Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Ta quay sang Từ Nghiễn, lúc hắn đã trầm tư: “Ngươi cho ta hay, câu ‘Kẻ kiễng chân thì không đứng vững, kẻ sải bước dài thì không đi xa, kẻ tự nhìn mình ắt không thấu đáo, kẻ tự cho mình đúng ắt không được tỏ tường, kẻ tự khoe khoang ắt chẳng tựu, kẻ tự kiêu căng ắt chẳng lâu bền. Ở trong Đạo được gọi là thứ dư thừa vạn vật đều ghét. Nên người có Đạo không vướng phải’ có nghĩa là gì?”

“Thích kiễng chân khoe cao hơn người, rốt cuộc không thể đứng lâu. Bước dài ham mau thắng người, lại muốn tốc chiến tốc thắng rồi chẳng tới đích. Kẻ ưa phô mình chứng tỏ chưa ngộ ra chân lý…”

“Đủ rồi!”

Ta cắt ngang: “Lý lẽ ngươi đều có thể hiểu, xưa nay chưa chắc khắc tâm.”

!”

Hắn nhìn ta lộ vẻ tội nghiệp ta không thể mặc hắn cứ ngông cuồng như .

Bằng không thì sau hắn làm sao thống lĩnh tướng sĩ giữ yên sơn hà?

Ta sao dám yên tâm giao vạn dân cho hắn?

“Ta chỉ hỏi ngươi một câu, ngươi có muốn xé bỏ hôn ước, cưới nữ nhân nữa hay không?”

Hắn đưa nhìn nàng ta, ánh từ lâu đã chẳng còn long lanh như lúc đầu, hắn lộ vẻ do dự: “, ta…”

Ta thất vọng lắc đầu: “Nếu đệ vẫn kiên định ‘Ta cưới’ thì ta còn nể đệ là đấng nam nhi khí khái. thấy Lý Âm có giá trị, là viên ngọc trong tay, là trăng sáng trong lòng. đây nàng ta hết giá trị thì liền lập tức ruồng bỏ. Chẳng phải đệ quên mất ân cứu mạng muốn lấy thân báo đáp rồi hay sao?”

“Từ Nghiễn, đệ thật ta quá thất vọng! Đệ không xứng với Lý Âm, càng không xứng với đại tiểu thư đã đợi ngươi năm nay!

Ta đích thân tâu với Hoàng Thượng, xin Ngài tước bỏ tước vị Tuyên Uy Hầu và chức Đại Tướng Quân của đệ răn những kẻ bắt chước!”

Mặt hắn lập tức đổi sắc, hắn khẽ cau mày, ánh lên vẻ lạnh lẽo sắc bén: “Từ Nhược, không có quyền ấy!”

Ta nhạt, hóa ra trong lòng hắn, quan trọng nhất không phải tình ái, chính là tương lai tiền đồ.

xưa hắn nài nỉ ta giành hôn ước với , từng thề chẳng phụ ta và hết mình giữ gìn bờ cõi cũng như đối đãi tử tế với Trần Oánh Oánh.

ấy Tướng Quân ta hẵng còn hư danh, không nắm giữ một binh quyền nào.

là bạn đọc cố của tiên hoàng, còn có nửa phần quan hệ sư đồ với đương kim Thánh Thượng, chung có lực không nhỏ.

Chỉ cần nhận được một lời của ông ta, tất yếu giúp Tướng Quân nắm lại binh quyền Định Bắc Quân.

“Thì ra đệ cầu thân với không phải ngưỡng mộ chính trực dân, cũng chẳng phải mến mộ đại tiểu thư Trần gia từ nhỏ được phụ thân dạy dỗ nên có thân phận chẳng tầm thường chỉ thông qua nắm binh quyền thôi sao? Hoá ra bấy lâu nay đệ nắm tay nữ nhân kia, miệng thề sống thề chết muốn cưới, căn bản chẳng phải ơn cứu mạng hay lòng ngưỡng mộ mấy bí phương kia, muốn nhờ đó phong hầu lập nghiệp và lưu danh thiên cổ phải chăng?”

Từ Nghiễn tái mét mặt mày, muôn phần khó coi.

Hắn cắn răng, cuối cùng không giấu giếm nữa: “Làm nam nhi chí lớn, muốn phong hầu bái tướng là sai sao? Chẳng phải đã dạy ta như vậy sao?”

Ta chăm chú nhìn gương mặt hắn, rõ ràng lớn lên bên ta người mặt đây căn bản chẳng khác người dưng là .

“Ta đệ làm tướng quân bởi ngày bé đệ từng muốn trở người như cha, ra ta nghĩ đó là lý tưởng của đệ nên khuyến khích đệ theo đuổi lí tưởng ấy. Quả có câu ‘Thiên hành kiện, quân tử dĩ tự cường bất tức.’ Đệ cầu danh hiển đạt vốn không sai, ngẫm tới nửa câu sau chưa?”

Môi Từ Nghiễn mấp máy, rốt cuộc cũng không được lời nào.

Hết thảy mọi người đều chú mục đệ chúng ta.

Hai thị vệ vừa nãy cũng buông lỏng tay Âm được dịp đứng dậy: “Nửa câu sau là ‘Địa khôn, quân tử dĩ hậu đức tải vật!’ Từ Nghiễn, ngươi chỉ biết dựa nữ nhân trèo cao, lại quen thói bội tín bạc nghĩa thì đức đâu ? Ngươi chẳng khác nào kẻ tiểu nhân!”

Hai thị vệ sợ mang tội, lại lấy tay đè nàng ta xuống.

Ta phất tay cho họ lùi ra.

Từ Nghiễn bị mắng đến sượng sùng, nổi đóa quát: “Hai người có tư cách gì chê ta? Các người chỉ là nữ nhân, muốn sống cho rạng rỡ chẳng phải đều trông ta sao? Ta vinh thì các ngươi cũng vinh! Ta mất tước cùng binh quyền liệu các người có mong được gì không? Rốt cuộc rồi cũng phận bị người đời người ức hiếp!”

“Tốt thôi! Vậy ta xem chúng ta rời đi rồi có được gì!”

Trong tướng quân , kẻ hầu người hạ đều là của ta.

Ta bảo người tạm giữ Từ Nghiễn rồi dẫn Lý Âm theo Lưu Tử Cấm yết kiến Hoàng Thượng.

Xem ra Lưu đã sớm được mật chỉ nên chẳng hỏi han gì nhiều, chỉ lễ độ mời ta đi .

Trên đường, ta và Lý Âm ngồi cùng một xe ngựa.

Nàng ta hình như bối rối, cúi đầu ngồi gọn trong góc xe, lặng thinh không câu nào.

Lúc trông mới ra dáng cô nương e thẹn ta thấy mắc .

“Ngươi kia nhiêu tuổi?”

Nàng ta ngước nhìn ta một thoáng, rồi lại cúi: “ xuyên không qua đây, ta chỉ vừa tốt nghiệp đại học.”

Ta gật gù, hèn chi hăng hái bồng bột, có đọc quá nhiều truyện xuyên không rồi tưởng mình là nhân vật chính của gian không chừng.

“Ta xuyên đến đây đã hơn ba mươi.”

Nàng ta kinh ngạc chỉ khẽ “ừm” một tiếng.

ta chẳng còn ở cái tuổi tự cho mình là nhất. Ta hiểu gian còn lắm kẻ giỏi hơn, trời ngoài trời, người ngoài người. Ta học cách sống như người nơi đây, lần dồn nén rung động trong lòng. Sự xuất hiện của ngươi ta như được bừng tỉnh.”

“Gì cơ?”

Mặt nàng đỏ bừng, không rõ ý ta.

“Ngươi biết kia ta làm gì không?

Ta là giảng viên lịch sử của một trường đại học nên thơ từ cổ điển ta chẳng lạ gì, ngươi tất nhiên không đọ nổi ta.”

Ta mỉm với nàng, nàng lại xấu hổ cúi gằm: “Ta quá cuồng vọng mất rồi.’’

Ta ngắm khuôn mặt nàng, bồi hồi nhớ lại: “Ta học lịch sử cũng bởi say mê những con người từng tung hoành ngoài sa trường, họ ta khát khao tìm hiểu về họ. Thực ra ta cũng muốn giống như họ, bày mưu tính kế, bảo vệ giang sơn. Vậy thì ngươi có nguyện trợ giúp ta chăng?’

‘Ta ư?’

Nàng ta tròn : “ muốn làm đại tướng quân lại muốn dùng ta ư?’’

Ta nghiêm túc gật đầu.

Nàng chợt hiểu ra, nhẹ: “Phải nhỉ, chúng ta có tài thì tự mình xoay chuyển càn khôn, cần gì nam nhân cho cực khổ? Ta hồ đồ mất rồi!”

Ta đưa tay ra, nàng cũng rồi vươn tay tới.

‘Bốp, bốp, bốp!’

Hai bàn tay vỗ nhau, coi như kết giao đồng minh.

Hoàng Thượng có chịu cho phép không?”

Ta chớp : “Gặp Ngài thì tự khắc biết!’’

5.

Bước Ngự Thư Phòng, ngoài một nam nhân đang chăm chú nghịch một con thuyền gỗ trên bàn thì chẳng còn ai khác.

Âm khẽ há miệng, thoáng vẻ kinh ngạc không thể tin mình.

Biểu cảm của nàng ta ta thấy rất giải trí, ta khẽ hắng giọng hai tiếng, thu hút sự chú ý của nam nhân kia.

Hắn chẳng thèm ngẩng đầu, vẫn mải mê với con thuyền gỗ trong tay rồi buông một câu: “Tự mình tìm chỗ ngồi đi.”

Ta cũng không ngồi xuống, tò mò bước tới mặt hắn dòm qua: “Huynh lại đang nghiên cứu món gì mới ?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.