Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Hết

22

Thông tin Trang Tự khởi tố và tạm giam đã gây chấn động.

Tôi đột nhiên trở tâm điểm, ngày nào cũng có người đến tìm.

Đầu tiên là đình cậu.

Trần Yên khóc sưng , chất vấn tôi:

**”Có mày muốn hủy hoại anh không?

“Mày biết rõ, Trang Tự là vị hôn phu của tao!”**

Tôi thẳng , viết:

“Chị có chọn một người khác.”

lao định đánh tôi, nhưng mợ giữ chặt và kéo đi.

Cậu tôi vẫn ở lại phòng.

Tôi rằng cậu cũng sẽ mắng tôi Trần Yên.

Nhưng cậu chỉ im lặng rất lâu, cuối cùng mới cất giọng khàn khàn:

**”Năm đó, mẹ của Trần Yên đã phản đối nhận nuôi con. Nhà mình nghèo quá, mẹ nó vừa ra chợ bán hàng, vừa việc nhà. Một đứa con gái đã tốn hết khả năng của nhà này, huống chi thêm con?

“Là cậu, bao năm qua cũng chẳng quan tâm đến con, chỉ con lớn lên một cách lặng lẽ.

“Cậu biết cậu đã không tròn trách nhiệm. Đây là chìa khóa căn nhà mà mẹ con lại con trước khi mất, giấy tờ nhà cũng ở đây.

“Nhiều năm qua, cậu giấu chuyện này với mẹ Trần Yên, chỉ muốn chờ con lớn rồi giao lại.

“Cậu biết con đã chịu ấm ức ở nhà mình, nhưng mẹ Trần Yên cũng chịu không ít khổ sở.

“Nếu họ có không đúng, cậu thay họ xin lỗi con.”**

Cậu chìa khóa xuống, lau nước , khom lưng bước ra ngoài.

Tôi chiếc chìa khóa rất lâu.

đó, đến lượt bố mẹ của Trang Tự.

Họ muốn tôi giấy bãi nại.

Họ cũng mang theo một tấm séc.

“Cô muốn bao nhiêu tiền, chúng tôi đều có trả,” bố Trang Tự nói, giọng điệu đầy kiêu ngạo.

Ông ta dường vừa kết thúc một cuộc họp, quần áo chỉnh tề, phong thái nghiêm nghị.

Tôi đưa họ một chiếc thẻ ngân hàng.

Bên là 50.000 tệ mà Trang Tự đã đưa tôi.

Tôi chỉ lại một câu:

“Tiền nhà các người, tôi thấy bẩn.”

Người cuối cùng đến tìm tôi là Phí Lý.

Tôi anh sẽ chuyện đó, nhưng anh chẳng .

Vẫn giữ thái độ bình thường, tươi, đưa tôi về nhà anh ăn tối cùng mẹ anh.

Mẹ anh ngồi trên xe lăn, thấy tôi, đôi sáng rực, vui mừng phát ra những âm thanh không rõ ràng.

Tôi bỏ điện thoại xuống, cùng bà vẽ tranh, vài món đồ thủ công đơn giản.

Tôi ở lại nhà Phí Lý một thời gian.

Bố mẹ Trang Tự vẫn muốn liên lạc với tôi, nhưng không biết Phí Lý đã , từ đó họ không xuất hiện nữa.

Không lâu , chính Trang Tự cũng liên lạc với tôi.

Khi đó, bản án của anh ta đã tuyên.

Bác sĩ Ngụy nói đã mời một luật sư rất giỏi giúp tôi. đình Trang Tự luôn cố đổ trách nhiệm sang tôi, nhưng nhờ đoạn video bằng chứng và hoàn cảnh đặc biệt của tôi, cuối cùng anh ta vẫn kết án.

Trước khi chuyển đến trại giam, bố mẹ anh ta lại nhờ người đến cầu xin tôi.

Họ nói rằng Trang Tự hy vọng có gặp tôi một lần cuối.

23

Tôi lại gặp Trang Tự.

