Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Hết

7

Ta và tỷ tỷ nhau, vừa thở phào nhẹ nhõm, thân thể cũng bất giác mềm nhũn.

vị công tử nhà Công Tôn lần lượt đỡ lấy ta.

“Sao vậy? Toàn thân đẫm mồ hôi?”

Ta tái mặt lắc đầu, tỷ tỷ cũng không nói một lời.

Công Tôn Tiện trực tiếp bế bổng ta lên, lạnh lùng nói với quản gia: “Phiền ông chuyển lời đến Tư Đồ đại , lần sau nếu nhớ con gái, việc truyền tin tiểu tế, ta sẽ cùng phu về thăm. Nếu phu ta chỗ nào không đúng, xin Tư Đồ đại đến nói với ta, đừng dọa ấy.”

Công Tôn Tiện sải bước nhanh.

Công Tôn Hoài mười ngón đan chặt vào tỷ tỷ, dắt tỷ ấy về phía trước, giọng điệu dịu dàng, nhưng ánh mắt lại lạnh đến cực điểm, hờ hững lệnh: “Hôm nay, những kẻ áp giải phu , tất cả chặt .”

Tiếng nói vừa dứt, không biết đâu xuất hiện rất nhiều ám vệ, động tác nhanh gọn sạch sẽ.

Sau lưng ta là một tràng tiếng kêu la t.h.ả.m thiết.

Tỷ tỷ và Công Tôn Hoài một xe ngựa .

Ta chút căng thẳng vân vê .

Công Tôn Tiện nhẹ nhàng bôi t.h.u.ố.c lên cổ ta, cảm giác tê tê ngứa ngứa, khuấy động can ta.

“Không, không sao đâu, là bị dây thừng cọ xát hơi đỏ một chút thôi, nữa là khỏi ấy .”

Nhưng Công Tôn Tiện vẫn cố chấp bôi t.h.u.ố.c ta.

Sau nhạt: “Vết thương nhỏ cũng không thể coi thường, để lâu khó chữa.”

Cuối cùng, hắn lại nói: “Ta không muốn vì nhất thời sơ suất để một lần nữa ngã xuống trước mặt ta.”

Ánh mắt hắn quá nóng rực, ta không tự nhiên tránh .

“Khụ, nôn, nôn m//áu ngất xỉu, đều là giả.”

Công Tôn Tiện không nói gì, ta chuyển chủ đề:

“Cha ta rất coi trọng thể diện, hôm nay người trên địa bàn ông ta làm bị thương người ông ta, e là không ổn.”

Công Tôn Tiện không hề sợ hãi: “ rời Đông Hạ cũng một thời gian, chắc là không biết nhà Công Tôn và cha sớm không thể duy trì hòa bình nữa. là một lớp giấy cửa sổ, chọc thủng thì cũng thủng rồi.”

Ta thầm thở dài.

Cúi đầu nói: “ yên , nữa về ta sẽ đến đường quỳ.”

Công Tôn Tiện nghi hoặc: “Ta đang định hỏi, hạ nói và tẩu tẩu đến đường, tại sao người lại quỳ đường?”

Ta nói với vẻ đương nhiên: “Gây họa lớn như vậy, và tỷ phu lại bảo ta nghỉ ngơi tốt. Ta và tỷ tỷ đều cảm thấy đến đường quỳ thì sẽ an hơn.”

Công Tôn Tiện bật .

Khoảnh khắc , dường như thiếu niên năm nào quay trở lại.

Một sau, hắn nghiêm túc nói: “Không gì quan trọng hơn việc sống khỏe mạnh.”

“Ta và huynh trưởng đều nghĩ như vậy.”

Một Công Tôn Tiện tốt như vậy, tiếc là lại thích người .

Ta giả vờ thoải mái hỏi: “Đúng rồi, tìm cô nương thích kia chưa? Chính là người vẽ trên ấy.”

Công Tôn Tiện sững người: “ biết chiếc ?”

“Trước đây tình cờ liếc thấy một lần. yên , ta biết là vẽ một cô nương, không rõ.”

Ta : “Vậy rốt cuộc tìm ấy chưa?”

Công Tôn Tiện gật đầu: “Tìm rồi.”

Nụ ta khựng lại: “Ồ.”

Hắn lấy chiếc luôn mang theo bên mình, năm ngày đêm mong nhớ, sờ đến mòn cả viền.

Hắn mở chiếc đưa qua.

Trong lòng ta thầm mắng hắn “gi//ếc người chưa đủ, còn đ//ánh vào tận can”, nhưng vẫn nhận lấy xem kỹ.

Dù sao cũng phải biết mình thua đâu chứ.

Không xem thì thôi, vừa xem liền ngây ngẩn.

Công Tôn Tiện mang ý ta, ta đổi tư thế và góc độ , chằm chằm người trong tranh.

Một sau, ta nghiêng đầu: “Cái , coi như ta tự mình đa tình , sao ta thấy bóng lưng trên bức họa này, với cả thanh đao kia, quen mắt thế nhỉ?”

ấy chính là người trong lòng ta, Song Cuồng Đao Thảo Biệt Ngôn nữ hiệp.”

8

Ngày ta và Công Tôn Tiện thành thân, hắn vô cùng không tình nguyện.

Bộ dạng như ch//ếc rồi chưa chôn.

Sau này ta mới biết, hắn người mình thích.

Cưới ta, thực sự là bất đắc dĩ.

Ngay đêm thành thân ta, hắn xin biên quan, một năm sau mới trở về.

Khoảng thời gian , ta chung sống cũng dừng lại mức giữ lễ.

Sau này vì rảnh rỗi nhàm chán, ta thường xuyên đến hậu viện xem trộm hắn luyện thương, tính học lỏm vài chiêu.

Nào ngờ lại bị phát hiện.

Công Tôn Tiện là một người rất tốt, hắn không giống những người , rằng một kẻ ốm yếu bệnh tật như ta học võ là chuyện viển vông.

Hắn biết ta đang , bèn cố ý làm chậm tốc độ chiêu, để ta rõ.

Ta rất thích vị sư phụ này.

Hắn dạy ta dùng thương, mùa đông tuyết rơi đến mùa hạ ve kêu, trọn vẹn nửa năm trời.

(Hoàn)

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn