Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Khi đệ đệ làm tướng quân đã dẫn về một nữ nhân nông gia mồ côi, hắn không màng hôn ước đã định từ lâu mà nhất quyết muốn cưới nàng ta.

Ta hỏi hắn vì cớ gì.

Hắn nói: “Nữ tử này có tài.”

Ta cười bảo: “Tài gì cơ?”

Nàng nông gia kia cất đầy khí phách: “Hội đương lăng tuyệt đỉnh!”

Ta liền đối: “Nhất lãm chúng sơn tiểu.”

Nàng lại tiếp: “Lộ tòng dạ bạch!”

Ta lại đối: “Nguyệt thị cố hương minh.”

Nàng còn muốn nói tiếp, ta liền giơ ngang roi dài rồi thẳng nói rằng: “Chà chà, chẳng hay Đỗ cô cứ rình rập để vặt lông cừu của người ta hay không?”

1.

Hôm nay đệ đệ thắng trận khải hoàn về triều, ta ở chuẩn bị một bàn rượu thịt thật lớn, chờ khi đệ cung phục mệnh xong sẽ trở về cùng nhau ăn mừng.

Nhớ năm đó phụ thân ta tử trận, mẫu thân chẳng bao lâu cũng qua đời.

Là chính ta nuôi nấng đứa nhỏ này lớn khôn, dạy nó một thân văn võ song toàn để kế thừa di bào của phụ thân.

Đợi tháng đệ thành thân, ta rốt cuộc có trút xuống chút gánh nặng và đi tìm thứ ta muốn tìm.

Đang nghĩ đến đó, ta chợt nghe thấy ngoài vang lên một tiếng náo nhiệt, ra là đệ đệ đã về tự lúc .

Ta vội nhanh ra nghênh đón, vừa lúc đụng ngay hắn ở liền thấy mặt mày hắn hớn hở.

Hắn so một năm cao thêm không ít, có điều làn da rám nắng hơn nhiều.

Một thân khôi giáp uy vũ hiên ngang, đích thị là nam tử đội trời đạp đất.

Ta nhìn đệ mà tràn mừng rỡ, đang muốn đưa vỗ vai hắn thì hắn bỗng “phịch” một tiếng quỳ ngay xuống mặt ta.

, đệ có chuyện muốn xin !”

Ta vội đến đỡ nhưng đệ lại nhất quyết không chịu đứng dậy.

“Chuyện gì?”

Đệ ngoảnh đầu liếc nhìn, ta nhìn theo hắn thì thấy một nữ nhân thoạt trông yếu mềm khoác áo vải thô đang ngẩng cao đầu .

Ánh nàng ta đảo quanh khắp sảnh, khóe môi nhếch lên lộ rõ khinh thường.

Ta khẽ nhíu mày, dự cảm giác có chuyện chẳng lành.

Quả nhiên, đệ đệ liền nắm nàng ta rồi dùng mặt kích động nói ta: “ ơi, nàng đây là ân nhân cứu mạng của đệ, tên nàng Tri Âm. Cứu mạng chi ân, đương nhiên phải lấy thân báo đáp. Đệ muốn cưới nàng !”

Ta đưa nhìn nữ nhân nọ đang dùng đôi soi mói nhìn tứ phía kia rồi nói: “Cô đệ và đại tiểu thư Vĩnh An Bá vẫn còn hôn ước không?”

Đệ đệ cúi đầu cắn môi, rồi lại kiên quyết ngẩng đầu lên thưa: “Đệ và đại tiểu thư Vĩnh An Bá vốn chưa từng gặp mặt, phải nói rằng một chút tình cảm cũng không có. là cuộc hôn nhân chính trị, đệ đâu cam ! từ đến nay vốn khoáng đạt, ắt sẽ thấu đệ.”

“Nhưng năm xưa, nếu không nhờ Vĩnh An Bá dốc sức tiến cử triều thì đệ nghĩ đệ có ngồi vững vị trí Chinh Bắc Đại Tướng Quân này hay không? Làm người chớ vong ân bội nghĩa!”

Nói rồi, ta khẽ thở dài: “Đệ muốn cưới nữ nhân kia chứ gì? Vậy ta hỏi đệ ngoài ơn cứu mạng ra còn có điểm gì ở nàng ta khiến đệ say mê đến mức muốn cưới?”

Đệ đệ tưởng ta xiêu liền mừng rỡ hô lên: “Tri Âm có đại tài, ắt có giúp đệ này lên mây xanh!”

Ta bật cười nhìn nữ nhân im lặng nãy giờ nhưng trông vô cùng tự tin: “Xin hỏi cô đây có đại tài gì khiến đệ của ta ngưỡng mộ đến thế?”

Tri Âm ưỡn ngực thẳng vai, liếc ta bằng nửa con : “Tiểu nữ bất tài, song danh xứng bốn chữ ‘thông bác cổ’!”

Ta phá lên cười: “Đến Thánh Nhân còn chẳng dám xưng mình là ‘thông bác cổ’, cô liệu có quá chăng?”

Nàng trề môi, tựa hồ khinh chẳng buồn tranh cãi ta.

ta đã hiểu đại khái nhưng vẫn giả bộ hỏi thêm: “Chẳng hay cô biểu lộ đôi chút chăng?

Nếu thật vừa nói rằng cô ‘thông bác cổ’, ta sẽ tác thành hôn sự hai người, thế có được không?”

Nàng tự tin nhoẻn cười: “Đó là nói đấy nhé.”

Quả nhiên nàng liền ngâm: “Hội đương lăng tuyệt đỉnh!”

Chớp thời cơ nàng ngừng, ta đáp ngay: “Nhất lãm chúng sơn tiểu.”

nàng trợn to kinh ngạc, trừng trừng nhìn ta không tin nổi.

Ta vẫn ung dung nhìn lại, nàng không phục lại cất : “Lộ tòng dạ bạch!”

Ta liền đáp: “Nguyệt thị cố hương minh.”

Sắc mặt nàng thoắt cái tái nhợt, miệng lẩm bẩm: “Không , không ! Rõ ràng người chưa ra đời, sao nữ nhân cổ đại lại là gì?”

Nàng muốn nói thêm, ta đã nâng roi dài ngang: “Sao thế, Đỗ cô cứ rình bắt hắn để vặt lông cừu chắc?”

Giờ thì nàng ta đã bộc lộ hoang mang, chân liền vô thức lùi một , dựa cả bậu .

Đệ đệ lập tức ái ngại lên đỡ nàng: “Tri Âm, muội không sao chứ?”

Tri Âm không để ý đến hắn, mặt hoang mang hỏi dồn ta: “Chẳng lẽ cũng là người xuyên không?”

Ta bắt chước bộ dạng nàng ta, hất cằm khinh khỉnh: “ học thuộc vài thơ, không mực đen cũng chẳng mực xanh mà dám tự xưng là thông bác cổ, thật chẳng khác gì con cóc đội bảng cân không mình nặng mấy lạng!”

“Ngươi—” Nàng ta tức đến đỏ bừng mặt.

“Ngươi cái gì mà ngươi? Dơi buộc lông gà trên thân rồi quên mất mình là giống chim ! Ngươi thích Đỗ lắm phải không? Đã thế bổn cô ngươi thêm cơ hội! Nếu đối được , ta cũng ngươi một đường sống. Bằng không thì đại lao dẫm bàn đạp may vá hoặc chung chạ ngục, sống chết mặc ngươi!”

Đệ đệ nhảy dựng lên che Tri Âm: “! nói gì mà đệ chẳng hiểu gì hết?”

Ta vung tát nhẹ lên đầu hắn: “Có mặt mũi thì làm người, không mặt mũi thì để người làm. Mau tránh sang một bên, lát nữa ta tính sổ đệ !”

Luồng chân khí huyết mạch khiến hắn lập tức bình tĩnh lại, đầu hằn rõ bàn năm ngón của ta song liền ngoan ngoãn đứng sang một bên nhưng ánh vẫn đau đáu liếc nhìn Tri Âm, trông xót xa không tả nổi.

“Được rồi, hạng người không liên quan đã lui. Dỏng tai lên nghe đề đây!”

Tri Âm mặt mày biến sắc, ta cất giọng: “Nhĩ tào thân dữ danh diệt!”

Nàng bám cứng khung , giọng run rẩy: “Rốt cuộc ngươi là ai?”

Ta cười nhạt: “Ta là kẻ xem mệnh, còn ngươi tính là vật gì?”

“Ngươi… lí do vì sao lại chửi ta?”

Ta lắc đầu: “Hả? Ta có mắng chửi gì ư?”

Nàng ta phẫn uất gật đầu.

Ta cũng gật đầu cười: “May là ngươi còn nghe hiểu chửi rủa, thế cũng coi là kẻ còn dạy được.”

Một nữ nhân xuyên không tầm thường mà dám bày trò múa rìu qua thợ một kẻ đến một trang văn sử cũng đọc không sót ta, suýt làm ta cười rụng cả hàm.

Lúc ta đang định sai người bắt kẻ xuyên không này tống lao tội danh lai lịch bất minh và mê hoặc Chinh Bắc Đại Tướng Quân triều đình, mà có khi còn là gian tế quân địch thì ngoài bỗng truyền đến tiếng huyên náo.

“Thánh tới!”

Vừa nghe vậy, Tri Âm lập tức đứng thẳng người, còn đắc ý phủi lớp áo nhăn: “ vài thơ thôi mà đã đắc chí rồi? Ta dăm ba mấy thứ đó!”

Ta liếc qua Lưu công công vừa nửa chân cũng vui vỗ phủi áo nàng ta, cười khẽ: “Có kẻ thích cởi truồng mà kéo cối xay rồi lại quay quanh rước lấy xấu hổ, ta cũng có cản được!”

“Mời ngài !”

  1.  

Ta cung kính mời Lưu công công và đoàn người chính sảnh.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.