Anh gầy hơn rất nhiều so với trước đây.

Qua lớp kính suốt, anh rơi nước , giọng nói đầy hối lỗi:

“Anh đã chia tay Trần Yên rồi,” anh nghẹn ngào nói, “em có đợi anh ra tù không? Anh sẽ chịu trách nhiệm với em.”

Tôi không phản ứng, chỉ nhớ lại chuyện rất lâu trước đây, khi tôi từng nấu Trang Tự một bát mì.

Đó là mùa hè năm lớp 9.

Trang Tự đến tìm Trần Yên, nhưng cô cùng đình cậu tôi đi thăm khách, nhà chỉ còn tôi.

Tôi rằng khi biết vậy, anh sẽ rời đi.

Nhưng Trang Tự với đầy vết thương trên người lại chỉ đứng ngây ra ở cửa một lúc, rồi :

“Em biết nấu ăn không?”

Tôi đã nấu anh một bát mì cà chua trứng.

Cũng bây giờ, anh vừa khóc vừa ăn hết bát mì.

Cũng từ hôm đó, Trang Tự bắt đầu ngôn ngữ hiệu.

ức, hình ảnh chàng trai yên lặng ăn mì năm đó và người đàn ông trước mặt bây giờ dần chồng lên nhau.

“Nếu đời người mãi giữ buổi đầu gặp gỡ.”

Nếu một người đã khác xa hình ảnh ban đầu tôi từng yêu thích, đó có nghĩa là người tôi yêu ngay từ đầu chỉ là một lớp vỏ giả tạo sao?

Tôi bắt đầu dùng ngôn ngữ hiệu:

“Trang Tự, thực ra người anh thích luôn là em, đúng không?”

Anh sững người.

**”Trần Yên chỉ là cái cớ anh lừa dối bản thân và người khác.

“Bởi vì em không cha không mẹ, lại là một người khuyết tật, nhận ra bản thân thích em khiến anh cảm thấy mất mặt.

“Vậy nên anh giả vờ uống say, lợi dụng việc em không nói , cố đổ lỗi việc nhận nhầm em Trần Yên, trốn tránh trách nhiệm.”

“Luật sư nói đúng, thực ra anh biết rõ đêm đó là em, không?”**

Hàng mi của anh khẽ rung, đã nhận mệnh mà thừa nhận:

**”Đúng, người anh luôn thích là em.

“Ban đầu anh chỉ muốn trừng phạt em, nhưng đó… anh không kiềm chế .”**

Tôi bình tĩnh kết luận:

quan trọng nhất là, anh sợ một người câm không cha mẹ em sẽ bám lấy anh, hủy hoại tương lai tươi sáng của anh, nên anh không dám thừa nhận.”

“Không .” Trang Tự gắng sức phản bác.

Nhưng tôi đã đứng dậy, không muốn nghe thêm bất cứ từ anh nữa.

đó, Trang Tự vẫn cố liên lạc với tôi, nhưng tôi không gặp anh thêm lần nào.

Khi đó, tôi đã nhập đại một thời gian.

Lịch rất bận rộn, thêm đó là những bản vẽ cần hoàn và các hoạt động trường.

Giọng nói của tôi vẫn chưa hồi phục.

trường, vẫn có người chế giễu tôi là “câm nhỏ”.

Nhưng đó đã không còn quan trọng nữa.

Những ngày không lên lớp, tôi tham các cuộc thi mỹ thuật, bất kể nước hay quốc tế, miễn có giải thưởng là tôi tham .

Dần dần, tôi tiết kiệm một khoản tiền lớn, cũng có chút tiếng tăm. Nhiều thương hiệu bắt đầu mời tôi vẽ minh họa họ.

Trang Tự từng , tôi không cha mẹ, lại không nói , nên có tùy ý khinh thường.

Nhưng thực tế đã chứng minh—

Dù nhỏ bé cỏ dại, khi ngọn lửa bùng lên, vẫn có thiêu rụi cánh đồng.

24

Năm ba đại , tôi tham một chương trình trao đổi sinh viên của trường, chuẩn đi du một năm.

Trước khi đi, tôi nhờ trung gian bán căn nhà, chuyển phần lớn số tiền tài khoản của cậu tôi.

Ngày rời đi, bác sĩ Ngụy và Phí Lý cùng tiễn tôi ra sân bay.

Bác sĩ Ngụy quả không hổ danh là chuyên tâm lý.

Lợi dụng lúc Phí Lý đi mua nước, bà vừa vừa dùng hiệu tôi:

“Phí Lý đã tỏ với em rồi đúng không?”

Bà đoán quá chuẩn.

Tôi im lặng gật đầu.

“Anh ta thật kiên nhẫn. Nếu không vì sợ em những gã trai xấu ở nước ngoài lừa mất, chắc anh ta còn nhịn nữa.” Bác sĩ Ngụy thở dài, rồi hào hứng tiếp: “Thế em có thích anh ta không?”

“Em không biết. Phí Lý đối xử với em quá tốt, tốt đến mức em không biết mình dựa đâu xứng đáng.”

Bác sĩ Ngụy suy một lát, rồi hiệu:

“Vậy tức là em lo sợ sự tốt đẹp đó sẽ thay đổi sao?”

Tôi tiếp tục gật đầu:

“Chị thấy Phí Lý là người thế nào?”

“Anh là bạn của chị, tất nhiên chị công nhận con người anh , nhưng đó không có nghĩa chị ủng hộ hai người đến với nhau.”

Tôi ngẩng lên bà.

**”Phí Lý hơn em sáu tuổi, chị hơn em mười tuổi, so với em, bọn chị trưởng hơn, kinh nghiệm xã hội cũng nhiều hơn.

“Huống chi tính cách Phí Lý vốn rất biết quan tâm người khác, nên việc em có cảm với anh dễ hiểu.

“Nhưng loại cảm giác đó, có thực sự là yêu không?

“Ngay khi là yêu, yêu đó có sẽ biến thân nhạt nhòa, hoặc có khi trở oán hận.

“Chị không có ý phủ nhận đó, mà chỉ muốn nói với em rằng, bất kể kết quả thế nào, đừng sợ đưa ra lựa chọn.

“Chúng ta không bao giờ chắc chắn lựa chọn của mình có đúng không. quan trọng là khi nhận ra mình sai, em có dũng khí và khả năng bắt đầu lại từ đầu.”**

Bà mỉm , nhẹ nhàng xoa đầu tôi:

“Thế nên đừng sợ, Trần Khả, em đã rất tốt rồi.”

“Hai người lại nói xấu tôi lưng đấy?”

Phí Lý vừa mua nước về, không vui .

“Bí mật,” bác sĩ Ngụy thản nhiên đáp.

Phí Lý liếc tôi, rồi đưa chai nước đã mở nắp tay tôi.

“Chuyện lần trước anh nói với em,” anh quay mặt đi, tránh ánh tôi, “anh đã suy lại rồi. Lúc đó anh hơi vội.”

Bác sĩ Ngụy bĩu môi nhỏ.

Phí Lý tai đỏ lên, nhưng vẫn tiếp tục:

“Anh sẽ đợi em quay về. Khi đó, Trần Khả, em trả lời anh cũng chưa muộn.”

Tiếng loa phát thanh của sân bay vang lên.

Đã đến giờ lên máy bay.

Tôi cầm theo túi đồ ăn vặt họ mua, cùng vài món đồ cá nhân, bước về phía cổng kiểm soát.

Trước khi đi , tôi quay lại .

Bác sĩ Ngụy vẫy tay chào tôi, còn Phí Lý cố gắng nở một nụ .

Tôi hít sâu một hơi, đưa tay lên miệng, dồn hết sức hét về phía họ:

**”Chị Ngụy!

“Phí Lý!

“Hẹn gặp lại năm !”**

Giọng tôi không lớn.

Nhưng tôi tin họ đã nghe thấy.

Bởi vì hai đều vừa vừa rưng rưng nước .

– Kết thúc –

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn