Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/30mv7xWjQi

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1 - Sự Trở Lại Của Tiểu Mãn

Ngày chị gái đính hôn, tôi mới sáu tuổi.

Người lớn đều đang uống rượu ở trước, còn tôi chạy ra hành lang chơi với mấy đứa trẻ khác.

Khi tôi lại, chị gái đang ngồi một mình trong trang điểm.

Son môi đã lem, váy cũng nhăn nhúm.

Đến cả giày cũng mang ngược .

Có người hỏi chị xảy ra chuyện gì.

Chị chỉ lắc đầu.

cùng, lễ đính hôn hôm đó bị hủy.

Từ đó về sau, chị không bao giờ chịu tham dự bất kỳ tiệc cưới hay hỷ sự nào nữa.

Chị nghỉ việc, tự nhốt mình trong nhà suốt hai năm.

Ba mẹ hỏi gì, chị cũng không .

Mãi đến năm thứ ba, chị lại một lá thư rồi nhảy cầu tự sát.

Ba tôi từ đó bệnh không dậy nổi.

Mẹ ôm chiếc váy chị từng mặc hôm ấy, khóc hết đến khác.

“Biết hôm đó mẹ đã không con bé một mình vào phía sau đồ.”

Khi tôi mở mắt nữa…

Tôi đã về năm mình sáu tuổi.

Chị vừa đưa cho tôi bộ váy dự .

“Tiểu Mãn, giúp chị mang sang trang điểm bên cạnh nhé.”

Tôi lập tức ôm chặt lấy chị.

“Không .”

“Hôm nay chị không đi một mình hết.”

CHƯƠNG 1

Chị gái khựng lại, cúi đầu nhìn tôi.

?”

Tôi ôm chặt eo chị, nhất quyết không chịu buông.

Hôm nay chị mặc một chiếc váy màu champagne. Ở eo cài một bông hoa ngọc trai nhỏ.

Giống hệt trước.

Sau , khi mẹ thu dọn di vật của chị, bà chiếc váy ở tận sâu trong tủ quần .

Nó đã giặt sạch.

Nhưng bên tà váy vẫn có một nếp nhăn, nào cũng không thể là phẳng.

Mẹ ôm chiếc váy đó khóc suốt cả đêm.

Tôi siết chặt vạt của chị.

“Em không muốn chị đi.”

Chị bật cười.

“Chị chỉ đi quần thôi. nhanh mà.”

trước, tất cả mọi người cũng đều nghĩ như .

Mẹ ra trước tiếp khách.

Hạ Xuyên bị mấy vị trưởng bối gọi đi mời rượu.

Tôi chạy ra chơi cùng mấy đứa trẻ.

Chị một mình cầm váy đi vào trang điểm phía sau.

Chưa đến hai mươi phút, chị đã trở lại.

Không khóc. Không la hét.

Thậm chí lớp trang điểm trên mặt vẫn còn nguyên.

Chỉ có son môi bị lem, tóc hơi rối, giày đi ngược .

Khi đó tôi còn ngồi xổm bên chị, cười vui.

chị ngốc , đến giày cũng đi ngược!”

Chị nhìn tôi lâu.

cùng cũng mỉm cười.

Sau , tôi đã vô số nhớ lại nụ cười ấy.

Mãi rồi mới hiểu.

Không chị không biết mình mang ngược giày.

Mà là lúc đó, chị căn bản chẳng còn tâm trí ý đến chuyện ấy.

Sống mũi tôi cay lên.

Tôi vùi mặt vào lòng chị.

“Em đi cùng chị. Chị đi , em cũng đi cùng.”

Chị xoa đầu tôi.

“Hôm nay bám chị ?”

Tôi gật đầu thật mạnh.

Chị không trêu tôi nữa.

rồi, đi thôi. Tiện thể giúp chị cầm đôi khuyên tai.”

Tôi lập tức nắm chặt tay chị.

trang điểm bên cạnh không cách tiệc quá xa.

Nhưng chỉ cần rẽ qua một hành lang, âm thanh bên đã nhỏ đi nhiều.

Chị đẩy bước vào.

Tôi đứng ở , không đi vào ngay.

trang điểm màu trắng. Giá treo quần sát tường. Rèm màu xám đậm.

Trong góc còn có một chiếc sofa đơn do khách sạn tạm thời chuyển tới.

Gần như không khác gì trước.

Chị treo bộ váy dự lên giá rồi cúi xuống nhìn tôi.

“Tiểu Mãn, em ra trước mẹ đi. Chị xong sẽ ra ngay.”

Tim tôi lập tức thắt lại.

trước cũng là như .

Người lớn luôn cảm chỉ có vài phút.

Chỉ một bộ quần thôi, có gì mà có người đi cùng?

nên mẹ đi tiếp khách, Hạ Xuyên đi cùng trưởng bối, tôi cũng chạy ra chơi.

cùng, bên cạnh chị chẳng còn một ai.

Tôi lập tức lắc đầu.

“Em không đi.”

Chị buồn cười.

“Em ở đây làm gì?”

Tôi nghĩ hồi lâu, chỉ vào chiếc sofa bên cạnh.

“Em ngồi đó. Em không nhìn chị.”

Chị bị tôi chọc cười.

“Ai sợ em nhìn chứ?”

Tôi không đáp, chạy thẳng tới đó rồi ngồi phịch xuống sofa.

Hai chưa chạm đất, chỉ có thể đung đưa lơ lửng giữa không trung.

Chị nhìn tôi một lúc, cùng đành chịu thua.

. Ngồi yên đấy. Không lục lọi đồ lung tung.”

Tôi lập tức gật đầu.

“Vâng.”

Chị lưng lại sắp xếp quần .

Còn tôi không chớp mắt nhìn chị.

Trước trang điểm có chị. Trên sofa có tôi. hành lang vẫn có tiếng bước người qua lại.

Khoảnh khắc … chị không ở một mình.

Tảng đá đè nặng trong lòng tôi suốt từ nãy đến giờ cùng cũng nhẹ đi một chút.

Có lẽ như là đủ.

Chỉ cần hôm nay mỗi có người gọi chị đi , tôi đều đi theo.

Chỉ cần bên cạnh chị luôn có người.

hai mươi phút của trước sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.

Tôi đang suy nghĩ chị bỗng “ơ” một tiếng.

Chị cúi xuống kiếm trên .

“Lạ thật.”

Tôi lập tức ngồi thẳng người.

chị?”

“Điện thoại chị rồi?”

Tim tôi nảy lên.

Rõ ràng lúc nãy chị đã đặt điện thoại cùng hộp khuyên tai vào chiếc khay. Tôi tận mắt nhìn .

Nhưng bây giờ trong khay chỉ còn hộp khuyên tai.

Điện thoại biến mất.

Chị lục lại túi xách một nữa. Vẫn không có.

“Có quên ở trước không?”

Tôi lập tức lắc đầu.

“Không.”

Chị nhìn tôi.

Tôi chỉ vào .

“Lúc nãy chị ở đây.”

Động tác của chị khựng lại.

“Em nhìn à?”

“Vâng.”

Tôi vô cùng chắc chắn.

Chị cau mày, lại xung quanh.

cùng chiếc điện thoại bên cạnh sofa. Màn hình úp xuống, bị đẩy vào sau rèm .

Chị cúi xuống nhặt lên.

“Chắc lúc nãy rơi xuống.”

Nhưng tôi lại nhìn chằm chằm vào chiếc sofa.

Không đúng.

Điện thoại rơi từ trang điểm xuống, không thể tự chạy đến sau rèm cách đó ba mét.

Tôi đi tới, ngồi xổm xuống.

Trên thảm cạnh sofa có một mảnh gì đó lấp lánh, trông giống thủy tinh.

Tôi đưa tay định nhặt.

“Đừng chạm.”

Chị lập tức giữ tay tôi lại.

Chị dùng khăn giấy kẹp nó lên.

Là một mảnh nhựa trong suốt nhỏ, mỏng. Ở mép còn dính chút keo bị xé.

Chị nhìn hai lượt.

“Cái gì đây?”

Tôi không biết.

Nhưng cảm giác bất an trong lòng ngày càng mạnh.

trước tôi chưa từng vào đây quan sát kỹ căn .

Tôi chỉ nhớ sau đó mẹ từng lại chiếc khuyên tai chị làm rơi.

Bà còn phàn nàn khách sạn dọn dẹp không sạch, sau sofa có đủ thứ đồ linh tinh.

Khi ấy chẳng ai tâm.

Nhưng bây giờ nghĩ lại… thật sự chỉ là vì dọn chưa sạch ?

Chị ném mảnh nhựa trong suốt đó vào thùng rác.

Vừa chuẩn bị đồ tiếp, bỗng có người gọi.

“Thính Lan.”

Chị đầu.

Là một phù dâu.

“Cô bảo cậu mau qua đó một chuyến. Bên nhà họ Hạ có một vị trưởng bối vừa đến, nhất định muốn gặp cậu trước.”

Chị hơi bất lực.

“Nhưng tớ còn chưa đồ.”

“Chỉ vài câu thôi. Người ta sắp đi rồi.”

Chị đặt váy xuống.

thôi.”

Chị nắm tay tôi định đi.

Nhưng tôi không nhúc nhích.

“Chị.”

“Ừ?”

Tôi ngẩng đầu nhìn cô phù dâu.

“Mẹ em ?”

Cô ta khựng lại.

“Ở trước chứ .”

mẹ không tự tới gọi chị?”

Nụ cười trên mặt cô ta thoáng cứng lại.

“Bận mà. Hôm nay đông người .”

xong cô ta lại cười.

“Con nít gì mà hỏi lắm ?”

Tôi không , chỉ nhìn chằm chằm vào cô ta.

Chị cũng nhận ra có gì đó không ổn.

“Trưởng bối nào?”

Cô phù dâu ra một cái tên.

Chị lập tức cau mày.

“Chú Lưu?”

“Đúng rồi.”

“Chẳng hôm qua chú ấy đã đi công tác tỉnh rồi ?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.