỏa mãn.

Tôi nhìn quanh:

“Đây là nhà anh à?”

“Ừ, về muộn sợ phiền ba mẹ,

nên dạo này tôi ở nhà riêng.”

Bảo sao mãi không anh.

Anh nghiêng , đưa tay xoa bóp chân tôi:

mỏi không? Để tôi xoa cho.”

“Không cần…”

Chưa hết, điện reo.

Vô.

Vừa bắt máy, giọng vang tiếng gà gáy báo động:

“Hu hu hu, cuối cùng cậu cũng máy!

Anh tôi đồ trai tân kia, hôm qua nhận nhầm phải không?!

Tôi ngoài tìm mãi không cậu,

anh ta không cậu chứ?

Yên tâm, tôi mách ba mẹ ,

họ đang cầm roi chuẩn đi xử lý anh tôi đấy!”

Giọng quá to, tôi bịt tai cũng không ngăn được.

chưa kịp ứng, điện giật khỏi tay.

dám báo cho ba mẹ à? Tốt lắm,

giờ thì giữ chắc đi, chờ dạy dỗ đi.”

Bên kia im lặng vài giây,

tiếng gào giận dữ vang :

“Anh là , sao dám điện khác!

Hóa tôi tìm mãi không tôi,

anh cướp mất hả?!

Trả điện ngay, nếu không tôi báo công an đấy!”

Tôi: …………

 

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.